Saturday, February 22, 2014

Từ Đỉnh Cao xuống Đít Tàu

Đảng là em út Anh Hai
Xin đừng trách đảng nhảy ca Ngày Buồn
Buồn kia là của nhân dân
Nhảy ca này đảng chào mừng Anh Hai...

Không riêng gì người Việt Nam mà cả thế giới hẳn phải ngạc nhiên thắc mắc: 
mới ngày nào “đảng ta” tự hào mình là đỉnh cao, nào là cái nôi nọ, phẩm giá kia, nào là đánh bại tên đế quốc sừng sỏ nhất thế giới, cớ sao nay lại hạ mình dưới đít Tàu múa nhảy ca hát cha cha cha nhạc Trung Hoa đú đởn dưới chân tượng Lý Thái Tổ trong ngày kỷ niệm giặc phương Bắc tràn qua biên giới tàn sát đồng bào Việt Nam cách đây chỉ có 35 năm như vậy?   “Than ôi thời oanh liệt nay còn đâu”! Nhớ lúc xưa còn chỗ dựa vào Liên Xô, Đông Âu Cộng Sản, dựa vào người dân Việt cả tin nơi “lý tưởng giải phóng dân tộc” mà chẳng hay thực chất cuộc chiến “ta đánh Mỹ là đánh cho ông Liên Xô, ông Trung Quốc”; chỉ nghe bác Hồ “ra đi tìm đường cứu nước” mà không biết “bác” trở về nước với sứ mạng có ăn lương của một điệp viên cho CS quốc tế theo lệnh Staline, nên “bác” mới dám to gan hỗn xược với Đức Thánh Trần, “tôi đưa năm châu đến đại đồng”; “bác” cứu nước khỏi đô hộ Thực dân Pháp để tròng cả dân tộc này vào thòng lọng độc tài CS. “Oanh liệt” nhờ dựa thế ngoại bang và lừa mị giỏi đồng bào mình; dựa vào bọn phản chiến ngu muội đứng về phe kẻ cướp thay vì phía nạn nhân, và ngay cả một số đứng đầu tổ chức tôn giáo thế giới cũng bị hoa mắt trước mánh lưới tuyên truyền của khối CS cùng luận điệu một chiều của đám truyền thông phương Tây bất lương...

Nhưng nay thì những chỗ dựa ấy đã cùng chung số phận với Bức tường Bá Linh, đã sụp đổ tan tành.

Ngày “ông” Liên Xô còn khỏe mạnh, mới chỉ mình “bác” Staline chết mà đảng ta đã khóc hơn cha chết  “Thương cha thương mẹ thương chồng. Thương anh thương một, thương Ông thương mười”, huống chi “ông” Liên Xô ngủm cùng đồng chí thế giới CS theo về với giun thì đảng ta chẳng còn biết than với ai bèn quay ra khóc thương mình rồi quay sang ôm chân “anh cả” Khựa mà dựa. Thế là cả bầy đoàn kéo nhau đi hội nghị Thành Đô 1990 để đưa cả nước vào vòng Bắc Thuộc lần nữa, như lời ngoại trưởng phe ta Nguyễn Cơ Thạch.

Cách đây 1930 năm (1084) Vua Trần Thánh Tông triệu tập các bô lão cả nước trước thềm điện Diên Hồng để hỏi ý kiến nên hòa hay nên chiến khi quân Mông sang xâm lăng Việt Nam lần thứ hai và cả vua tôi đồng thanh “quyết chiến, thề quyết chiến” chống lại quân thù.

Còn bây giờ thì bô lão toàn là “phản động”, trí thức lương thiện thì “thù địch”, nhân dân thì “bị bọn xấu lợi dụng” đi kêu oan khắp nước... Đảng biết dựa vào ai để bảo vệ giang sơn.

Nhưng giang sơn là gì? Há chẳng thấy “Mừng Đảng, mừng Xuân”, mới tới phiên “mừng Đất Nước”? Giang Sơn bây giờ là hàng thứ yếu. Thà mất Nước chứ quyết không mất đảng.

Để không mất đảng, đảng chỉ còn con đường duy nhất là từ đỉnh cao tụt xuống chui vào đít Tàu. Ai chửi gì mặc kệ. Vì Không gì quý hơn chỉ 16 tay, mà bọn chống phá tổ cò gọi là “người không ra người, ngợm không ra ngợm”, ngồi trên đầu trên cổ, nắm trọn quyền sở hữu sinh mạng, tài sản của 90 triệu người dân Việt, cùng toàn bộ tài nguyên đất nước; muốn dâng cho ai thì dâng, muốn bán đi đâu thì bán.

Dân chửi gì thì chửi, đảng cứ đường đảng đảng đi. Đường liếm trôn Tàu Khựa.