Saturday, April 4, 2015

Những con ruồi đỏ vô thừa nhận


1

Khi Vương ông gặp nạn, buổi sáng trong căn nhà của ông bỗng đầy một bọn nách thước tay đao, đầu trâu mặt ngựa, những tên sai nha mà Nguyễn Du gọi là đám “ruồi xanh” vo ve kéo đến giở đủ mọi trò khốn nạn ra với cái gia đình tự nhiên mắc phải ách giữa đường khởi đầu cho những oan khiên kéo dài suốt mười lăm năm cho người con gái tài sắc họ Vương.
Những con ruồi xanh mà tác giả truyện Kiều dùng để tả bọn nặc nô chắc là những con ruồi trâu hay những con nhặng có lẽ chúng làm phiền người ta nhiều hơn là gây ra được những thảm họa kinh hoàng như những thứ ôn hoàng dịch lệ khác. Nhưng phiền nhiễu thì chúng có tạo ra rất nhiều thật.

     Bọn ruồi bọ ấy hôm 14 tháng 3 vừa qua lại thấy xuất hiện ở khu tượng đài Lý Thái Tổ ở Hà Nội tại một buổi dâng hương đặt vòng hoa tưởng niệm 64 binh sĩ hải quân bị Tàu Cộng thảm sát ở Gạc Ma năm 1988. Khi những người tham dự lễ tưởng niệm tiến lên đặt những bó hoa trên những bậc thang dẫn lên tượng đài Lý Thái Tổ thì bọn ruồi nhặng ào tới đứng len vào giữa những người đặt vòng hoa và tượng đài vị vua khai sáng ra nhà Lý. Những con nhặng này trương ra những lá cờ búa liềm che lấp hẳn pho tượng vua Lý và những vòng tay cung kính niệm hương cho các chiến sĩ hải quân anh hùng bỗng nhiên trở thành hành động cung kính dành cho lá cờ búa liềm. Những con ruồi này mặc trên người những chiếc áo đỏ với ngôi sao vàng rất mới. Những lá cờ búa liềm cũng rất mới được ủi phẳng phiu rõ ràng là được mang theo sẵn sàng cho trò phá thối của chúng.
       Bọn ruồi toàn là những đứa còn rất trẻ, khoảng ngoài hai mươi, một vài đứa mặt mũi cũng sáng sủa. Những đứa khác thì có cái nét hung ác lạ lùng. Người ta gọi bọn chúng là những dư luận viên, những danh từ có thể mang những ý nghĩa tốt đẹp thực ra chỉ được dùng để gọi cái thứ côn quang mà nhà cầm quyền dùng để đàn áp, khống chế những tiếng nói chống lại chính phủ. Thí dụ tên du côn bịt miệng cha Lý tại tòa án năm nào. Hay bọn mất dậy ném phân và rác rưởi vào nhà Trần Khải Thanh Thủy, văng tục vào mặt thân nhân blogger Điếu Cày trước pháp đình Sài Gòn…
Những con ruồi tại vườn hoa Lý Thái Tổ là những thành phần mất dậy như thế đó. Đặc biệt có một đứa bản mặt nhâng nháo đầy vẻ thách thức như sẵn sàng kiếm chuyện với những người đặt vòng hoa và dâng hương tưởng niệm các chiến sĩ bỏ mình ở Gạc Ma. Tên thanh niên này có khuôn mặt cực kỳ lưu manh của một tên điểm chỉ. Nó không làm gì hết ngoại trừ việc bày ra một nét khiêu khích thấy rõ và người ta nghĩ ngay là những người trong toán dâng hương nếu có bất cứ hành động mạnh nào là nó bạo động ngay.
Nếu bọn ruồi này tìm cách phá những người tổ chức tưởng niệm vụ Hoàng Sa thì người ta có thể hiểu. Bọn Cộng Sản từ suốt mấy chục năm nay vẫn cấm nhắc đến Hoàng Sa và những hy sinh của những người lính Việt Nam Cộng Hòa. Nhưng chúng cũng lại không muốn nhắc đến những cái chết ở Gạc Ma vì sợ làm phiền lòng các đồng chí ở phương Bắc, ấy là chưa nói đến cái lệnh khốn nạn của bọn lãnh đạo (qua Lê Đức Anh, bộ trưởng quốc phòng lúc ấy) không cho phép binh sĩ nổ súng vào tàu Trung Quốc để tự vệ và bảo vệ tổ quốc.

   Bọn côn quang rõ ràng là người của nhà nước đưa tới phá thối. Ai là người dám lăng mạ những người chiến đấu và hy sinh vì tổ quốc. Cũng không có người Việt Nam nào đầu óc bình thường lại chống lại việc tưởng niệm các chiến sĩ bỏ mình vì nước dẫu cho đó là những người lính Việt Nam Cộng Hòa, nói chi đến các chiến binh của nhà nước Cộng Sản Việt Nam.
Sau khi vụ này diễn ra và hình ảnh được thu lại rồi truyền đi trên mạng, bọn cầm quyền liền phải họp báo nói rằng những thành phần kéo đến vườn hoa Lý Thái Tổ không phải là người của nhà nước mà do dân chúng tự phát.

       Thế là bọn ruồi đỏ trở thành một lũ con hoang vô thừa nhận. Rõ khổ. Làm công việc nhà nước ra lệnh rốt cuộc lại bị chính nhà nước phủ nhận để thành con hoang đẻ rơi đẻ rớt đầu đường xó chợ. Nhưng nhà nước phủi tay như vậy cũng không được. Đáng lẽ phải thêm vài ba câu tuyên bố để chạy cái tội làm tay sai cho Tập sếnh sáng nữa chứ. Ít nhất thì cũng phải một hai câu ghi nhận những hy sinh của 64 binh sĩ (Việt Nam Cộng Sản) chết tức tưởi ở Gạc Ma năm 1988 chứ!
Hay là lại sợ bị bọn thái thú mới bợp tai đá đít chết cha mấy con luôn?