Sunday, September 1, 2013

KHÔNG THỂ ĐƯỢC, KHÔNG THỂ CHỜ!




       Còn 7 năm nữa là đến 2020, năm mà nước Việt Nam sẽ sát nhập vào “Liên Bang Cộng Hòa xã Hội Chủ Nghĩa Trung Hoa” (hay một tên nào đó có nghĩa tương đồng), căn cứ theo mật nghị Thành Đô ký kết giữa Trung cộng và bọn chóp bu đảng cộng sản và nhà nước Việt Nam. Chừng đó nước Việt Nam sẽ biến thành một tỉnh lẻ của Tàu, sẽ chịu sự cai trị tổng quát của bọn Tàu cộng.

Hảy thử tưởng tượng ngày đó đang xảy đến, người ta sẽ thấy gì trên đường phố trong toàn cõi lảnh thổ, nguyên là nước Việt Nam ?


    Có phải cũng vẫn cảnh cũ, cũng xe gắn máy chạy loạn xạ đầy đường, cũng có những người ăn mặc đẹp đẻ vào các nhà hàng sang trọng, mà ngoài cửa cũng vẫn còn những người ăn xin rách rưới, chờ đợi để lấy những món ăn thừa, bên trong nhà hàng thực khách vẫn vô tư ăn tục nói phét, nhậu nhẹt ồn ào ?…
Có phải cũng vẫn như cũ, những mảnh đời cùng khổ của những người lao động chân tay, đang chui rút trong những căn nhà chật chội, mái dột, cửa đóng nghe kẽo kẹt như năm nào, và trên các con đường đẹp đẻ, đầy ánh đèn màu, vẫn có những cô gái (hay đàn bà) ăn mặc hở hang diêm dúa, đang vẩy tay đón khách mua vui với thân xác của cô ta ?…
Vẫn còn cảnh cướp giựt đất đai tài sản của dân để cho bọn tư bản đỏ và bọn cán bộ đầu nảo xây dựng các cơ ngơi để hốt bạc; vẫn còn cảnh cướp cạn giửa ban ngày của những tên lưu manh công cũng như tư, đang hà hiếp người dân vô tội đang đi trên đừng phố .

Đúng vậy, vẫn là cảnh cũ người cũ, nếp sống sang hèn cũ. Nhà nước thì cũng vẫn như cũ trên mọi mặt: ăn trên ngồi trước, tiền của đầy ấp túi áo khỉ, cũng vẫn những giọng hách dịch ta đây coi trời bằng vung, cũng vẫn có cảnh muốn được bố thí điều gì cũng phải có tiền lót tay để bôi trơn.
Cũng bị những luật lệ không tên bắt xộ khám, khi dám chỉ trích cán bộ hoặc xin được có quyền sống như con người có tự do, có nhân quyền.
Nói tóm lại, đời sống xã hội cũng vẫn như cũ, có nghĩa là đời sống của người dân lúc đó (từ năm 2020) trở đi, giống hệt như đời sống của người dân Trung Hoa trên đất nước Trung cộng hiện thời (năm 2013), đời sống của người dân trong một nước cộng sản.

Tuy có những cảnh đời, những bất công vẫn như cũ, nhưng chỉ có một vài điều không giống như cũ, mà tổ tiên trăm ngàn đời của dân tộc Việt Nam cố gìn giữ bằng nước mắt, bằng máu, bằng thân xác của họ, để con cháu ngàn đời sau vẫn còn được gọi là người Việt Nam sống trên nước Việt Nam, nói tiếng mẹ đẻ là tiếng Việt Nam.
Những điều sẽ không giống như cũ, đó là Nước không còn tên Việt Nam của dòng giống Rồng Tiên Nữa; Người Việt Nam vẫn còn tên nhưng là một dân tộc thiểu số trong cộng đồng dân Trung Hoa như là Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam, Hẹ, Tiều Châu, Mãn, Mông, vân vân…; Và cũng như thế, Tiếng Việt Nam cũng chỉ là tiếng nói của một dân tộc thiểu số (Ethnic Group), chưa nói đến phong tục tập quán, luân thường đạo lý sẽ bị xóa sạch.
Với hoàn cảnh trong tương lai đó, chúng ta, những người Việt Nam có trên 4 ngàn năm lịch sử, có chấp nhận hay không ? Nếu tất cả đều chấp nhận, thì không còn gì để nói. Nhưng tôi tin rằng, ngoại trừ cái bọn tham tàn vong bản việt cộng, tất cả những người Việt Nam yêu nước thương nòi sẽ không bao giờ chấp nhận cái điều nhục nhã Tổ Tông đó được, vì vậy, tôi xin phép được viết tiếp để bày tỏ cùng tất cả đồng bào Việt Nam muốn cải sửa cái tương lai ảm đạm, nhục nhã kể trên.
Hiện nay, người Việt Nam đang cố gắng tranh đấu với bọn cầm quyền để giành lại Tự Do, Nhân Quyền và Tự Chủ cho dân tộc Việt, chiến đấu trên mọi bình diện về đời sống xã hội, chính trị, giáo dục và nhân sinh, quyết tâm lật đổ chế độ cộng sản hiện tại để mong xây dựng lại nước Việt Nam không cộng sản. Và chừng đó, tất cả những gì bất lợi cho Tổ Quôc Việt Nam mà bọn việt cộng đã ký kết với các nước khác, sẽ biến thành vô hiệu, không có giá trị gì. Nước Việt Nam xẽ không bị sát nhập vào bất cứ nước nào khác.

Trong tiến trình tranh đấu vừa qua, hầu hết các tổ chức và cá nhân chỉ đòi hỏi và yêu cầu bọn cầm quyền trả lại quyền sống cho dân, trả lại quyền tự do theo bản Quốc Tế Nhân Quyền xác định, mà bọn việt cộng đã ký kết khi gia nhập vào Liên Hiệp Quốc, phản đối những luật lệ dã man của bọn việt cộng tự đặt ra chỉ để bảo vệ cho bọn chúng và tay sai có quyền hà hiếp dân.
Giả sử những đòi hỏi và yêu cầu của đồng bào được bọn chúng từ từ cho thỏa mãn phần nào, thì chắc rằng sự đòi hỏi hay yêu cầu sẽ lắng đọng, không còn quyết liệt như trước. Rồi tiến trình đa đảng sẽ được bọn chúng cho phép trong hạn chế do chúng ấn định, và đảng cộng sản vẫn còn nắm quyền bính trị nước trong tay. Và cứ thế sự dấu tranh sẽ dai dẳng cho đến năm 2020, “năm trời sập” trên nước Việt Nam. Và lúc đó, dù có đòi hỏi gì nữa cũng hoài công vô ích.

Tôi không biết tất cả những nhà đấu tranh ở trong nước có nghĩ đến cái thí dụ trên hay không ?
 Nếu có nghĩ đến thì nên nhớ rằng, thời gian không còn dài nữa. Nếu cứ dằn co theo đường lối hiện nay, thì cái âm mưu bán nước của việt cộng sẽ chắc chắn hoàn thành.
Trong tiến trình lịch sử của chế độ cộng sản, bọn chúng tiến tới bằng bạo lực đàn áp, bằng thủ đoạn tàn bạo, bằng mưu kế gian manh, bằng tuyên truyền xảo trá. Chắc rằng không còn ai lạ gì kế hoản binh của việt cộng: đánh cứ đánh, đàm cứ đàm, thua thì đàm để kéo dài thời gian củng cố lực lượng rồi lại đánh tiếp. Chiến thuật của chúng là như vậy để thủ thắng cuối cùng, thế nhưng vẫn còn có người chưa chịu tin, chưa chịu tiêu diệt chúng mà vẫn cù cưa đưa đẩy với chúng, và cuối cùng thì sẽ bị bại dưới tay chúng mà thôi.

Muốn chiến thắng việt cộng, không phải bằng cách thương thuyết hoặc tố cáo tội ác của chúng với thế giới bên ngoài là đủ, mà phải là  “răng trả răng, miệng trả miệng”, nghĩa là chúng dùng bạo lực thì ta phải dùng bạo lực để đánh trả. Chúng có vũ khí súng đạn, ta có vũ khí dao mác, cưa đục; chúng có tròm trèm 3 triêu đảng viên, (nhưng chưa chắc những đảng viên cấp thấp chấp nhận theo lệnh để bắn giết dân), ta có tròm trèm 90 triệu người, nhưng chỉ cần vài triệu người với dao mác trong tay cùng đồng loạt tiến lên khắp mọi miền đất nước. Nếu không may, tình trạng chống trả chúng xảy ra như tình trạng của Ai Cập hiện nay, thì còn có những người Việt ở hải ngoại đang sẳn sàng hổ trợ đồng bào quốc nội, trên mặt trận ngoại giao, vận động lực lượng quân sự của các nước tự do trên thế giới, đem quân vào tiếp trợ đồng bào, để tiêu diệt bọn việt cộng hung tàn đang giết dân. Và chắc rằng trong đoàn quân tiếp viện đó, sẽ có những người lính trai trẻ gốc Việt Nam, sẽ vai kề vai, sát cánh cùng đồng bào diệt địch, đem đến chiến thắng vinh quang cho dân tộc, thoát được quốc nạn mất nước.
Nếu đã nhìn thấy được viễn ảnh đen tối của Tổ Quốc sẽ xảy ra khi năm 2020 sắp tới, mong rằng tất cả những cá nhân, những tổ chức, đoàn thể đang đấu tranh cho tự do dân chủ tại quê nhà, hảy sáng suốt, đừng chiến đấu chỉ đơn thuần bằng đường lối giằn co với việt cộng qua truyền thông, bằng tuyên bố hay xin cho. 
Nòi giống Việt Nam không còn nhiều thời gian để phung phí nữa, vì chỉ cò võn vẹn 7 năm  thôi là đến ngày mất nước. Hảy mạnh dạn đặt kế hoạch để cùng nhau tấn công vào sào huyệt của bọn buôn dân bán nước, giành lại quyền tự  chủ cho giống nòi. Có như vậy mới không uổng phí sự hy sinh bằng máu của tổ tiên, và ngay trước mắt, sự hy sinh bằng những cái chết, bằng những năm tù đày của rất nhiều bạn trẻ cho tự do của dân tộc.

   Xin thượng đế hảy phù hộ cho dân tộc Việt Nam có đầy đủ can đảm và khôn ngoan để chiến đấu, thoát khỏi nạn mất nước cho bọn hung tàn cộng sản, tai họa của loài người.

Lão Ngoan Đồng – (HNSG2015)