Tuesday, May 5, 2015

Tội ác cộng sản qua bài hát "cô gái Sài Gòn đi tải đạn"

Nhân đọc bài: “Một chứng từ của tội lỗi” của tác giả Nguyễn Tuấn, là một người con của quê hương “đồng khổ” Bến Tre tôi thấy nó cũng hết sức bình thường vì những tội ác như thế, tôi đã nghe đầy 2 cái lỗ tai khi xưa. Việc Việt cộng dùng búa, dùng chày giã gạo đập đầu, dùng dao mổ bụng moi gan, uống máu “việt gian” hay “ác ôn” cho đỡ tốn đạn vì đạn để dành bắn Mỹ. Việc những bà con nông thôn đốt đuốc lá dừa đi chợ sớm khoảng 4,5 giờ sáng vô tình giẫm đạp lên những xác chết đắp xùm xụp chiếu dưới những gốc me, gốc gòn, gốc còng ở ngã ba mà CS đã xử tử trong đêm là “chuyện thường ngày ở huyện”. Trong bài viết ngắn dưới đây, tôi muốn mọi người thấy một tội ác còn lạnh xương sống hơn tội ác ở trên mà chúng ta dễ bỏ qua. Một tội ác máu lạnh, đáng nguyền rủa được ngụy trang dưới rất nhiều bài hát, điển hình là bài “Cô gái Sài Gòn đi tải đạn” của Lưu Nhất Vũ. Tôi xin liệt kê toàn bộ nội dung bài hát này, in đậm và phân tích những tội ác đó để bạn đọc có thể hình dung rõ hơn:
   “Chim kêu (chim kêu) ven rừng suối gọi ta lên đường nặng trĩu hai vai, hoa mai vàng chen lá ngụy trang. Sương đêm (sương đêm) ướt đầm nón vải ta xuyên rừng theo giải phóng quân. 

Từ ngày đô thị vùng lên chị em mình đi tải đạn để các anh đi diệt thù. 

Quả pháo ơi trên đường xa đi có mỏi. 
Suốt đêm ngày có đói hay chăng? 
Đường dài sức nặng càng tăng cùng ta mang nặng tình chiến đấu khó khăn chẳng rời. 
Chị em ơi! Mỗi trái đạn đây mang tấm lòng ta cùng các anh góp lửa diệt thù. 
Dù bom rơi dù bao bốt đồn mong các anh yên lòng từng trái pháo tới tay anh. 
Chị em ơi! Niềm tin thắng lợi thôi thúc ta lên đường kìa hỏa tuyến đang chờ ta. 

Hôm qua (hôm qua) chưa hề vác nặng em chưa từng vượt suối qua bưng em chưa từng giãi nắng dầm mưa. Hôm nay (hôm nay) em là chiến sĩ vai dạn dày vững vàng bước chân. 
Lòng người đang độ mùa xuân trào dâng niềm vui đánh Mỹ dẫu hiểm nguy em không nề. 

Quả pháo ơi sao mà yêu như đứa trẻ, suốt đêm ngày ta vác trên vai. 
Đường về đô thị còn xa ngày nay đi diệt thù cứu nước có ta có mình. 
Chị em ta cô gái thành đô đem lứa tuổi xuân cùng hiến dâng quyết giải phóng quê mình. 
Chị em ơi! Niềm tin thắng lợi thôi thúc ta lên đường. Sài Gòn đó, đang chờ ta tải đạn về.”

Mỗi lần nghe bài hát này với nhịp điệu vui nhộn văng vẳng bên tai, tự nhiên tôi cảm thấy nổi gay ốc, lạnh xương sống. Tác giả xem thứ vũ khí gây biết bao nhiêu đau thương chết chóc cho người dân vô tội là bom, đạn pháo như đứa con đáng yêu của mình: “Quả pháo ơi sao mà yêu như đứa trẻ, suốt đêm ngày ta vác trên vai.”. 

Yêu pháo như yêu trẻ con- một so sánh hết sức khập khiễng, hết sức mâu thuẫn và hết sức vô nhân đạo của CS: yêu pháo như con đẻ của mình mà lại mang đạn pháo vào thành phố gieo rắc chết chóc cho dân lành và trẻ thơ vô tội! Đây là minh chứng rõ ràng của thói hiếu chiến, thói cổ vũ bạo lực giết người không gớm tay của CS! 

Ở đó tình người là những trái pháo, sẵn sàng nổ tung tại các khu dân cư đông dân trong đô thị mà điển hình là tội ác “diệt thù” mấy ngàn dân thường vô tội trong tết Mậu Thân 1968 ở Huế và Sài Gòn: “Chị em ơi! Mỗi trái đạn đây mang tấm lòng ta cùng các anh góp lửa diệt thù.”

2 câu này mới là điển hình của bản chất máu lạnh của CS: “Lòng người đang độ mùa xuân trào dâng niềm vui đánh Mỹ dẫu hiểm nguy em không nề. 
Sài Gòn đó, đang chờ ta tải đạn về”.

Mang bom đạn gieo rắc sự chết chóc cho một quốc gia (VNCH) có chủ quyền được liên hiệp quốc công nhận bất chấp thỏa thuận ngưng bắn trong dịp lễ, tết, gieo biết bao đau thương, mất mát cho người dân vô tội đáng phải gọi là một hành động khủng bố! Tuy nhiên, đó lại là điều mà CS rất tự hào – tự hào khát máu, tự hào cái ác, cái mà chỉ có những ai ở trong rừng, trong hang như thiếu tá Hồ Quang mới dạy họ làm những việc thất đức như vậy! 
 
 Mang pháo đạn đi giết người mà lòng phơi phới vui như lễ hội, vui như Tết thì trên đời này chỉ có CS mới đủ máu lạnh làm được như vậy.
 
 Tự hào mang bom đạn tấn công vào tòa đại sứ Mỹ vào tết Mậu Thân 1968 (có dựng thành phim xạo hết chỗ nói: Biệt động Sài Gòn) rồi thảm bại ở đó (trong số 17 VC tấn công thì 16 chết và 1 bị bắt sống), chỉ có CS mới chơi luật rừng bất chấp luật pháp quốc tế về công ước chiến tranh- tấn công ngay cả tòa đại sứ- biểu tượng bất khả xâm phạm trong quan hệ ngoại giao quốc tế. So sánh về mức độ dã man này, chắc chắn chủ nghĩa phát xít và nhà nước hồi giáo IS còn kém xa! Chẳng có một cô gái SG nào được giáo dục đàng hoàng, tử tế mà lại mang bom đạn đi khủng bố chế độ, sát hại dân lành, chỉ trừ những ai bị CS tuyên truyền và lừa dối! Sài Gòn nào chờ CS tải đạn về gây đau thương chết chóc cho dân lành đang vui xuân mới? Chắn chắn rằng không một người dân yêu chuộng hòa bình nào của miền Nam lại  đón chào, trông mong cái ác, cái tội lỗi, cái dã man, cái tang thương chết chóc đó diễn ra trên chính ngôi nhà, người thân và thành phố thân yêu của mình!
SG, 5/05/2015