Saturday, August 2, 2014

Để cho con cháu…

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 200 (01-08-2014)

Bán nguyện san Tự do Ngôn luận - “Để cho con cháu…” là một từ thường thấy trên môi miệng của các lãnh đạo Cộng sản Việt Nam. Nó rất đa nghĩa. Mới đây nó được nhắc lại bởi vài quan chức chóp bu của đảng và nhà nước. Thành thử chúng ta thử bàn qua vài khía cạnh của cụm từ này:

1- Để cho con cháu tiếp nối.
   Dĩ nhiên đây là con cháu cật ruột của các lãnh đạo Việt cộng. Tiếp nối sự nghiệp, tiếp nối ngai vàng theo nguyên tắc tối thượng: “Đảng phải muôn năm trường trị”. Về việc này, hầu như ai cũng biết các triều đại phong kiến ở VN (từng bị CS thóa mạ một thời, cụ thể là triều Nguyễn) có những quy định rất nghiêm ngặt về việc tuyển chọn, đào tạo, bổ nhiệm người tài đức ra làm quan. Chẳng hạn nghiêm cấm việc một người được làm quan chức lãnh đạo ở chính địa phương là quê quán, trú quán của mình. Rồi nếu tại địa phương mình được bổ nhiệm có thân thích, họ hàng đang làm quan, thì muốn được bổ nhiệm về đó, họ hàng thân thích kia phải dời đi nơi khác đã nếu người đó không nắm vị trí quá quan trọng. Do đấy không thể có chuyện hai cha con cùng làm quan ở một tỉnh, huyện... Chưa hết, nhà Nguyễn còn cấm thành viên họ ngoại (như đằng vợ, đằng mẹ...) thậm chí của cả nhà vua, nương vào chức vụ đó để được bổ nhiệm ra làm quan; ngoài ra còn nghiêm trị những trường hợp một người làm quan nhận 'bao bọc' cho con cái của một vị quan khác do hai bên có quan hệ cá nhân như thông gia, bằng hữu… và để đổi lại, đến lượt mình, con cái của người này lại được người kia bao bọc, giúp đỡ, tạo điều kiện v.v...

Thế nhưng đối với triều đại đảng ta, đảng cầm quyền thì khác. Nhân việc luân chuyển cán bộ và nhân sự đang diễn ra với sự tranh giành rất ráo riết quyết liệt, mở màn cho Đại hội lần thứ 12 của đảng, nhân dân thấy rõ âm mưu đưa con cháu lãnh đạo hoặc công thần của chế độ vào ban Chấp hành Trung ương để chuẩn bị cho việc kế nhiệm. Xin kể vài tên: Con trai Nông Đức Mạnh là Nông Đức Tuấn, con trai Nguyễn Tấn Dũng là Nguyễn Thanh Nghị, con trai Nguyễn Chí Thanh là Nguyễn Chí Vịnh, con trai Nguyễn Cơ Thạch (Phạm Văn Cương) là Phạm Bình Minh, con trai Lê Thanh Hải là Lê Trương Hải Hiếu, con trai Nguyễn Văn Chi là Nguyễn Xuân Anh, cháu ngoại Nguyễn Sinh Hùng là Trần Sỹ Thanh, cháu ngoại Hà Huy Tập là Nguyễn Thị Kim Tiến v.v… Cho dẫu loại “thái tử đảng” này có tài đức hay không! Hay “tài” và “đức” ngang bằng hàng cha ông đang phá tan đất nước, tàn hại đồng bào! Rồi việc cha con, anh em, chú bác cùng nhau nắm chức vụ lớn tại các địa phương, các cơ quan nhà nước, các công ty quốc doanh là “chuyện thường ngày ở huyện”. Đang khi những tài năng thật sự của đất nước mà không thuộc hàng “con cháu các cụ”, “phi đảng viên phi thân thế”, nghĩa là con cháu dân đen thì đi chỗ khác chơi!

2- Để cho con cháu lãnh đủ.

Trong buổi tiếp xúc với cử tri thành Hồ hôm 06-06-2014, chủ tịch nước cs Trương Tấn Sang đã tuyên bố hùng hồn như sau: “Về vấn đề Biển Đông. Những gì là của ta được quốc tế công nhận thì chúng ta phải có trách nhiệm bảo vệ gìn giữ. Kiên trì, đấu tranh, năm này không xong thì năm tới. Mười năm này không xong thì mười năm sau. Đời ta không xong thì đến đời con cháu ta, phải dứt khoát như vậy, trước sau như một. Vấn đề chủ quyền là thiêng liêng bất khả xâm phạm”. 

Nhưng rõ ràng là cho tới hôm nay, sau sự kiện giàn khoan HD 981 vốn đã khơi dậy vô số lời kêu gọi từ trong nước ra tới ngoài nước, từ người dân Việt tới người ngoại quốc là VN hãy kiện Tàu cộng để đòi lại những gì mình có tại Biển Đông, đảng và nhà cầm quyền VC vẫn bình chân như vại, sau khi đưa ra vài tuyên bố ỏm tỏi, kiểu an dân giả trá, kiểu mỵ dân lường gạt. Việc Tàu cộng rút sớm giàn khoan khỏi lãnh hải Việt càng khiến bộ sậu chóp bu Ba Đình có thêm lý do để im hơi lặng tiếng! “Ta chiến thắng” rồi mà! Hay là việc đòi lại đất liền biển đảo, thậm chí đòi lại cả Tổ quốc (mà Wikileaks hé lộ sẽ mất sau năm 2020, để biến thành một tỉnh tự trị của Tàu cộng, theo thỏa thuận của những tên bán nước như Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh tại Mật nghị Thành Đô?) thì hãy để cho con cháu mươi năm sau, trăm năm sau lo liệu như lời Trương chủ tịch? Còn trước mắt, hãy để đảng yên lành hầu tiếp tục nắm quyền dưới sự bảo trợ của đại đồng chí phương bắc, tiếp tục làm giàu nhờ liên kết kinh doanh với các công ty bắc phương?

Thái độ vô trách nhiệm đối với đất nước này đã khởi sự từ Hồ Chí Minh, kẻ đầu tiên trong lịch sử dân tộc mở toang mọi cánh cửa của đất nước cho xâm lược Tàu (vì phải chăng đó chính là quê hương của y?), nhận Mao làm thầy, nhận Tàu làm chủ; rồi với Phạm Văn Đồng, kẻ đã gian trá (hay khờ khạo?) viết công hàm 1958 để trực tiếp thừa nhận hải phận 12 hải lý của Tàu và gián tiếp thừa nhận VN vô chủ quyền trên Hoàng Trường Sa; tiếp đó với Cục Đo đạc và Bản đồ phủ Thủ tướng ghi chú quần đảo Hoàng Sa là Tây Sa như tên gọi Trung Quốc, với Nhà xuất bản Giáo dục VN xác định với thế hệ trẻ (y như Tàu cộng hiện nay đang làm với học sinh của họ) là “Các đảo Nam Sa, Tây Sa, đảo Hải Nam, đảo Đài Loan... tạo thành bức 'Trường thành' bảo vệ Trung Quốc đại lục”. Ngoài ra, còn phải kể đến Nông Đức Mạnh rồi Nguyễn Phú Trọng cam kết hợp tác chiến lược toàn diện với Tàu, Nguyễn Tấn Dũng rước Tàu vào Tây Nguyên lấy cớ khai thác bauxite, coi đó như “kế hoạch lớn của đảng”, với Hoàng Trung Hải cho Tàu xây dựng khu tự trị tại Vũng Áng để Tàu dễ cắt VN làm đôi… Và còn vô số vụ việc phản dân hại nước khác của đảng đã, đang và sẽ làm cho con cháu Lạc Hồng lãnh đủ. Lãnh đủ vì không thể mở miệng trước tòa án quốc tế kiện Tàu do cái công hàm khốn khiếp (trừ phi có một chế độ mới phi CS), lãnh đủ vì không thể cạnh tranh nổi với công ty Tàu, hàng hóa Tàu đang thao túng và giết chết nền kinh tế Việt, lãnh đủ vì đang phải bị đầu độc tâm trí mỗi ngày bởi cái loa tuyên truyền “mối liên hệ 16 chữ vàng cao quý”, “tình hữu nghị Việt-Trung ngàn đời bền vững”, bị đầu độc thân xác mỗi ngày bởi cái nạn hàng hóa Tàu (từ thuốc men đến thực phẩm) chứa đầy hóa chất nguy hiểm.

Nhưng phải nói lãnh đủ hơn hết trong lúc này chính là các ngư dân Việt. Đang khi hải quân Tàu cộng (công khai hay ngụy trang dưới dạng ngư chính, hải giám, hải cảnh…) tung hoành lùng sục trên Biển đông, thậm chí đi vào lãnh hải Việt, để hộ tống ngư thuyền nước họ hay đánh đuổi ngư thuyền nước khác; đang khi hải quân Việt cộng (với đủ thứ tàu ngầm, tàu tuần, tàu chiến…) cùng với hải cảnh Việt cộng nằm trong bờ để gọi là bảo toàn lực lượng (cùng lắm là chơi trò bắn súng nước với Tàu trong vụ giàn khoan mới đây), để gọi là không can thiệp vào các vụ “xung đột dân sự” trên biển, thì những ngư dân Việt khốn khổ với thuyền bé, tàu gỗ, tay không, thân cô thế lại tiếp tục được (hay bị) kêu mời bám biển để giữ chủ quyền, làm “cột mốc sống” để xác nhận lãnh hải, tiếp tục được (hay bị) tặng cho vài cái bằng khen, đôi ba nhúm bạc, dăm sáu tủ thuốc… sau khi đã bị “Tàu lạ” ngăn chận, bắn cháy, húc chìm, cướp trắng, hay bắt giữ để đòi tiền chuộc… trước sự dửng dưng của những con người chỉ quan tâm đến “đại cục” và “tình hữu hảo”.

3- Để cho con cháu trả bưa.

Mới đây, hôm 15-07-2014, đài Á châu Tự do có đưa lên một phóng sự đầy tính báo động có nhan đề “Đẩy nợ cho tương lai”. Đó là trong kỳ họp thứ 7 vừa qua, các đại biểu Quốc hội Việt cộng đã thẳng thắn nhìn nhận tình trạng Việt Nam vay nợ để trả nợ đang khiến vấn đề nợ công ngày càng nặng và khó giải quyết đối với đất nước. Tại kỳ họp này, một con số báo động đã được đưa ra là nợ công Việt Nam vượt mức 80 tỉ đôla (tức gần 1000 đôla đè nặng trên lưng mỗi thằng dân) và tổng dư nợ cả năm chiếm hơn một nửa GDP, ở mức 54%. Về vấn đề này, Tiến sĩ kinh tế Phạm Chí Dũng đã vẽ ra một bức tranh hết sức u tối và đáng sợ, mang tên “hiện tượng đẩy nợ cho tương lai”: “Quả thực là hiện trạng nợ nần của Việt Nam hiện nay quá khó để giải quyết, không phải chỉ hiện nay mà từ những năm 2010, 2011 đã nêu ra vấn đề đó rồi. Những khoản nợ công quốc gia, lúc đó 2010–2011 chỉ khoảng 40 đến 45% thôi, còn hiện nay là khoảng 54%. Nhưng thực tế mà nói, theo những phân tích của các chuyên gia thượng thặng như ông Vũ Quang Việt từng đánh giá, là nợ công của VN có thể lên tới 106%, thời điểm đó, không một ai tin. Nhưng đến thời điểm Diễn đàn Kinh tế mùa xuân năm 2013, 2014 vừa rồi thì các chuyên gia phản biện mới phải thừa nhận và đặt lại vấn đề tỉ lệ nợ công của VN lên đến ít nhất là 95%. Nếu tình trạng nợ công tiếp tục tăng như thế này thì quá khó để VN trả nợ cho tương lai, nếu không muốn nói tất cả nợ sẽ đổ lên đầu con cháu chúng ta.”

Có nhiều nguyên nhân tạo nên tình trạng thê thảm này. Trước hết, theo các chuyên gia, đó là đầu tư hoàn toàn vô hiệu quả. Như đầu tư công tràn lan, lãng phí; các dự án ODA đội giá cao (chẳng hạn việc xây dựng đường cao tốc ở VN sử dụng vốn ODA luôn có giá cao gấp 3 lần so với thế giới, theo Gs Võ Đại Lược, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu Kinh tế Trung ương; hoặc việc khai thác bauxite ở Nhân Cơ và Tân Rai tới nay ngày càng lỗ lã nhưng vẫn quyết bám cho kỳ được). Thứ đến, mà có lẽ quan trọng hơn, đó là các quan chức luôn tìm mọi cách vay nợ nước ngoài thật nhiều để có tiền bòn rút, đút túi, đẩy gánh nợ oằn lưng cho con cháu trả. “Sức dân là vô tận” mà! “Con người là vốn quý mà” (định nghĩa của cộng sản về nhân phẩm), dại gì không khai thác! Các vụ Vinashin, Vinalines và hàng chục Vina khác với những số tiền tham nhũng khổng lồ, tính bằng tỷ đôla Mỹ là những bằng chứng, từ đó đẻ ra hàng ngàn cơ ngơi vĩ đại, biệt thự huy hoàng của các “đầy tớ nhân dân”, thậm chí của “Bao Công nhân dân” (nguyên tổng thanh tra nhà nước Trần Văn Truyền vốn đang bị sờ gáy, nhưng có sờ cùm hay không thì hạ hồi phân giải).

Mọi lãnh đạo chính trị trên mọi đất nước (kể cả nhiều lãnh đạo độc tài) luôn tâm niệm phát triển đất nước là để cho con cháu (toàn dân), cho con cháu hưởng. Chỉ riêng các lãnh đạo cộng sản, nhất là lãnh đạo Việt cộng, lại ưu việt hơn người ở chỗ: luôn tìm cách cho con cháu (thân thuộc) tiếp tục giữ ngai vàng túi bạc của mình, luôn giả đò phát triển đất nước để cho con cháu (toàn dân) phải lãnh đủ hậu quả, phải trả bưa nợ nần. Vì đối với chúng, không hề có tổ quốc, không hề có đồng bào, chẳng hề có dân tộc!

Ban biên tập