Saturday, April 18, 2015

40 năm nhìn lại (phần 2)

Tính vô cảm của người Việt Nam càng ngày càng phát triển hơn trong 40 năm qua.  

 Chỉ có những người vô cảm khi cho rằng cảnh sát giao thông nhận tiền vài trăm không phải là hối lộ, tham nhũng.Chỉ có những người vô cảm mới kêu gọi người dân đánh cá giữ biển còn bản thân của nhà cầm quyền cung cúc phục vụ quan thầy Trung Quốc, không dám có những biện pháp mạnh đối với Trung Quốc. Khi dàn khoan Trung Quốc kéo vào bờ biển của VN trong năm 2014, Quốc Hội bù nhìn của VN không đưa ra một thông cáo nào về sự xâm phạm lãnh hải này.    Chỉ có những người vô cảm mới lơ là trước những tố cáo có bằng chứng cho sự tham nhũng qua những bất động sản kết sù từ những quan chức cao cấp trong đảng mà trang mạng Chân Dung Quyền Lực đưa ra. Chỉ có những người vô cảm tình nguyện làm dư luận viên dùng những từ ngữ vô văn hóa để nói sai sự thật của những người đấu tranh cho một tự do dân chủ của Việt Nam; nói lên những điều mà một người có lòng tự trọng sẽ không dám nói bởi thế giới của hôm nay là thế giới mở, mọi gian dối dù trong lời nói sẽ bị phát hiện của nhiều người. Chỉ có sự vô cảm người ta mới sẵn sàng môi giới cho phụ nữ Việt Nam trần truồng để người Đại Hại chọn làm vợ. Chỉ có sự vô cảm người ta sẵn sàng đưa những phụ nữ Việt Nam qua Trung Quốc hay các quốc gia lân cận để bán thân dưới danh nghĩa lao động nước ngoài để lấy tiền môi giới mà không cần biết số phận của các phụ nữ này sẽ ra sao.

     Tất cả những sự vô cảm trên được lớn mạnh, càng ngày càng nhiều sau 40 năm đất nước thống nhất. Kết quả là xã hội Việt Nam là một xã hội mất văn hóa, mất đạo đức, đang bị sự thống trị kiểu mới của Trung Quốc mà người dân không biết, hay biết nhưng vẫn lặng thinh chấp nhận sự thống trị kiểu mới này.
    Trong khoảng 40 năm qua, kinh tế của đất nước vẫn thua xa những nước trong vùng như Mã Lai, Thái Lan, Nam Dương, Nam Hàn. Theo sự nhận định của tờ báo thương mại Forbes -- đánh giá các nước trong việc làm ăn thương mại tốt, dễ dàng trong năm 2014 thì Việt Nam đứng hàng thứ 111 trong khi đó Nam Hàn đứng thứ 32, Mã Lai đứng thứ 37, Thái Lan đứng thứ 62, Nam Dương đứng thứ 77, và Phi Luật Tân đứng thứ 82. Nghĩa là các công ty vẫn thích đầu tư vào những quốc gia khác trong vùng hơn là Việt Nam bởi do cơ chế độc tài, tham nhũng từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên cho nên sự thu lỗ trong đầu tư sẽ cao hơn với những quốc gia khác.
Bốn mươi năm qua, đất nước đào tạo những tiến sĩ mà khả năng lý luận, suy nghĩ vàđánh giá sự kiện thua một sinh viên tại các quốc gia khác trên thế giới, và thua cả sinh viên Việt Nam, những người đã trưởng thành trong tri thức của mình trước sự tiến hóa của thế giới ở thế kỷ thứ 21 hiện nay.Ông Tiến Sĩ Nguyễn Hữu Tri, Viện Phó Viện Xã Hội Học và Khoa Học Quản Lý, cho rằng chạy chức chạy quyền trên thế giới này rất nhiều vàđưa thí dụ Tổng Thống Obama của Mỹđã chạy chức chạy quyền để vào Tòa Bạch Ốc. Từ thí dụ này -- ông đưa đến kết luận là chuyện chạy chức chạy quyền tại Việt Nam cũng làđiều dễ hiểu (hợp lý hay chăng?). Thực tế thì chuyện chuyện chạy chức, chạy quyền tại Mỹ vào Toà Bạch Ốc hoàn toàn không có. Chuyện tranh cửở Hoa Kỳ là chuyện minh bạch, mỗi cá nhân có thểủng hộứng cử viên của mình bằng cách bỏ tiền (số tiền bỏ vào có sự quy định của luật pháp) vào quỹ tranh cử để ban vận động tranh cử của ứng cử viên chi phí trong việc vận động tranh cử, chứ không phải đưa tiền ai đó trong cơ cấu cầm quyền để được mua chức mua quyền nhưông tiến sĩ (giấy) này nói. Đây không phải làhình thức bỏ tiền ra để mua chức mua quyền như tại Việt Nam. Một điểm khác biệt rất quan trọng màông tiến sĩ này hoàn toàn không biết, hay cố tình không biết, thì tại các quốc gia dân chủ (Hoa Kỳ là một thí dụ), cá nhân có tiền rồi sau đó mới bỏ tiền túi ra để thành lập ủy ban vận động tranh cử, đưa ra những sách lược với mục đích thắng cử vào vị thế lãnh đạo -- nhằm mục đích để phục vụ người dân và nhận đồng lương thấp hơn tiền làm ăn cá nhân. Còn tại Việt Nam, cá nhân bỏ tiền ra đểlo lót cho cán bộ với mục đích mua chức mua quyền và từ cái chức quyền đó tha hồ tham nhũng để lấy lại số tiền bỏ ra và làm giàu trên chính xương máu của người dân. Một bên để phục vụ dân và một bên để bóc lột dân.
Bốn mươi năm qua đảng CSVN và nhà cầm quyền Việt Nam không hề phục vụ người dân mà bắt người dân phục vụđảng, bắt người dân phục tùng những gìđảng muốn và nếu đi ngược lại điều đảng muốn thì sẽ bịđi tù. Bốn mươi năm qua, đảng CSVN tạo sự sợ hãi trong quần chúng, tiếp tục nói những điều không phải là thật, tiếp tục ru ngủ cả dân tộc đểđảng tình nguyện làm thái thú kiểu mới cho Trung Quốc.
Bốn mươi năm đủ để trưởng thành. Những người trẻ lớn lên sau năm 1975 đủ trưởng thành để nhìn thấy rõ thực tế của đất nước chúng ta. Không thể nào tiếp tục nhìn sựđau khổ của chính đồng bào mình. Không thể nào tiếp tục a dua với cái ác, với đảng cầm quyền để bóc lột dân tộc mình. Không thể nào tiếp tục ru ngủ dân tộc trước sự lấn áp chủ quyền của Trung Quốc. Không thể nào vì quyền lợi của cá nhân để cả dân tộc nằm dưới sự thống trị của Trung Quốc như dân tộc Tây Tạng hiện giờ.
Dân tộc đã ngủ một giấc ngủ dài 40 năm qua. Đã đến lúc đánh thức dân tộc để trực diện với thực tế và giành lại quyền tự quyết cho chính mình. Hãy xóa bỏ sợ hãi mà nói thẳng với nhà cầm quyền -- chấm dứt những trò hề rẻ tiền với tín nhiệm nhiều, tín nhiệm ít, tín nhiệm. Hãy chấm dứt đút lót hối lộ cho các quan chức cầm quyền vàđòi hỏi công an đưa chứng cớ, luật lệ nào để bắt người dân. Hãy cùng nhau dừng xe, đứng lại -- để cùng nhau hạch hỏi cảnh sát giao thông mỗi khi cảnh sát giao thông bắt giữ ai đó về chuyện vi phạm luật. Chỉ khi nào toàn dân đoàn kết lại để bắt đảng cầm quyền phục vụ cho người dân thay vì người dân phục vụ cho đảng cầm quyền. Lúc toàn dân đoàn kết đứng lên thì lúc đó chúng ta mới giải quyết được những vấn nạn mà dân tộc đang trực diện với những thái thú thời đại đang hiện diện ở khắp nơi trên đất nước Việt Nam.
Nguyên Hồng