Friday, July 12, 2013

Lương tâm lãnh đạo ở đâu?

Thanh Quang, phóng viên RFA
2013-07-11
07112013-thanhquang.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
000_Hkg8782027-305.jpg
Người dân xem tấm bản đồ Việt Nam tại cuộc triển lãm về Trường Sa và Hoàng Sa tại Bảo tàng Quân đội Hà Nội hôm 10/7/2013
AFP photo


   Mối quan hệ Việt Nam-Trung Quốc tiếp tục là mối bận tâm đáng kể đối với người dân Việt có lòng với quê hương. Tại sao như vậy?
Câu trả lời có thể tìm thấy qua chuyến Hoa du của chủ tịch nước Trương Tấn Sang vừa rồi – cũng như bao nhiêu chuyến Hoa du trước đây của giới lãnh đạo Hà Nội.
  Ký giả David Brown, cựu viên chức ngoại giao Hoa Kỳ, hôm Chủ Nhật mùng 7 tháng này có bài tựa đề “VN: Đùa với lửa”, mở đầu với tiểu tựa “Đương đầu với TQ” lưu ý ngay câu nói đang phổ biến tại VN và thể hiện một sự tiến thoái lưỡng nan của đảng CS đang cầm quyền, đó là: “Theo Mỹ cứu nước, theo TQ cứu đảng”.
Vẫn theo bài báo thì gần 40 năm sau khi người lính Mỹ cuối cùng rời khỏi VN, đảng CS từng giành được độc lập và thống nhất đất nước đã đánh mất hầu hết tính chính đáng của mình, đến mức không thể dựa vào “hào quang” của ông Hồ Chí Minh cùng các đồng chí của ông ta mà có thể phục hồi một thời huy hoàng của đảng hay có thể tận diệt nỗi quốc nạn tham nhũng hiện giờ. Bài báo cho biết tiếp đại ý rằng trong khi trách nhiệm lớn nhất của Hà Nội hiện nay là không cứu vãn được nền kinh tế sa sút, thì công luận bày tỏ khinh miệt về sự bất tài của chế độ trong việc bảo vệ quyền lợi của VN đối với TQ.
Bài báo này được phổ biến sau khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đi Hoa Lục theo lời mời của Chủ tịch TQ Tập Cận Bình để hai nước XHCN anh em “môi hở răng lạnh” nâng cuộc hợp tác chiến lược toàn diện lên “ tầm cao mới”. Nhiều bài báo “lề dân” đã bày tỏ quan ngại về thực chất chuyến Hoa du của ông Trương Tấn Sang – diễn biến mà có ý kiến cho là “Chiếu chỉ Thành Đô II” sau khi diễn ra “biến cố Thành Đô” hoàn toàn bất lợi cho quê hương VN hơn 2 thập niên về trước.
Những người yêu nước, những hành động yêu nước của họ thì bị xem là tội.
-MS Nguyễn Trung Tôn
Riêng Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ của GHPGVNTN báo động về sự đánh mất chủ quyền VN qua bản Tuyên bố chung Bắc Kinh-Hà Nội nhân khi ông Trương Tấn Sang “triều kiến” Trung Nam Hải. Nhận định của Đại Lão Hoà Thượng Thích Quảng Độ bao gồm những đoạn như sau:
Tuyên bố chung tại Bắc Kinh không hề có một dòng nào xác định việc Trung quốc xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa và một phần đảo Trường Sa của Việt Nam, hoặc hàng nghìn cây số trên đất dọc biên giới, đặc biệt tại Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan v.v… hay đòi hỏi Trung quốc hoàn trả biển và đất đã xâm chiếm. Với kẻ cướp đã vào chiếm đóng một góc nhà rồi, ông Chủ tịch nước vẫn “nhất trí” với mưu kế của kẻ xâm lăng, là “Hai bên nhất trí dựa trên nguyên tắc dễ trước khó sau, tuần tự tiệm tiến, gia tăng cường độ đàm phán của Nhóm công tác về vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc bộ”. Ông Chủ tịch nước tiếp tục dựa vào cái Bánh Vẽ của 16 chữ vàng và Bốn tốt để xây dựng chủ trương tân lệ thuộc ở thế kỷ 21 với Bắc phương. Chiếc Bánh Vẽ xuất phát từ ý thức nô lệ của ông Hồ Chí Minh khi ông làm bài thơ tuyên truyền “Cứu Trung quốc thị cứu tự kỷ” (Cứu Trung quốc là tự cứu mình)…
Một trong những người có tâm huyết với quê hương dân tộc, là MS Nguyễn Trung Tôn ở Thanh Hoá, cũng cảnh báo:
Tình hình đất nước nguy ngập từ việc TQ lấn chiếm Tây Nguyên, các tỉnh phía Bắc cho đến lấn chiếm các quần đảo của VN. Rồi đến bây giờ ông Trương Tấn Sang đi Trung Quốc dâng cả Vịnh Bắc bộ cho phương Bắc.v.v…Thế tại sao chúng ta không dám lên tiếng mà suốt ngày chỉ thích ăn chơi đàm đúm, hí hú, lo làm giàu ? Rồi mai mốt, TQ đến chiếm hết đất nước thì còn gì?

Yêu nước bị xem là “tội”

000_Hkg8650239-250.jpg Giới trẻ xuống đường biểu tình chống Trung Quốc hôm 02/6/2013. AFP photo

     Theo nhà giáo Nguyễn Thượng Long từ Hà Tây thì có “một hiện thực đáng để mọi người suy ngẫm”, đó là dân tộc VN phải tiếp tục “sống trì trệ dưới bóng rợp ma quái của những thề nguyền thấm đẫm chất Liêu Trai”, như kiên trì học thuyết Mác Lê vốn bị cả thế giới văn minh vứt bỏ, hay phải kiên quyết giữ điều 4, phải kiên định với con đường CNXH, với con đường “Đi với TQ có thể mất nước, nhưng sẽ còn đảng” còn hơn là “Đi với Mỹ còn nước, nhưng sẽ mất đảng!”
Như vậy là, theo nhà giáo Nguyễn Thượng Long, lá bùa “16 chữ vàng” và “4 tốt dởm” tiếp tục bay vật vờ trên quê hương xứ sở của những con người mà đã từng thề rằng “Thà chết Vinh còn hơn sống Nhục!”, thà “Làm Quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc” (Trần Bình Trọng).
Từ Thanh Hoá, MS Nguyễn Trung Tôn không khỏi chua chát:
Bây giờ “đảng lãnh đạo”. Chắc có lẽ vì đảng lãnh đạo cho nên mới đẩy người VN tới chỗ như vậy. Việc mà ăn chơi đàn đúm thì người ta bây giờ xem không phải là tội, xem nó như là chuyện bình thường. Nghĩa là những hành động tội lỗi thì người ta xem nó là bình thường. Còn những người yêu nước, những hành động yêu nước của họ thì bị xem là tội. Đấy là nghịch lý mà tôi nghĩ là do tư tưởng của ông Hồ để lại và đảng CS áp dụng cho đến ngày hôm nay, khiến dẫn tới tình trạng không những tác hại xã hội mà còn xâm nhập vào các tôn giáo nữa.
Vẫn theo MS Nguyễn Trung Tôn thì mặc dù đất nước VN nhỏ bé, nhưng đã qua bao nhiêu ngàn năm lịch sử, Tổ Tiên chúng ta đã phải dầy công xây dựng, đổ ra bao nhiêu máu xương để giành độc lập. Nếu Tổ Tiên chúng ta không anh hùng, không kiên cường, thì chắc VN hiện giờ đã trở thành một tỉnh của TQ từ lâu rồi. Tuy nhiên, hiên nay, vẫn theo MS Nguyễn Trung Tôn:

    Sau khi nắm quyền, đảng CSVN đã đem tất cả mọi thứ mà Tổ Tiên đã gầy dựng nên để dâng cho TQ một cách vô điều kiện. Đó là điều mà tất cả người dân Việt quan tâm đến đất nước, không ai có thể cầm lòng được, không ai có thể không khóc trước tình trạng đó được. Ấy vậy mà giới lãnh đạo VN, không biết lương tâm của họ ở đâu ? 
  Lương tâm của họ để vào tiền bạc, vào đèn xanh đèn mờ, vào chức vụ, địa vị gì mà họ không quan tâm đến đất nước ? Cho nên lòng tôi rất là đau.

  Có lẽ đây cũng là nỗi đau chung của những người dân Việt yêu nước.