Sunday, September 14, 2014

Chủ nghĩa dối trá và lừa gạt


1Hôm 30 tháng 8 năm 2014, tại Nhà Hát Lớn Hà Nội người ta làm lễ kỷ niệm 45 năm làm theo di chúc của Hồ Chí Minh.
Bản di chúc đã công bố năm 1969 có chữ ký của ông Lê Duẩn được “chứng nhận” là “chính thức” là một bản chắp vá từ các bản nháp khác nhau vào thời điểm năm 1965 và năm 1968-1969, bỏ hẳn đoạn Hồ Chí Minh viết “Về việc riêng” là yêu cầu hỏa táng sau khi chết.

Vì những mục đích chính trị, người ta đã chỉnh sửa và đã đưa ra công luận một bản di chúc không đúng với ý của Hồ Chí Minh. Ðây là một sự dối trá.
Ngay cả ngày Hồ Chí Minh chết là mồng 2 tháng 9 cũng bị chỉnh thành ngày 3 tháng 9, trong suốt hai mươi năm sau.
Lo ngại xui xẻo cho chế độ, vì cái ngày ông Hồ ra đi vĩnh viễn để “gặp Các-Mác, Lênin,” cũng chính là cái ngày mà 24 năm trước, ngày 2 tháng 9 năm 1945, ông tuyên bố thành lập nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, một nhà nước cộng sản đầu tiên ở Ðông Nam Á. Sợ rằng, chủ nghĩa cộng sản tại Việt Nam có thể ra đi theo cái chết của ông chăng?
Suy cho cùng, những điều của bản di chúc không trung thực cũng chẳng có gì oan uổng, vì nó giống như bản thân Hồ Chí Minh với nhiều bí ẩn và những vết đen trong cuộc đời.
Hồ Chí Minh là biểu tượng của một nhà chính trị khôn ngoan, đã xây dựng hào quang cho mình từ sự dối trá.
Chẳng phải Hồ Chí Minh quên mình “hết lòng hết sức phục vụ tổ quốc, phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân.” Thực chất ông có vợ chính thức, bà Tăng Tuyết Minh, nhưng đã không dám nhìn nhận để bà phải đi tìm chồng trong thất vọng và sống cô đơn đến lúc chết. Ông đã làm ngơ (hoặc là tòng phạm) trong vụ giết chết người tình Nông Thị Xuân rồi quẳng ra đường mạo dựng tai nạn giao thông. Ông đã bỏ rơi đứa con trai Nguyễn Tất Trung. Ông lấy bút hiệu Trần Dân Tiên viết bài ca ngợi chính mình, thần tượng hóa chính con người mình. Ông tự xưng là “cha già dân tộc” khi tuổi mới ngoài 50, v.v…
Trong bản di chúc, mong muốn “phe xã hội chủ nghĩa sẽ đoàn kết lại” của Hồ Chí Minh đã trở nên ảo tưởng. Hai mươi năm sau khi ông chết, năm 1989-1991, toàn bộ phe xã hội chủ nghĩa tại Ðông Âu và Liên Xô sụp đổ tan tành.
Năm 2006, Nghị Viện Châu Âu đã phán quyết chủ nghĩa cộng sản là tội ác của nhân loại, gây nên cái chết khoảng 100 triệu người trên thế giới mà phần “đóng góp” của ông có khoảng 200 ngàn người Việt qua chiến dịch Cải Cách Ruộng Ðất.  
Trong những nạn nhân ấy, có bà Nguyễn Thị Năm, một nhân sĩ yêu nước, từng che giấu, nuôi dưỡng, cán bộ cách mạng. Nhiều cảnh tang thương, bi thảm khác diễn ra, con giết mẹ, vợ đấu tố chồng. Khi báo cáo tổng kết Hồ Chí Minh đã vờ thấm nước mắt hối hận.
 Ôi! Những giọt nước mắt nghệ thuật của cá sấu!

Sau 45 năm được gọi là thực hiện di chúc của Hồ Chí Minh, ÐCSVN xứng đáng là đệ tử bậc nhất của các thủ đoạn dối trá và lừa gạt.
Hồ Chí Minh từng viết trong di chúc rằng, “Còn non còn nước còn người / Thắng giặc Mỹ ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay.” Thế nhưng, thực tế sau 40 năm “thắng Mỹ” nước Việt Nam ra sao?
40 năm là một khoảng thời gian đủ dài để một quốc gia có thể tiến về phía trước. Sau Chiến Tranh Thế Giới Thứ Hai, những nước bị tàn phá và thiệt hại về vật chất và con người nặng nề như Ba Lan, Ðức hay Nhật Bản, cũng với số thời gian này, đã trở thành những nước phát triển, đóng góp đáng kể cho nền văn minh của nhân loại.
Dưới sự lãnh đạo của Ðảng Cộng Sản Việt Nam (ÐCSVN), sau 40 năm hòa bình, đất nước mới chỉ vượt qua ngưỡng thấp nhất của thu nhập trung bình (trên 1,000 USD/người). Theo Báo Cáo Phát Triển Việt Nam 2009 của Ngân Hàng Thế Giới, khi mà mức tăng trưởng của Việt Nam còn đạt mức xấp xỉ 10%, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam tụt hậu tới 51 năm so với Indonesia, 95 năm so với Thái Lan và 158 năm so với Singapore. Có người đã mỉa mai rằng, Việt Nam sản xuất ra nhiều tiến sĩ, giáo sư hơn là ốc vít.
Gần đây, một ủy viên Trung Ương ÐCSVN, phó Ban Tuyên Huấn đã phải cay đắng nhìn nhận:
“Nước ta cùng Hàn Quốc cách đây 50 năm đều trong một hoàn cảnh giống nhau. Vậy mà, hôm nay ở Việt Nam có 90,000 người Hàn Quốc thì họ đều làm chủ! Còn cũng 90,000 người Việt ở Hàn Quốc thì đều làm đầy tớ!”
Huênh hoang, ngạo mạn, tự sướng với sự thay đổi đất nước, nhưng trong bảng xếp hạng “Good Country Index” của Liên Hiệp Quốc năm 2014 về đóng góp cho loài người, Việt Nan chiếm vị trí áp chót 124/125 quốc gia.
Trong 40 năm qua, hàng trăm tỷ đô la đổ vào một đất nước nhỏ như Việt Nam, từ nguồn ngân sách, từ vốn đầu tư phát triển ODA và vốn đầu tư nước ngoài FDI, đất nước không thay đổi mới là chuyện lạ! Nhưng sự thay đổi này trả một giá quá đắt bằng món nợ nước ngoài khổng lồ mà hiện nay tới ngày đáo hạn phải vay khoản mới để trả nợ cũ.
Từ các dự án 30-40% số tiền đầu tư bị thất thoát chảy vào túi riêng của các quan chức do bộ máy tham nhũng thối nát. Tham nhũng “trở thành đường dây” chứ chẳng còn đơn lẻ, từ trên xuống dưới. Xe hơi, nhà lầu sang trọng, tiêu xài hoang phí trở thành cách ăn chơi phổ biến của một tầng lớp quan chức bỗng chốc giàu có và giới làm ăn “đục nước béo cò,” hốt bạc bằng đầu cơ bất động sản, buôn lậu. Số tiền riêng trong két hay trong các tài khoản ở ngân hàng nước ngoài của quan chức và món nợ mà các thế hệ sau phải còng lưng trả, tỷ lệ thuận với mức độ đầu tư để làm đất nước “thay đổi.”
Chủ nghĩa Cộng Sản và hình tượng Hồ Chí Minh thực chất chỉ còn là tấm bình phong che chắn cho một hệ thống chính trị cầm quyền độc đảng.
Những hậu duệ của Hồ Chí Minh trong cuộc chơi quyền-tiền đã biến công nhân, đội ngũ tiên phong của cách mạng, thành giai cấp bần cùng với đồng lương ít ỏi, làm việc quá sức, không có tổ chức công đoàn độc lập để bảo vệ quyền lợi trước sự bóc lột tận cùng của các ông chủ tư bản.
Còn nông dân, giai cấp nòng cốt của cách mạng thì khốn khổ với chính sách nông nghiệp nửa vời, vá víu và quyền sở hữu đất đất đai.
Cũng vì khẩu hiệu “Người cày có ruộng,” “Ðồng bào ai ai cũng có cơm ăn áo mặc” và lòng yêu nước mà người nông dân đã đi theo Việt Minh đánh đuổi thực dân Pháp và theo tiếng gọi của ÐCSVN “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước.” Giờ đây họ bị lừa gạt và phản bội đau đớn! Ðất đai, tài nguyên vô giá, bị thâu tóm trong tay một thiểu số cầm quyền nhân danh nhà nước. Họ ban phát cho dân chúng quyền sử dụng đất có thời hạn và có thể thu hồi bất kỳ khi nào cần thiết, bằng bạo lực, thậm chí sử dụng cả côn đồ xã hội đen. Một thứ giai cấp địa chủ, cường hào mới đúng với ý nghĩa của nó ra đời. Từ hai thập niên nay, hàng triệu nông dân trên khắp ba miền bị tước đoạt đất đai oan ức, ăn chực nằm chờ, khiếu nại trong tuyệt vọng, có người lõa thể, tự thiêu hay tự tử để phản kháng vì bất lực trước bất công.
Sau 45 năm “trồng người” theo di chúc của Hồ Chí Minh, xã hội Việt Nam khủng hoảng niềm tin nghiêm trọng, mọi người lao vào cuộc mưu sinh chụp giật, cam phận cộng sinh “sống chung với lũ.” Mọi thứ đều có thể làm giả, từ thực phẩm tới bằng cấp, bất chấp mọi chuẩn mực đạo đức. Ăn cướp, trộm cắp hoành hành khắp nơi, len lỏi cả vào bệnh viện, học đường.
Tất cả là một kho tàng tư liệu của chủ nghĩa dối trá dối trá, lừa gạt, từ con người Hồ Chí Minh, đến bản di chúc và suốt 45 năm ÐCSVN thực hiện nó.
Phải chăng “ác giả ác báo” nên thân xác Hồ Chí Minh bị mổ xẻ, vứt bỏ nội tạng, tẩm hóa chất và cho tới hôm nay vẫn bị đưa ra trưng bày nơi công cộng như một vật thí nghiệm y học, trái với thuần phong mỹ tục đối với người chết của văn hóa Á Ðông?
Mọi thứ được nhào nặn, thổi phồng, vo tròn, bóp méo bởi ÐCSVN, một tổ chức mafia chính trị, “cái tổ chức độc quyền tất cả, bao cấp toàn bộ độc lập, tự do, chính nghĩa, đạo đức, nhân dân, đất nước, chân lý, quy luật rồi miếng ăn, chỗ ở, hôn nhân, ma chay, quyền sống, phận chết cho mỗi hạng người, mỗi con người.” (Trần Ðĩnh – sách “Ðèn Cù”)
  
Lê Diễn Ðức (baotoquoc)