Friday, November 14, 2014

Móc túi nhừ đòn vào tù, cướp ngày ngàn tỷ vùng vẫy

 
    - Công an Sài Gòn in thông báo phát cho khách nước ngoài và Việt kiều tới tham quan du lịch lời cảnh báo, đại thể: "chú ý, chú ý! chú ý cảnh giác! đây là địa bàn nguy hiểm, nhiều kẻ trộm cắp, móc túi, hãy cẩn thận!". 

Nhiều ý kiến phát biểu công khai: "Công an Sài Gòn sao lại lẩm cẩm, dại dột đến thế! tự thú nhận bất lực! tự bôi nhọ nước mình, dân mình! một việc làm vô văn hóa!".
  Quả thật tình hình đất nước đã tồi càng thêm tệ. Cả xã hội lo lắng, đau buồn. Các nhà đạo đức lắc đầu chán nản. Chưa bao giờ xã hội xuống cấp thê thảm đến thế này. Móc túi, cướp giật điện thoại cầm tay, giết người, hung thủ là lái xe ôm, lái tắc xi, là bác sĩ, giáo viên, sinh viên, thiếu niên, gái điếm, đủ loại, Các nhà tù đều chật, thiếu chỗ. Nhân ngày Quốc khánh, nhà nước phải trả tự do cho hàng vạn tù nhân, kể cả tù nhân chưa cải tạo tốt để giải phóng chỗ cho tù nhân mới. Không ít người băn khoăn tự hỏi: "chế độ này đang đưa xã hội ta đến đâu?", "con cháu ta rồi sẽ sống ra sao đây?"; loạn! 

Có lời than vãn: "Hòn Ngọc Viễn Đông xưa sáng đẹp hấp dẫn là thế sao nay rỉ rét thê thảm đến thế này, ai còn muốn đến nữa!". Càng "xây dựng gia đình văn hóa mới", càng học tập đạo đức của "bác Hồ", Sài Gòn lại càng tối tăm bệ rạc không ngăn nổi. 

Vì sao vậy? Vì xã hội suy đồi, vì nền giáo dục lạc hậu không dạy về nhân cách người công dân, vì kinh tế thị trường chạy theo tiền bạc là lẽ sống, vì đảng CS suy thoái trầm trọng kéo theo cả xã hội lao dốc, vì giá trị đảo điên trong xã hội, cán bộ càng trên cao càng hư hỏng tự đặt mình đứng ngoài luật làm gương xấu cho bên dưới... 

Có một nguyên nhân nổi bật trước nhãn tiền mọi người. Đó là luật pháp không nghiêm. 

Có 2 luật lệ, một cho dân đen và người đòi dân chủ, một cho các quan lớn cầm quyền. 

Kẻ móc túi, cướp giật, ăn cắp vặt giữa chợ, trên hè phố, ở nông thôn... bị săn đuổi, đánh hội đồng, bị thương tích, lê lết, trong khi những tên cướp ngày, ăn cắp từng mảng lớn tiền bạc, của cải, ngân sách quốc gia, hàng chục, hàng trăm, cả hàng ngàn tỷ đồng thì lại được thả lỏng, châm chước, nhắm mắt cho qua, vờ như không nhìn thấy. Có những kẻ tham nhũng thành nghề vẫn ngồi trên cao ngất của quyền lực để cầm cân nảy mực, vênh mặt dạy bảo cán bộ, dạy dỗ nhân dân. 

Ở ngoại thành Hà Nội có kẻ ăn trộm chó bị cả xóm vây bắt rồi đánh cho gãy chân; ở Cà Mau có nhóm ăn trộm vịt kẻ cầm đầu bị chặt cả cánh tay, ra bệnh viện còn đi tù. Giá trị đồ bị trộm cắp thường chỉ vài triệu đồng. Vậy mà những kẻ rõ ràng đã biển thủ của nhà nước, có nghĩa là ăn cướp của nhân dân hàng trăm ngàn tỷ đồng - nghĩa là gấp triệu lần như thế lại đang đứng ngoài luật pháp, tha hồ phe phỡn hưởng lạc trên đau khổ, uất ức của người dân. Có gì phi lý, ngạo ngược, bất công, khiêu khích lẽ phải hơn? 

Quốc hội họp cả tháng, không một đại biểu nói đến sự vô luân khổng lồ này. 

Hãy lấy một thí dụ nóng bỏng. Quốc hội đang họp, nhiều mạng, blog tự do công khai đưa ra một loạt bài về "Sự hình thành của đế chế tư bản đỏ Nguyễn Sinh", trong hơn 25 năm qua, từ tay trắng tạo nên tài sản khổng lồ, bao gồm nhiều Tập đoàn quốc doanh với vài chục công ty cổ phần vệ tinh, của cải mọi mặt đã lên đến vài trăm nghìn tỷ đồng, bằng hàng tỷ US$, một trong những tài sản khổng lồ giàu sụ đứng hàng đầu của đất nước hiện nay. Đây là sự kết hợp giữa ông Nguyễn Sinh Hùng tự nhận là cháu ông Hồ Chí Minh, tự cho là bất khả xâm phạm, cùng cô em gái ruột Nguyễn Hồng Phương, được giới tài chính Nghệ An rồi Vũng Tàu phong cho cái tên "nữ tướng cướp" do có cái tài thu hút cưỡng chiếm nhiều công ty nhỏ về thương mại, nhà đất, xây dựng, ngân hàng, khai khóang, giáo dục vào quỹ đạo của đại công ty SSG mà bà làm Tổng giám đốc. Cái tài sản của đại gia Nguyễn Sinh Hùng - Nguyễn Hồng Phương phất lên từ đâu? Hơn một chục bài trên TTXVA - Thông tấn xã Vàng Anh phác họa ra bước đi phất lên của đại gia Nguyễn Sinh khởi động từ năm 1990 ông Nguyễn Sinh Hùng sau khi tốt nghiệp Đại học Tài chính - Kế toán Hà Nội (1972), vào đảng CS (1977), đi Bungari học về kinh tế (1978-1982), được nhận chức Cục trưởng Cục Kho bạc của Bộ Tài chính. Đúng vào lúc này ông đưa cô em gái Nguyễn Hồng Phương từ quê Kim Liên - Nam Đàn ra Hà Nội học trường Tài chính – kế toán thuộc bộ Tài chính. Duyên nợ Kim Tiền của 2 anh em ruột ngày càng gắn bó khi ông anh cả lọt vào Trung ương đảng CS từ tháng 6/1996 (Đại Hội khóa VIII) với chức Bộ trưởng Tài chính, rồi 10 năm sau lại leo lên chức phó Thủ tướng Thường trực đầy thế lực. Cô em gái từ bà lớn Đại gia lừng tiếng đất Nghệ Tĩnh được ông anh điều vào Sài Gòn- Vũng Tàu, trở thành bà Tổng giám đốc Tổng công ty SSG kinh doanh từ ngân hàng, nhà đất, xây dựng, dầu khí, điện lực, giáo dục, xuất nhập khẩu... tài sản đã lên đến chừng 3.400 tỷ đồng. Đây là do tài kinh doanh của bà Phương hay là do dựa vào quan hệ, thần thế của ông anh? Và phần sở hữu của ông anh là bao nhiêu? 

Lại có bài báo trên mạng cho biết ông chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng còn có cô em út mang tên Nguyễn Thị Lan hay Nguyễn Sinh Lan đã sang Hoa Kỳ và Canada, từng có chức Chủ tịch ban quản trị Tổng công ty khí VN - PVGAS (Petro VN Gaz Joint Corporation), hiện sống ở Canada với quốc tịch nước này. Chính báo Canada cho biết cô Lan có tài sản cực lớn, tiền đó từ đâu mà có, có liên quan gì đến ông anh và bà chị? 

Tại sao không một tờ báo chính thức bên phải nào nêu lên một gia tài khổng lồ đầy nghi vấn phạm pháp như thế? Ban phòng chống tham nhũng từng cam kết không có một ai được đứng ngoài pháp luật chống tham nhũng, đang làm gì? Ủy ban kiểm tra trung ương đảng cũng nhận trách nhiệm chống tham nhũng là nhiệm vụ hàng đầu lâu nay có vẻ như ngủ rất say, cũng quyết... liệt đến tê liệt, để cho tham nhũng lan tràn rộng khắp. 

Vụ ngôi nhà khủng và việc phân phát chức tước bừa bãi trước khi nghỉ hưu của Tổng thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền cũng như của ông phó tổng thanh tra, sao vẫn ỳ ạch tiến lên lùi xuống, trong khi vụ tài sản khủng thu nhập 64 tỷ đồng của chủ tịch Bình Dương Lê Thanh Cung sao mà dùng dằng dây dưa đến vậy. Thử hỏi là viên chức trong sạch ai có thể có tài sản như thế. Sao không thu hồi trả lại công quỹ? 

Sao lại có tình hình phi lý, kẻ móc túi chợ Đồng Xuân hay chợ Bến Thành bị đánh nhừ đòn thành thương tật rồi vào tù, trong khi bọn kẻ cướp ngày tội nặng gấp vạn lần thì vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Trong Luật phòng chống tham nhũng, ai xâm phạm của công đến mức 1 tỷ đồng là có thể bị tù chung thân hay tử hình. Vậy những kẻ vơ vét của công đến hàng vài trăm triệu tỷ đồng thì có bị truy tố hay không, và sẽ có thể bị mức án nào? Không lẽ bị tử hình đến một trăm triệu lần? 

Vài ngày nữa, sáng thứ bảy 15/11 quốc hội sẽ bỏ phiêu tín nhiệm cho 50 vị quan chức cao nhất. Các vị dân biểu hãy ghé qua mạng TTXVA - Saigonbao.com - để xem tập hồ sơ bày sâu béo tròn trùng trục nước ta, để bỏ phiếu cho công bằng và chính xác.