Wednesday, June 10, 2015

Khai Dân Trí đã khó, khai Quan Trí còn khó hơn

  Thế kỷ trước ở Việt Nam tính trên nền tảng dân số, nạn mù chữ có tỷ lệ khá cao và thông tin, giao tiếp với nếp sống văn minh của thế giới chung quanh đối với người dân có những giới hạn nhất định. Nhìn vào sinh hoạt đời sống của người dân thời đó, cụ Phan Chu Trinh nhà cách mạnh không cộng sản, lãnh đạo phong trào Duy Tân đúc kết, thu gọn hình ảnh dân trí trong bài Tỉnh Quốc Hồn Ca và được cụ Phan cụ thể hóa, đơn giản hóa tư tưởng xuống thành khẩu hiệu “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh” nhằm cổ động trí thức yêu nước cùng nhau góp một bàn tay vào việc nâng cao dân trí để đấu tranh giành lấy nền độc lập, tự do về cho dân tộc.
   Từ ngày cụ Phan phát động phong trào “khai dân trí, chấn dân khí, hậu nhân sinh” đến nay đã gần một thế kỷ và đất nước sau 40 năm chấm dứt chiến tranh được gọi là “thống nhất đất nước” dưới sự độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam và hiện nay theo tài liệu, loa đài của đảng, nhà nước công bố thì Việt Nam đã đạt được “thành quả” đáng khích lệ. Thành quả đó được cụ thể qua số liệu thống kê chính thức công bố trên hệ thống thông tin, truyền thông của nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam trong lần điều tra dân số năm 2009 như sau: 

“Gần 94% người dân biết đọc, biết viết; Khoảng 1/4 người Việt xong trung học hay cao hơn; Ở người trên 15 tuổi, 4.2% có bằng cử nhân và 0.2% có bằng sau đại học; Việt Nam có hơn 100 ngàn thạc sĩ, 24 ngàn tiến sĩ, 10 ngàn giáo sư và phó giáo sư, và theo thống kê niên học 2011-2012, Việt Nam có 215 trường cao đẳng, 204 trường đại học, với 756 ngàn học sinh cao đẳng và 1.4 triệu sinh viên đại học.”

Những ai tiếp cận bản thống kê, rà soát chi tiết sẽ thấy trong số dân có trình độ học vấn, bằng cấp được cơ quan chuyên trách liệt kê ra, có nhiều tướng lãnh công an, quân đội, đại biểu quốc hội, các ủy viên bộ chính trị, ủy viên trung ương đảng, các bộ trưởng thủ trưởng, các cơ quan ban ngành của chính phủ có bằng phó giáo sư, giáo sư, thạc sĩ, tiến sĩ “bèo” lắm cũng có bằng cử nhân và gần như hầu hết các quan chức lãnh đạo đảng, nhà nước đều có lận lưng bằng cao cấp lý luận chính trị của Học Viện Chính Trị Quốc Gia Hồ Chí Minh?

Nhìn vào bản “kê khai lý lịch trích ngang” thấy trình độ học vấn, bằng cấp của quan chức lãnh đạo đảng, nhà nước thật dễ nể vì mặt bằng bằng cấp, trình độ văn hóa của lãnh đạo Việt Nam đứng tốp đầu ở Đông Nam Á và tính ra cũng thuộc vào hạng nhất nhì so với các nước văn minh, giàu mạnh trên thế giới. 

Tuy nhiên đấy chỉ là chuyện đẳng cấp, trình độ cao của lãnh đạo cộng sản Việt Nam, nằm trên bản báo cáo thành tích mang tính trình diễn hơn là thực chất. Nếu các ông bà lãnh đạo này chịu khó câm mồm mặc cho dân “lé mắt” nhìn thì sẽ có khối người “nước ngoài” tin họ có trình độ văn hóa cao, là thật.
 
   Rất tiếc là các ông bà lãnh đạo “đảng ta” mắc chứng “điếc hay ngóng, ngọng hay nói” dại miệng mở mồm phọt ra những cặn bã bốc mùi tanh tưởi chợ búa làm xấu hổ hai tiếng Việt Nam trong quan hệ, giao lưu quốc tế ở thời thông tin mở với những câu nói đại loại như:

“...Biểu tình là ô danh... Việt Nam chưa phải là siêu cường kinh tế để có thể chi tiền cho sự ô danh...” (Thạc sĩ kinh doanh quốc tế, cử nhân anh văn, đại biểu quốc hội Hoàng Hữu Phước)

...Đĩa rau muống xào ở Thượng Hải tới 200 ngàn, ở Việt Nam ta có mấy chục nghìn... cần xem lại đánh giá chỉ tiêu lạm phát này có đúng không, theo tôi không phải là cao nhất...”(Tiến sĩ luật, đại biểu quốc hội Đỗ Văn Đương)

...Mức dư lượng hóa chất độc hại trong rau quả nhiều nhất là hơn gấp hai ba lần mức quy định... mức này là cực kỳ an toàn và người tiêu dùng đã sử dụng số hoa quả nhiễm độc vẫn còn rất an toàn...”(Cục trưởng, cục bảo vệ thực vật, Nguyễn Xuân Hồng)

“...Tham nhũng 3 năm qua không tụt không tăng, có nghĩa là có tính ổn định...”(Cử nhân, tổng thanh tra chính phủ Huỳnh Phong Tranh)

...Bác hồ dạy rồi, ông cha ta dạy rồi, đánh chuột đừng để vỡ bình... làm sao diệt được chuột mà giữ được bình hoa...”(Tiến sĩ ngành xây dựng đảng, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.)

“...Dân chủ của ta có hạn, dân trí còn thấp, số người dân trí cao là thiểu số... dân trí thấp không thể tùy tiện trưng cầu dân ý...”(Đại học nghề nghiệp, phó chủ tịch hội nhà báo, đại biểu quốc hội Hà Minh Huệ)

“...Những người nghèo cũng khao khát xem bắn pháo hoa, những lúc thưởng thức bắn pháo hoa giúp họ quên đi cái nghèo cái khổ...”(Luận án tiến sĩ, chuyên ngành văn hóa học, phó ban tuyên giáo Hà Nội Phan Đăng Long.)

“...Quyền im lặng rất vô lý, không thể chấp nhận được... trình độ dân trí và điều kiện của ta như hiện nay là không phù hợp, gây khó khăn cho các cơ quan đấu tranh bảo vệ luật pháp...”(Tiến sĩ, thiếu tướng giám đốc công an Thanh Hóa, đại biểu quốc hội Trịnh Xuyên.)

Đọc một số trích đoạn phát ngôn của ông tổng bí thư Nguyễn Phú trọng và các quan chức lãnh đạo các cơ quan, ban ngành ông nào, ông nấy học hàm, học vị, chức tước đầy mình nhưng mở mồm ra thối không ngửi được, dốt không chịu nổi. Phải chi các ông đừng mở mồm, các ông mở mồm chỉ khiến cho dân bức xúc buột miệng chửi đổng, vì những phát ngôn ngu ngơ, không não làm xấu hổ đất nước Việt Nam. 

Đó là phần các quan chức “phát ngôn” mở mồm phọt ra đã khiến người dân Việt Nam xấu mặt lây và việc các ông lãnh đạo ra tay “hành động” làm nhiệm vụ xây dựng cơ sở hạ tầng phát triển kinh tế, xã hội ở trên giao hoặc do chính các ông tự quy hoạch, trực tiếp chỉ đạo thực hiện. Thực tiễn chỉ ra các ông bà lãnh đạo này cũng chẳng làm cho hai tiếng Việt Nam có vị thế trên trường quốc tế mà còn làm cho thế giới khinh thường Việt Nam qua các hình ảnh, hậu quả cụ thể do trí năng có vấn đề về tư duy như: 

Một là đường dây điện của công ty EVN của nhà nước, độc quyền giăng mắc giống các tổ nhện ngày càng phình to trong các thành phố lớn của Việt Nam mà ông tỷ phú Bill Gate, ông chủ công ty Microsoft ngứa mắt thu vào ống kính bỏ lên trang Facebook cá nhân của ông.

Hai là cơ sở hạ tầng đường xá, cầu cống, cao tốc có giá thành đắc nhất nhì thế giới nhưng sụt lún, hư đổ, xuống cấp nhanh nhất, thuộc vào nhanh chiếm kỷ lục thế giới cùng với trạm thu phí nhiều nhất thế giới, thuế phí giao thông không đối thủ cạnh tranh và hệ thống cung cấp nước sạch, cống thoát nước, thoát chất thải tiêu tiểu phục vụ nhu cầu dân sinh giống chuyện em bé bán đồ chơi là chuyện dài không hồi kết.

Ba là các nhà khoa học Việt Nam có bằng cấp tiến sĩ tính theo tỷ lệ đầu người không thua các cường quốc kinh tế thế giới nhưng bằng sáng chế, công trình nghiên cứu khoa học nằm gần chót bét thua cả Miên và có nguy cơ thua cả Lào trong tương lai nhưng tiêu tốn ngân sách nhà nước thuộc hạng tốp đầu của thế giới.

Bốn là Việt Nam là một cường quốc “luật pháp” mỗi năm có hàng vạn điều luật, văn bản dưới luật vi phạm quy phạm pháp luật do các quan to quan bé làm ra, phát tán và đó là chưa kể những tên cắc ké, chạy hiệu cầm cờ nhân danh đảng, nhà nước tự làm “luật rừng” với dân, là câu chuyện dài xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Năm là quốc hội của đảng với hơn 90% là đảng viên chưa kể các tên công an tôn giáo khoát áo cà sa, áo chùng đen, mang danh đại biểu nhân dân nhí nha nhí nhô, không hồn không vía như người mắc bệnh tâm thần làm xấu mặt Việt Nam trên diễn đàn quốc hội, là cơ quan quyền lực cao nhất nước. 

Sáu là hệ thống giáo dục nhồi nhét chính trị, văn sử méo mó bịa đặt, phi nhân tính mang tính hệ thống nhằm sản sinh ra thế hệ người vô tư cách, vô nhân cách được gọi là con người mới xã hội chủ nghĩa. Đó cũng chính là nhân lực nguồn hình thành đội ngũ cán bộ lãnh đạo lưu manh có thừa, ngu dốt có hạng và nguồn nhân lực này ngày càng già đi nhưng trình độ kiến thức như em bé mắc bệnh tự kỷ không lớn nổi như đã thấy.

Vài ba việc vừa kể ra đều nằm dưới sự chỉ đạo, lãnh đạo độc quyền của đảng, nhà nước và có tới 99% lãnh đạo các công trình kiến thiết, xây dựng, phát triển đất nước là do đảng viên đảm nhiệm nhưng khi gây ra hậu quả nghiêm trọng thì phủi tay không chịu trách nhiệm chi cả!

Thường thì các quan chức lãnh đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam phát ngôn, hành động không đi đôi với nhau hay nói cách khác, bình dân hơn là lãnh đạo cộng sản có thói quen nói một đường làm một nẻo. Tuy nhiên theo như các “phát ngôn” được trích dẫn trong bài viết này thì các ông bà lãnh đạo đảng ta thể hiện bản năng ngớ ngẩn, ngu dốt có tính nhất quán và “hành động” trong công tác xây dựng, phát triển đất nước thì mang tính phá hoại, sửa sai sai sửa triền miên là đồng nhất, khó lẩn vào đâu được.

Lược sơ qua một số phát ngôn, hành động của đội ngũ quan chức lãnh đạo đảng, nhà nước có học hàm, học vị, cấp bậc, chức vụ khá cao nhưng mở mồm đề cập đến vấn đề đơn giản hay phức tạp đều lộ ra sự hiểu biết dưới mức trung bình và mó tay vào làm việc gì dù to hay nhỏ cũng đều để lại hậu quả nghiêm trọng khó khắc phục đến không thể khắc phục được, là rất bình thường.

Đặc biệt là các phát ngôn, hành động của các lãnh đạo đăng tải trên các hệ thống truyền thông của đảng, nhà nước đã có các lời bình phẩm, phản biện của bạn đọc thuộc nhiều tầng lớp xã hội khá thông minh, không kém phần sâu sắc, thấu tình đạt lý trong khuôn khổ luật pháp quốc gia, quốc tế ở trình độ cao so với các lãnh đạo có bằng cấp, chức tước cao trong bộ máy đảng, nhà nước. 

Qua những điều cụ thể nêu trên cho chúng ta có cơ sở để kết luận rằng, dân trí của người dân Việt Nam hiện nay không hề thấp so với quan trí trong nhà nước pháp quyền cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, dù rằng đa phần người dân không có bằng cấp, trình độ học vấn dựa trên “lý lịch trích ngang” hoành tráng như các lãnh đạo đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam. 

Với thực trạng quan trí đáng báo động như thế, những người Việt Nam có ưu tư, có lòng với tương lai đất nước không khỏi băn khoăn, canh cánh bên lòng một nỗi lo. Có lẽ nỗi lo này còn đáng lo ngại hơn cả thời kỳ cụ Phan Chu Trinh phát động phong trào “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh” bởi giờ đây không biết làm sao để “khai quan trí” trong thời thông tin mở. Thời mà ai cũng có thể tiếp cận thông tin, nâng cao kiến thức, mở rộng tầm nhìn như một bộ phận không nhỏ người dân đã chủ động phản bác những tư duy nhận thức thiếu chất xám của lãnh đạo đảng nhà nước trên các trang báo lề dân lẫn lề đảng trong mấy năm gần đây mà quan trí các quan nhà ta vẫn “trơ như đá vững như đồng.”

Điều đáng lo ngại hơn cả là quan trí của các quan thấp nhưng quan không biết, lại còn tỏ ra nguy hiểm, hể mở mồm ra là đổ cho dân trí thấp để gạt bỏ những cải cách thiết thực cho mục tiêu phục vụ các tiến bộ xã hội, đất nước. Thế cho nên những người yêu nước có lòng với nước lo lắng là phải bởi thực tế ai cũng thấy, nói theo ngôn ngữ của bà phó chủ tịch nước Nguyễn thị Doan là: “khai dân trí đã khó mà khai quan trí còn khó vạn lần hơn!” Thế thì sao tránh khỏi được lo lắng vì đảng, chế độ chết rồi nằm phơi ra đó mà có một bộ phận không nhỏ các quan lãnh đạo vẫn mê tín không chịu chôn nó đi, cứ nhắm mắt bái lạy cầu xin phép lạ hoàn thiện xã hội chủ nghĩa?

10/06/2015