Saturday, February 28, 2015

Ác nhập vai hiền dễ giấu đầu lòi đuôi

  ...Qua những dòng chữ ghi trong sổ tang ông Nguyễn Bá Thanh được các báo nô bồi bút cho là ai đọc qua cũng phải nghẹn lòng... cái nghẹn lòng đó cần phải xét lại? 
Xét lại là bởi những ai có tiếp cận thông tin liên quan đến cuộc đời theo đảng cho đến lúc lâm trọng bệnh và chết của ông Nguyễn Bá Thanh, không khỏi làm cho những người lương thiện nổi gai ốc ghê sợ cho sự dã man, độc ác, bạo tàn của loài cộng sản. Cái chết của Nguyễn Bá Thanh giúp cho mọi người dân Việt có cơ sở xác định lời nhận định về bản chất cộng sản của thượng tọa Thích Trí Quang luôn luôn đúng cho mọi thời đại “Cộng sản nó giết mình hôm nay, ngày mai nó đem vòng hoa đến phúng điếu!”...*
Thời đại thông tin bùng nổ hẳn có rất ít người không biết đến sự bạo tàn, độc ác, gian manh cùng với nhiều thói hư tật xấu không phải là hiện tượng cá biệt của cộng sản mà đã trở thành bản chất phổ biến nằm trong tim óc máu xương của băng đảng giết người cướp của CSVN. Có lẽ cũng không ai đủ sức đủ tài cũng như không có bút mực nào có thể ghi lại đầy đủ sự độc ác lẫn tội ác của đảng cộng sản gây ra cho đất nước dân tộc Việt Nam gần một thế kỷ qua.

Do đó, mỗi bài viết của từng tác giả chỉ có thể vạch trần một phần bản chất độc ác và tố cáo được một mảng rất nhỏ tội ác mà băng đảng cộng sản cố tình che giấu lẫn dàn dựng cho các diễn viên nhập vai diễn trò trên các sàn diễn do đảng chọn lọc, biên tập, đạo diễn từ chỉ đạo trực tiếp đến chỉ đạo từ xa.

Thòi gian gần đây với phương tiện truyền thông hiện đại, người dân được thấy nhiều hoạt cảnh hài hước thường xuyên diễn ra trên sàn diễn “quốc hội” có hơn 90% là đảng viên cộng sản, gần 10% còn lại có lựa chọn để diễn trò dân chủ ở chỗ được đảng, nhà nước xưng tụng là cơ quan quyền lực cao nhất nước. Điển hình cho những màn hài hước ở sân khấu quốc hội, là màn diễn của diễn viên Trần Thị Quốc Khánh, thạc sĩ luật, cử nhân báo chí, là đương kim Ủy viên thường trực ủy ban khoa học công nghệ, là đại biểu quốc hội khóa 11, 12, 13... nhập vai “hiền” kêu gọi chấm dứt lễ hội gây đau đớn cho loài vật, có đoạn đọc được như sau:

“...Xã hội tiến bộ, hướng con người đến lòng khoan dung, nhân ái, vậy mà chúng ta vẫn còn tổ chức lễ hội mang nhiều nghi thức rùng rợn như chém đầu lợn, tranh nhau quệt tiết lợn thì không nên. Hình ảnh con lợn bị trói chặt 4 chân, bị quật ngã ra giữa sân, bị một tay đao chém đứt đầu thì chẳng khác gì hành hình thời trung cổ...

... Hội đâm trâu ở Tây Nguyên cũng cần phải rà soát. Con trâu là đầu cơ nghiệp của người dân, là con vật hiền lành. Vậy mà trong lễ hội đâm trâu, người ta cột trâu lại rồi đâm để cho nó chết dần. Chưa kể nếu chẳng may con vật đau quá mà giãy giụa, đứt thừng, đâm húc... còn gây nguy hiểm cho người dự hội...

... Hội chém lợn chỉ là hội làng nhưng hành vi chém lợn được thực hiện ở nơi đông người, máu me bắn tung tóe, mọi người đổ xô thấm máu lợn vào những tờ tiền lẻ gây ảnh hưởng đến hình ảnh người Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế...

... Mới đây, dự thảo Luật thú y đã trình Quốc hội và chờ thông qua có quy định không được giết mổ động vật ở những nơi không đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm và phải giảm thiểu đau đớn cho động vật trong quá trình giết mổ. Tôi nghĩ khi luật được thông qua thì những hành vi như trên sẽ không còn lý do để tồn tại...”

Nghe thoáng qua nội dung phát biểu về lòng khoan dung, nhân ái đối với loài vật của bà đại biểu Trần Thị Quốc Khánh, thật đáng khen không có gì để chê trách và mọi người, trong đó có đảng, nhà nước cần phải khuyến khích, nhân rộng phổ biến, đưa vào chương trình giáo dục lòng khoan dung, nhân ái cho nội bộ cán bộ, đảng viên cộng sản học tập, thực thi, thể hiện mọi lúc, mọi nơi lòng khoan dung, nhân ái ngay trong giờ thi hành công vụ lẫn ngay cả ngoài giờ thi hành công vụ!

Thế nhưng khi đi sâu vào thực tiễn đời sống lẫn phân tích nội dung lời phát biểu của bà đại biểu Trần Thi Quốc Khánh, không khó để người đọc, nghe... nhận ra lời phát biểu của bà Quốc Khánh có vấn đề không đàng hoàng, mang tính cách diễn trò khá lộ liễu hơn là thực tâm của người có lòng nhân ái, bao dung: một là trong câu lời phát biểu của bà đại biểu quốc hội không phát sinh từ lòng khoan dung, nhân ái thật sự mà do bà sợ hành hạ loài vật gây ảnh hưởng đến hình ảnh người Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế; hai là trước khi cũng như sau khi đại diện đảng, nhà nước ký công ước chống tra tấn thì người dân bị tra tấn đến chết vẫn không thấy bà Quốc Khánh quan tâm nhắc đến mà lại quan tâm đến sự đau đớn của loài vật là sao, có gì khuất tất trong đó?

Không quan tâm đến loài người lại quan tâm đến loài vật, điều đó là bất bình thường, không thể hiện được lòng khoan dung, nhân ái của vị đại biểu, đại diện cho tiếng nói của nhân dân ở diễn đàn quốc hội. Hành động của bà Quốc Khánh chỉ làm nổi bật bản chất của cái cơ quan được cho là quyền lực cao nhất nước - trong đó có bà Quốc Khánh cùng với các đồng chí của bà, thực chất chỉ là đại biểu gật, là công cụ tay sai đắc lực làm theo lệnh của đảng, nhà nước CSVN.

Có lẽ trò diễn của bà Quốc khánh đến trẻ con còn biết bởi rằng, thì, là... đối với những ai không động lòng trắc ẩn, không phẫn nộ, không thấy đau lòng trước sự dã man, tàn bạo của những tên côn an côn đồ máu lạnh đày đọa, hành hạ, đánh đập những anh chị em đồng loại, đồng bào cho đến chết thê thảm mà lại mở miệng nói đến lòng khoan dung, nhân ái có đáng tin cậy không? Chắc chắn là những ai khờ khạo lắm cũng nhận ra ý đồ nằm đằng sau lòng khoan dung, nhân ái của cá nhân, tập thể này.

Với sự khủng hoảng toàn diện có nguy dẫn đến sụp đổ chế độ nên đảng, nhà nước CSVN diễn trò “nhân đạo” ký kết hiệp ước chống tra tấn và ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. Dù đã ký kết chống tra tấn nhưng người dân vẫn bị đánh đập, tra tấn, nhục hình, ép cung đến đỗi trở thành bệnh hậu, thậm chí chết rất phổ biến trong các trại tạm giam, trại tù không hề suy giảm.

Có thể nói quan tâm đến sự chết chóc của người dân chưa có kết luận vô tội hay có tội của tòa án, đây mới chính là lòng khoan dung, nhân ái cần bà đại biểu lên tiếng tranh đấu không khoan nhượng với sự độc ác, dã man, tàn bạo của những kẻ nhân danh thi hành công vụ của chế độ mà bà là một thành viên danh giá trong cái cơ quan quyền lực cao nhất nước. Với vị thế đại biểu quốc hội, bà có đủ điều kiện thúc đẩy hiệp ước chống tra tấn trở thành hiện thực trong đời sống luật pháp Việt Nam để chặn đứng tội ác ghê tởm này.

Người dân ai cũng thấy sự tàn bạo, độc ác, gian manh của cán bộ, đảng viên, quan chức lãnh đạo không thể che giấu nhưng mở mồm ra là giảng giải đạo đức, nói đến lòng khoan dung, nhân ái và hiện tượng diễn trò “nhân đạo” này không chỉ co cụm trên các diễn đàn độc diễn trong nước mà còn được các lãnh đạo trung, cao cấp của đảng, nhà nước cộng sản đem ra diễn trên các diễn đàn quốc tế để giải thế bao vây cô lập của thế giới đối với chế độ độc tài độc ác, man rợ chống lại sự tiến bộ của loài người văn minh.

Có nhiều trò diễn không khác với đại biểu Trần Thị Quốc Khánh diễn trên diễn đàn quốc hội, ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã từng nhập vai diễn trò nhân đạo, khoan dung, nhân ái trên diễn đàn Liên Hiệp Quốc, với những câu lời ướt át lâm ly bi đát như sau:

“…Sinh mạng con người dù màu da nào cũng quý như nhau. Mạng sống của một người bị cướp đi thì đối với một gia đình dù ở ngay khu Manhattan này hay ở nơi hẻo lánh nào đó trên trái đất cũng đều là mất mát thương đau.

Bất kỳ hành động hiếu chiến nào đều phải bị lên án, ngăn chặn. Bất cứ nỗ lực ngăn ngừa xung đột nào đều phải được trân trọng, ủng hộ. Còn một biểu hiện dù mong manh của sự sống, người thầy thuốc cũng phải tận tâm cứu người…”

Đó là lời của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “thủ diễn” ở cuộc hội thảo cấp cao của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc lần thứ 68 trước khi Việt Nam ký kết hiệp ước chống tra tấn, gần thời điểm bầu phiếu cho thành viên Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc và Việt Nam là một ứng viên!

Từ đó đến nay, Việt Nam đã trở thành viên của hiệp ước chống tra tấn, của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc nhưng tình trạng nhân quyền trong nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa việt nam vẫn không có gì thay đổi - nhân phẩm, nhân quyền vẫn tiếp tục bị chà đạp thô bạo và tình trạng người dân bị bắt lẫn bị mời vào đồn công an “xin ngủ lại thắt cổ tư tử” bằng dây giày, dây sạt pin điện thoại, dây thắt lưng, bằng khăn, bằng áo quần... nhưng thân thể người “tự tử” tím tái, bầm giập, gãy xương sườn, nứt sọ... không hề suy giảm mà có phần táo tợn hơn lúc ông Nguyễn Tấn Dũng giả giọng buồn nói ở đại hội đồng Liên Hiệp Quốc “...một biểu hiện dù mong manh của sự sống, người thầy thuốc cũng tận tâm cứu người...”

Ngày nay với thông tin tràn ngập về cách cộng sản giết người dã man từ quá khứ đến hiện tại, chỉ có những ai không có điều kiện tiếp cận mới không biết đến sự tàn bạo, độc ác, xảo quyệt của cộng sản, nhất là CSVN. Nét đặc thù, đặc biệt của CSVN là nó không chỉ tàn bạo, độc ác với các đảng phái yêu nước không yêu cộng sản, với trí, phú, địa, hào kẻ thù của giai cấp, với các phần tử phản động chống phá cách mạng... mà còn độc ác, tàn bạo với cộng sản đệ tứ cùng là cộng sản nhưng khác chủ trương, đường lối cách mạng.

Đáng kinh tởm hơn nữa là nó tàn bạo, độc ác, dã man với chính đồng chí của nó. Các “nạn nhân” của sự tàn bạo, độc ác gần nhất của CSVN là Dương Chí Dũng, Phạm Quý Ngọ, Nguyễn Hữu Thắng, Nguyễn Bá Thanh đã và đang làm nhức nhói trong nội bộ đảng lẫn gây xôn xao dư luận xã hội.

Đối với nhân dân thì những tên mù đảng vừa kể đều đáng tội chết và không có gì để bàn cãi. Thế nhưng cái chết của Nguyễn Bá Thanh khá đặc biệt, nó đã làm nóng dư luận truyền thông của cả lề dân lẫn lề đảng - phát sinh từ các thông tin liên quan, không có kết luận chung cuộc như Nguyễn Bá Thanh chết bởi chứng rối loạn sinh tủy do “đồng chí không không thấy” nào đó hạ độc thủ bằng chất phóng xạ và thông tin ông “hốt hết, hốt liền” bị đồng chí thanh toán được củng cố do con gái ông Thanh hé lộ qua bài thơ khóc cha trong đó có câu “...Đời phụ ba nhưng ba hưởng được lòng dân...” đã được con trai của ông Thanh hổ trợ phổ biến trong điếu văn khóc tiễn ông đi về nằm cạnh tổ tiên ông bà trong nghĩa trang gia tộc Nguyễn Bá mà không “an giấc ngàn thu” bên cạnh các đồng chí của ông trong nghĩa trang liệt sĩ?

Điểm đặc biệt khác nữa là lúc ông Nguyễn Bá Thanh từ Đà Nẵng ra Hà Nội là trưởng ban nội chính đã không được các đồng chí của ông tín nhiệm trong cuộc bầu bán vào bộ chính trị nhưng đến khi ông Thanh chết thì lại được đồng chí các cơ quan, bộ ngành thống nhất, đề xuất chủ tịch nước tặng thưởng huân chương độc lập hạng nhất cho ông Nguyễn Bá Thanh và có biết bao lời có cánh của lãnh đạo các cấp ca ngợi không tiếc lời như:

“...Công việc ở Trung ương Đảng phân công cho đồng chí vẫn còn dang dở, chắc hẳn các đồng chí trong đơn vị sẽ tiếp nối những tâm huyết của đồng chí. Vĩnh biệt đồng chí với tấm lòng mến thương và luyến tiếc của nhiều người, trong đó có cả tôi nữa...” (chủ tịch nước Trương Tấn Sang)

“...Tham gia Cách mạng từ rất sớm, suốt cuộc đời cống hiến đến hơi thở cuối cùng, đồng chí đã để lại những thành quả, dấu ấn đáng ghi nhận. Cầu mong đồng chí thanh thản yên nghỉ...” (Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.)

“ Vô cùng thương tiếc vĩnh biệt đồng chí Nguyễn Bá Thanh, người có công lớn trong xây dựng, phát triển thành phố Đà Nẵng. Xin chia buồn sâu sắc đến gia quyến đồng chí Nguyễn Bá Thanh.” (Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.)

“...Tấm gương lao động của đồng chí đã thể hiện lòng yêu nước, yêu quê hương; dám nghĩ dám làm trong quá trình hình thành tư duy và phát triển của thành phố Đà Nẵng; là tấm gương lao động miệt mài cho lớp trẻ đáng trân trọng và học tập. Vĩnh biệt đồng chí, chúng tôi nguyện sát cánh cùng BCHTW, tiếp tục đóng góp để xây dựng đất nước...” (Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.)

“...Tư duy năng động, ý kiến thẳng thắn, tinh thần kiên quyết, hành động mạnh mẽ trong thực hiện nhiệm vụ do Đảng phân công,… là những điều chúng tôi nhớ về đồng chí Nguyễn Bá Thanh...” (Bí thư thành phố Sài Gòn Lê Thanh Hải)

“...Người cán bộ năng động, sáng tạo và quyết đoán, người có nhiều đóng góp cho sự nghiệp đổi mới đất nước, nhất là với Đà Nẵng. Xin cho gia đình tôi bày tỏ lời chia buồn sâu sắc trước toàn thể gia quyến trước nỗi đau không gì bù đắp được...” (Trưởng ban tuyên giáo trung ương Đinh Thế Huynh.)

Qua những dòng chữ ghi trong sổ tang ông Nguyễn Bá Thanh được các báo nô bồi bút cho là ai đọc qua cũng phải nghẹn lòng... cái nghẹn lòng đó cần phải xét lại? Xét lại là bởi những ai có tiếp cận thông tin liên quan đến cuộc đời theo đảng cho đến lúc lâm trọng bệnh và chết của ông Nguyễn Bá Thanh, không khỏi làm cho những người lương thiện nổi gai ốc ghê sợ cho sự dã man, độc ác, bạo tàn của loài cộng sản. Cái chết của Nguyễn Bá Thanh giúp cho mọi người dân Việt có cơ sở xác định lời nhận định về bản chất cộng sản của thượng tọa Thích Trí Quang luôn luôn đúng cho mọi thời đại “Cộng sản nó giết mình hôm nay, ngày mai nó đem vòng hoa đến phúng điếu!”

Việc tặng thưởng huân chương độc lập cùng với việc đến phúng điếu, viết lời chia buồn “vô cùng thương tiếc” của lãnh đạo cộng sản cũng chỉ là diễn trò để che giấu tội ác và lãnh đạo cộng sản đã giấu đầu lòi đuôi.