Thursday, March 28, 2013

Việt Nam - Chuyện đất nước tôi

Lời tác giả:

*  Dưới mắt THƯỢNG ĐẾ, tơi chỉ là miếng giẻ rách hơi hám bị mối mọt cắn nát, chẳng còn gì! Cho  dù như thế tôi vẫn còn được thương xót.

Giữa xã hội loài người, tôi như con ốc bị sóng gió bão đời vùi dập, xơ đẩy ra khỏi đất nước, trôi giạt  đến lục địa xứ người, nằm lẻ loi trên một hòn đảo nhỏ. Tại nơi đây tôi được an ủi, nâng đỡ, dạy dỗ,  học hỏi làm bạn với cỏ cây, chim muông... chuyện trò cùng gió, mây, trăng, sao suốt khoảng thời  gian từ xanh tóc đến bạc đầu.

Điều tôi muốn chia sẻ cùng bạn đọc cái ấm ức đã bị dồn nén bấy lâu, nay được dịp trào ra cũng vì  SATAN với ‘quyền lực vô hình’ không chịu buông tha đất nước VN, khiến dân tộc tôi sống đời bất  hạnh, “phải khản tiếng kêu oan, đành bó tay chịu trận, ứa nước mắt đứng nhìn” giang sơn tơi tả bởi  tay Đảng CS. Lòng dân vẫn còn ôm đắng cay, ruột gan ghim gút sự oán hận từ trong nước ra tới hải  ngoại thì làm cách nào nhận được bông trái của sự tha thứ, thương xót từ trời cao?


  Nay biết thêm thực trạng đất nước: các cấp lãnh đạo CS “điều đình cách bừa bãi”, đang đóng nốt  đoạn cuối vở tuồng, thông đồng với giặc “ăn hối lộ nên không còn đếm xỉa đến quyền lợi” dân tộc.  Đưa tay kết ước với bọn tài phiệt, dở thủ đoạn “bóc lột dân nghèo và chứa đầy vựa lẫm bao nhiêu  thóc lúa cướp đoạt của nông dân”. Bày trò ly gián dân lành với THƯỢNG ĐẾ HẰNG HỮU.

Còn thế hệ trẻ vẫn bị Đảng “lừa dối, dẫn đi lầm đường lạc lối” trong mọi lãnh vực “như người say  xiêu tới xiêu lui”, để rồi nay mai đây “sẽ bỏ chạy tán loạn như đàn hươu bị săn bắt, như bầy cừu tản  lạc không ai chăn”.

PHẦN MỘT

*  Thực tế trước mặt, hình ảnh hiện rõ, đôi mắt thấy được sự thật? Khoảng cách xa tầm nhìn, đâu còn  thấy từng chi tiết? Xa thấy mờ dần? Xa quá đâu còn nhận dạng được gì? Nghe cũng chẳng khác  chi! Âm thanh mời gọi, kề tai thầm thì, nghe như ru ngủ? Xa quá cố lắng nghe, nghe được gì?

Bạn tìm cách nghe thử âm ba giữa chợ đời ra sao? Có phân biệt được lời nào an ủi, khích lệ? Toàn  là tiếng ồn ào tranh cãi, hơn thua? Đây là cái cớ để con người đến với nhau bày tỏ ‘cái tôi’ rõ nét mà  quên thân phận mình là kẻ đang mù lòa, điếc lác, quờ quạng đi giữa trưa hè, tưởng mình là học giả,  là nhân sĩ, trí thức...

*   Bóp méo lịch sử, dạy dỗ trẻ thơ học theo trường Đảng, xa lìa đạo đức, săn tìm lợi bất nghĩa... Báo  chí lề phải, lề trái tung tin thật, giả đâu ai biết? Hình ảnh trên sách báo, trên hệ thống truyền hình được  pha trộn, thêm thắt, ghép nối, thật hay giả, giả hay thật, hướng dẫn con người tin theo, nghe theo sự  chỉ đạo kẻ có thẩm quyền?

Tin tức thế giới tràn ngập, truyền thông qua mạng lưới ‘một chiều’, ‘nhào nắn sự thật’, đâu có người  nào có đủ thời gian theo dõi hết, gạn lọc đúng sai? Ai đó vẫn mê say học mà không hỏi, cố lục tìm tin  tức thế giới, dữ kiện tài liệu lịch sử... rồi ước tính, đánh giá, bình luận, đưa ra nào là quốc sách,  chiến lược, chiến thuật, cương lĩnh... giải phóng đất nước theo ý mình? Thấy buồn!

*  Có người bạn học hỏi tôi: “Nước Mỹ, một đất nước giàu có nhất, hùng mạnh nhất, sao lại thiếu nợ  hàng ngàn tỷ đô la, đã thiếu nợ mà còn đi ‘viện trợ’ khắp nơi, không chịu ngồi yên, lạ lùng!” Tôi chịu  phép, chỉ cười trừ, đọc một câu nhớ nằm lòng: “Nghe một bên chỉ thấy vài khía cạnh, nghe đôi bên  mới biết trọn vấn đề!”

Tôi hỏi lại: “Làm cách nào bạn biết đất nước họ giàu có, hùng mạnh nhất, biết họ nầy nọ? Có phải tại  mắt thấy, tai nghe lời đồn đãi qua tài liệu, phim ảnh, sách báo, truyền thanh, TV ... mà quyết đoán họ  là cường quốc số một trên thế giới?” (1)

“Dân ngồi làm khán giả, có ai đi hết khắp năm châu bốn biển để so sánh, đánh giá, và thấy hết, biết  rõ trên sân khấu, hậu trường? Dù được làm diễn viên chính, cũng chẳng biết gì hơn ngoài chuyện  thuộc kịch bản, phải đóng cho trọn vai tuồng?

Vì tập đoàn tài phiệt là đạo diễn nắm ‘quyền lực vô hình’ trong tay, đang thao túng truyền thông thế  giới và mọi lãnh vực kinh tế, chính trị, quân sự...”

*  Nay nhìn về VN, Đảng CS vẫn tiếp tục chà đạp người dân yêu nước, “xâm phạm nhân quyền mà  ĐẤNG TẠO HÓA dành cho con người, làm lệch cán cân công lý, áp bức bóc lột dân lành. Dĩ nhiên  CHÚA TỂ hoàn vũ không bao giờ bỏ qua”.

CSVN phải làm đúng theo kịch bản soạn sẵn – gây thêm hận thù vào lòng người (thứ mà SATAN  cần đến) – không cho ‘tự do yêu nước’ mọc rễ, đâm chồi, ra hoa, ra trái ngọt trên quê hương.

‘Nhân quyền’ chỉ là cớ để nói tới nói lui giữa phiên chợ..., tìm cách co kéo thời gian, đợi cho đến lúc  súng đạn, chiến xa, đại pháo, phản lực cơ, chiến hạm tới được đất nước VN đủ số như dự tính thì  biến cố... đã xảy đến rồi! Thương trường biến dạng... chiến trường?

Một khi người dân hiểu được “THƯỢNG ĐẾ là pháo đài kiên cố bất khả xâm phạm” đến lúc đó đã  quá muộn!

*  Đảng CSVN “không hiểu biết gì về vận nước” hay không thiết tha đến? Họ “tìm cách giấu ý đồ...  làm những việc chùng lén trong bóng tối” cùng khối ASEAN thi nhau vay tiền đóng học phí, học ngón  đòn thế thủ, thế công hòng chống trả lại bọn giặc đang hăm he, lăm le? Dù đã biết, đã thấy Tầu Cộng  “không đếm xỉa đến những lời cam kết, mặc dù đã long trọng ký kết...” Trung Cộng “chẳng coi ai ra  gì!”

Còn Mỹ thì muốn VN phải thực thi nhân quyền đúng như họ đòi hỏi mới chịu ‘làm ăn chung’? Nghe  lạ?

Nhân quyền hay lợi quyền?

*   Vũ khí loại nào có thể chống trả khi Trung Cộng đã dùng quân tình báo từng đếm hết các vị trí  chiến lược trên đất nước VN để “đặt kế hoạch tiến công”? “Chúng len lỏi khắp nơi như bầy rắn  độc”và con mắt ‘cú vọ’ từ trên không gian nhìn xuống, định rõ tọa độ, mục tiêu... Một cái bấm nút.  “Tránh đâu cho thoát?”

Khi khí thế đã sẵn sàng, vũ khí chiến tranh được đem ra thử nghiệm thì lúc đó số phận dân VN thật  hẩm hiu? Hà Nội “không được làm thủ đô nữa, chỉ còn là một nơi đổ nát. Cả đất nước đều điêu tàn  thê thảm”? “Cầu cứu với ai?”

Vũ khí không nằm im trong kho để mà chờ đợi... chờ cho đến khi giặc Tầu Cộng đồng hóa được  dân tộc VN?

PHẦN HAI

*  Nhìn về quá khứ, không nhắc đến thời điểm tiền nhân mình bị Bắc thuộc, bị Tây đô hộ... chỉ khơi lại  cái ngày ‘cha già dân tộc’ cướp được chính quyền ngày 2.9.1945 từ chính phủ Quốc gia Trần trọng  Kim – áp đặt cái chế độ Cộng Sản – trên miền Bắc rồi đến miền Nam 1975, rồi cả nước thống nhất,  tiến lên Xã Hội Chủ Nghĩa.

Bao nhiêu năm đã qua, cái chế độ “chết tiệt” đó vẫn còn cựa, còn quậy vì được cưu mang, được o  bế... là diễn viên chính sáng giá vùng Đông Nam Á, càng ngày càng “biến giống” khiến ngoại nhân  các nước “thèm thuồng”? Còn người dân trong nước thì cúi mặt, thở dài ngao ngán, mong chờ...

VN ngày nay như “miếng mồi ngon”? Đảng CS được nhà đạo diễn kề tai nói nhỏ - thủ diễn cho thật  xuất sắc - đóng trọn vai cho đến hồi hạ màn kết thúc! Lúc vãng tuồng: “Âm phủ xôn xao tổ chức cuộc  tiếp đón...”

Lời kinh thánh: “Suốt 70 năm, tức là một đời vua”.

*   Theo sử liệu, vén lại cái hồi đầu màn kịch: Hồ chí Minh (2) đảng viên Đảng Cộng Sản quốc tế đệ  tam, Chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, thực hiện tuyên ngôn Đảng CS của Karl Marx:

‘Cách mạng ruộng đất là điều kiện giải phóng dân tộc’.

Ông là kẻ chủ xướng chính sách ‘Cải cách ruộng đất’ rập khuôn theo mô hình ‘Thổ địa cải cách’ của  Mao Trạch Đông - đấu tố cực kỳ man rợ - có cố vấn Trung Cộng đi kèm, thị sát. Hằng trăm ngàn  người bị tố khổ, chết không nhắm mắt, chết bị trâu bừa cày đứt đầu lúc chôn sống, cổ bị đập gãy  bằng cuốc hay đi mò tôm... chết trong tức tưởi xót xa! Thân nhân bị họa lây, số người sống sót tìm  cách trốn chạy (1953-1956).

Đây là bước khởi đầu ông Hồ cùng Việt Minh vén màn kịch... gây nên lòng ‘hận thù giai cấp’ tràn  ngập giữa dân giàu, dân nghèo (địa chủ và bần cố nông) tìm cách cướp đoạt tài sản người có ruộng  vườn, tiền của, gây nên phong trào đấu tố thật dã man. Lật ngược đạo đức: con tố cha, vợ tố chồng,  đầy tớ tố chủ, bạn bè, anh em, đồng chí...

Sau đợt sửa sai, ‘cha già dân tộc’ chùi nước mắt, tạ lỗi trước nhân dân để xoa dịu bớt lòng căm thù,  đưa ra chủ trương của Đảng: ‘Lập lại công bằng xã hội, thiết lập nền chuyên chính vô sản, chia lại  ruộng đất cho nông dân’.

Người miền Bắc nghe sao quá ngọt ngào như lời mẹ ru con, ủng hộ Đảng hết mình!

Đợi cho tình hình lắng dịu đến năm 1959, Chính phủ VNDCCH xóa bỏ quyền tư hữu để tiến đến  quyền sở hữu tập thể, thành lập ‘hợp tác xã’. Nông dân héo lòng xót dạ vì biết mình đã lọt vào bẫy  rập! Đất đai dần dần tập trung vào tay Nhà Nước.

Năm 1960 đến 1975, sống dưới chế độ ‘tem phiếu’ người dân phải chấp nhận ‘sinh Bắc tử Nam’,  không còn con đường nào khác để chọn lựa?

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngày miền Nam “gặt lấy những nỗi sầu muộn, đau thương”, “không còn  nghe tiếng hát con gặt và tiếng reo vui”. Người dân “van xin các thần tượng dựng trên đỉnh các đồi  núi nhưng không ai cứu giúp, nài nỉ kêu cầu các thần tượng trong đền miễu nhưng chẳng được  nhậm lời”. Đứng nhìn, chỉ thấy màu cờ máu sao vàng phần phật tung bay với khẩu hiệu:‘Đảng ta là  Đảng cầm quyền’.

Cũng trong năm nầy, ‘Việt Nam Dân chủ Cộng hòa’ trưởng thành, đổi tên là ‘Cộng hòa Xã hội Chủ  nghĩa Việt Nam’.

Năm 1976 ‘Đảng Lao Động’ hiện nguyên hình ‘Đảng Cộng Sản’.

Năm 1980 là giai đoạn cuối (?) Quyền sở hữu đất đai trên toàn lãnh thổ VN thuộc ‘NHÀ NƯỚC  QUẢN LÝ’ – quốc hữu hóa toàn diện – ‘NHÂN DÂN LÀM CHỦ’ nghe sướng làm sao!

Ruộng đất biến thành sân gôn để bọn ‘chuyên chính vô sản’ giải trí. Đất đai được ‘đỉnh cao trí tuệ’ tự  do quy hoạch, ngoại nhân được mua hay thuê mướn dài hạn. Nhà cửa, tài sản người dân phải di  dời vì các dự án phát triển đất nước... để tiến nhanh lên XHCN, đỉnh điểm là ‘vô sản’ trở thành ‘tư  bản đỏ’.

Giờ đây trên khắp các tỉnh thành, dân oan đi khiếu kiện, đấm ngực, than dài, vừa đi vừa chùi vội  nước mắt, “thèm nhớ” quá khứ “nhưng bây giờ đâu còn nữa!” Nhìn cái hiện tại đang bị CS ngược  đãi với lòng quặn đau trộn với nỗi oán hờn, căm thù khôn nguôi! Đúng như SATAN sai khiến!

CSVN đã ‘giải phóng dân tộc’ một cách thật điệu nghệ?
Tuyệt vời! Chủ trương đúng, thực hiện đúng  đường lối theo ‘Tuyên ngôn’ Đảng CS  quốc tế.

*  Đem cái chủ nghĩa Cộng Sản tàn bạo vào đất nước để giải phóng dân tộc làm chết mấy triệu sanh  linh. Nay Đảng vẫn “tiếp tục đi sâu vào con đường sai lạc”, “không chịu nhìn nhận sự thật”, các cấp  lãnh đạo dù thấy hiểm họa nguy cơ trước mắt, họ vô cảm vì tiền của che mờ lương tri? Họ đang nắm  trong tay quyền lực sắt máu, bày đủ chuyện để gây khốn khó cho dân lành, trên dưới chia nhau “ăn  hết mùa màng, cướp mất nồi cơm” nhân dân, nên họ giàu có, sống vinh thân phì da, không cần biết  gì khác! Họ “chỉ thích nằm dài, ngủ gà ngủ gật, mơ mộng hão huyền với một lòng tham không đáy,  không bao giờ thỏa mãn”.

Bao nhiêu năm đã qua, CS vẫn được hưng thịnh? Không bị “báo ứng nhãn tiền” vẫn dùng “môi lừa  bịp, lưỡi dối trá” làm cho đạo đức sợ hãi trốn biệt tăm, gây cho đất nước “đầy dẫy bất công, bất  nghĩa”. Để rồi một ngày nào đó “họ phải trả lại những món lợi bất chính, không nuốt được xơ múi gì!”  vì lẽ “của phi nghĩa CHÚA không cho tiêu hóa.”

LỜI KẾT

*  Cái di hại lòng căm thù qua thế hệ nầy đến thế hệ tiếp nối vẫn tác động vào lòng người không bao  giờ dứt! Kẻ đầu đàn chính là SATAN, làm mù lòng một nhân vật, đóng vai chính trên sân khấu chính  trường VN, là kẻ đem cái ‘chủ nghĩa CS’ từ phương trời xa tít đến đất nước VN, để chia lìa tình yêu  đời đời của THƯỢNG ĐẾ ra khỏi lòng người, đánh mất đi sự tha thứ từ thiên thượng.

Cộng Sản là thứ gì mà sao trên thế giới ngày trước thủ lĩnh khối thế giới Tự Do phải ra tay trừ khử,  sợ hậu hoạn? VNCH là tiền đồn chống Cộng bị xóa sổ? Sao chừa lại vài nước đếm trên đầu ngón  tay trong đó còn VN?
Chuyện cấm vận CSVN ngày nào, nay được ‘mở trói’ từng phần để rồi nhìn thấy được trên đất nước  VN đổi mới? Cái bộ mặt trát phấn bôi vôi bên ngoài có che giấu được cái mục rữa bên trong? Đất  nước được phục hồi sinh lực? Dự án tái thiết theo tầm vóc quốc tế? Đường cao tốc ‘hữu hảo’ xuyên  biên giới. Cao ốc mọc lên như nấm. Đường xá, cầu cống được xây dựng tràn lan từ Nam ra Bắc.  Xe cộ như nước, nhà cửa như nêm. Lê dân chen chúc nhau kiếm sống trên khắp đường phố chật  chội ồn ào! Sau cơn mưa, người dân lội nước bì bõm vì thấy trời lại sáng?

  Xí nghiệp đủ hạng mục mở rộng cửa đón nhận người dân đến kiếm sống – ‘lao động là vinh quang’  – chủ là dân, ngoại nhân hay bọn lãnh đạo CS? Ngân hàng đủ loại danh xưng, đưa kinh tế thị trường  theo định hướng XHCN lên non hay xuống biển? Người dân sống để phục vụ bọn chính khách, bọn  thương gia, bọn mang danh cách mạng, bọn con ông cháu cha kẻ cầm quyền hiện nay?

Thế hệ trẻ ngày nay, con cháu ‘bác Hồ’ được ưu tiên đi du học, đa số đến Mỹ quốc, được huấn luyện  học đủ ngành, đủ nghề chuyên môn, dự bị cho tương lai VN sáng lạn? Con cháu những người tù cải  tạo CS, số lượng cũng không ít, theo cha đến Mỹ cũng được dạy dỗ chu đáo. Cả hai đều được trọng  dụng, ngồi chung xây dựng lại tổ quốc VN? Cả hai “tắm rửa bằng xà phòng và các thuốc tẩy, vẫn  không gột sạch được” mối hận thù đã dính khắng trong ruột, trong gan?

Việt Nam “giống như gạo sắp bỏ vào cối xay?”

*  Lòng ước mong dân tộc tôi đến với THIÊN PHỤ, biết run sợ trước ‘quyền lực hữu hình’, nghe  được lời hứa:

“Chỉ một làn gió đủ tiêu diệt tất cả. Tuy nhiên, người nào ẩn náu trong TA sẽ được đất nước làm sản  nghiệp.”  

Chú giải:

( 1 ) “TA ban ơn cho Y-sơ-ra-ên, dân tộc số một của cả thế giới.”

( 2 ) Trên You Tube, đề tựa ‘HCM một ẩn số’.

Nhiều yếu nhân ngoại quốc, cả người Việt, trình bày cuộc đời. sự nghiệp cụ Hồ, nghe thật cảm động!  Đúng là ‘cha già dân tộc’.

Tôi thường xem tài liệu phim ảnh chiến tranh VN, trên truyền hình, trên mạng cũng nhiều, nhìn hình ảnh  vị lãnh đạo của dân tộc, đi đâu, đứng đâu cũng thấy ông là một cha già khoẻ mạnh, quắc thước,  nhanh nhẹn, cao ráo, râu dài, nổi bậc trong đám đông quần chúng, đứng cao hơn một số thuộc hạ,  một tám một mười đối với những lãnh tụ thế giới...

   Một kẻ ra đi tìm đường cứu nước, đến xứ người lúc còn trẻ, 30 năm sau trở về quê hương, bạn  bè, người thân, mấy ai còn nhận dạng được cố nhân khi thân xác thay hình đổi dạng theo thời gian?

Một câu hỏi chợt lóe trong đầu khi biết được chiều cao HCM: 1 mét 50, cân nặng 45 ký lô, một  người VN nhỏ bé, lùn, thấp?

Chẳng lẽ ‘chàng đạo diễn’ tìm ai khác đóng thế vai HCM từ đó đến nay?

NGUYỄN TÂM LINH