Saturday, July 11, 2015

CÒNG LƯNG GÁNH NỢ

      40 năm đảng CSVN cầm quyền trên toàn cõi Việt Nam đã phạm bao nhiêu sai lầm, gây ra bao nhiêu thất bại và thất vọng cho dân tộc này, nhưng thành công lớn nhất của đảng chính là toàn dân trước sau như một nói những điều đảng thích nghe, làm những điều đảng cho phép và đảng ban cho nợ nần ngập đầu với lãi suất cắt cổ phải trả đến đời con đời cháu.

***
 Dưới chế độ cộng sản, người dân Việt Nam phải chịu đựng cảnh sống “đảng thì vinh quang, còn dân thì lầm than”. Ánh hào quang của đảng càng tỏa sáng bao nhiêu thì người dân càng sáng mắt sáng lòng bấy nhiêu. Trong lúc đồng hồ báo nợ công toàn cầu (trên trang The Economist), thông báo là mỗi người dân Việt Nam đang gánh khoản nợ gần 1.000 Mỹ kim và xu hướng tiếp tục tăng , thì cũng là lúc CSVN đổ tiền tổ chức đại lễ mừng 40 năm chiếm được miền Nam, mà hình ảnh nổi bật loan truyền khắp thế giới là lần đầu tiên Hai Bà Trưng được đảng cho cưỡi voi “bốn bánh”, làm “nức lòng” toàn dân… Tàu, qua tiếng cười miệt thị của họ.

Người dân khi nghe tin mỗi đầu người đang mắc nợ cả ngàn Dollar, thì có cảm nhận là nó có vẻ vô lý và mơ hồ, tựa như lời của ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã từng phán: “Đến cả trăm năm nữa cũng không biết là đã có chủ nghĩa xã hội hoàn chỉnh ở nước ta hay chưa”.
    Vâng nó mơ hồ và vô lý làm sao y như cách mà người dân đưa xe đi đổ xăng và được thông báo là xăng tăng giá, trong khi xăng dầu thế giới giảm. Và sự vô lý lại càng được hợp pháp hóa, khi người ta vẫn phải mở ví để trả tiền cho sự tăng giá đầy nghịch lý và không một lời giải thích thỏa đáng. Người dân đặt một câu hỏi và đòi cho được một lời giải thích hợp lý từ kẻ cầm quyền nó khó đến như vậy sao? Nếu người dân thấy điều bất công mà không hành động để tìm lẽ công bằng cho quyền lợi của chính mình, thì cái nhà nước này họ sẽ ung dung kết thêm dây thòng lọng mà tròng vào cổ chúng ta và lôi đi.

Báo chí cộng sản những năm gần đây loan tin thâm thủng ngân sách nhà nước năm sau cao hơn năm trước, tiền thuế của dân không đủ để đảng đầu tư xây những tượng đài cha già dân tộc, mẹ Việt Nam anh hùng. Nhà tù đang thiếu cần phải xây thêm, đảng cần tiền để sửa chữa những công trình đường xá cầu cống, mới xây đã hỏng, vừa khánh thành đã hư.

 Đảng cần tiền lập những khu ăn chơi thác loạn lôi kéo giới trẻ vào đó phí phạm tuổi thanh xuân, triệt tiêu lòng yêu nước và quên đi họa mất nước đang gần kề. 
 Lãnh đạo đảng còn xây nhiều thứ khác để chiếu rọi vinh quang cho riêng đảng và cất riêng cho mình một loại hoa hồng có tên “tham nhũng”, để có “chút” tiền Dollar vui thú điền viên lúc tuổi già. Ngân sách không đủ tiêu xài đảng chịu khó ngửa tay vay mượn nước ngoài. Tiền mượn được đem về, đảng xum họp đàn em vừa tranh miếng lớn nuốt miếng nhỏ, vừa thủ miếng rớt, thộp miếng rơi, còn nợ nần ngập đầu đã có nhân dân oằn lưng trả nợ thoải mái, đến đời con đời cháu. Nếu vẫn không đủ tiền trả nợ thì đảng sẵn sàng bán đất, dâng biển của tổ tiên cho ngoại bang, miễn là ý thức hệ cộng sản sẽ tồn tại mãi mãi.

Đảng tài tình chích thuốc mê toàn dân để hăng say kiếm tiền nuôi đảng. Trước đây lao động cật lực chín, mười tiếng đồng hồ lương chỉ tạm đủ sống, giờ người dân phải làm thêm từ 15 đến 16 tiếng một ngày vẫn không đủ ăn. Sáng mở mắt ra người dân đã nghe nhịp điệu hàng hóa, xăng, gas, điện, nước tăng giá phi mã. Đi ra đường, người dân phải lo đối phó với những cảnh vòi vĩnh, đe nẹt ,đòi tiền mãi lộ của cảnh sát giao thông. Tối về nhà dân nghe đảng ca bài ca con cá công bác, ơn đảng, quảng cáo thuốc mị dân an tâm đường lối, đổi mới chủ trương. Hơn 300 loại thuế, phí, bủa vây, bòn rút xương máu người dân, lao động cật lực muốn đứt cả hơi, tai còn phải nghe những lời tuyên truyền dối trá, tâm trí rối bời lo toan, vậy thì còn thời gian đâu để mà tranh đấu, bảo vệ quyền lợi, đòi hỏi công bằng cho chính mình nữa. Đảng đang hài lòng với chuyện đó. Trong con mắt đảng CSVN, người dân cả nước chẳng khác chi nô lệ thời hiện đại, được chăn dắt bởi những ông chủ tư bản đỏ rất giầu có và quyền lực. Doanh nghiệp nhà nước do CSVN điều hành đang dần chìm theo con tàu Vinashin, Vinalines bởi tài tham nhũng , vơ vét, lấy của công làm của riêng, đầu tư 10 đồng thì quan chức đút túi 7 đồng. Kinh tế Việt Nam chỉ mơ làm được con ốc- vít, nhưng cuối cùng cũng bị đàn em Lào, Kam-pu-chia cướp mất giấc mơ đơn sơ ấy.

Người dân còn quá thờ ơ với tiền thuế mà mình đã đóng chỉ để nuôi đảng. Trong khi bệnh viện quá tải chen chúc, trên giường ba bốn bệnh nhân, dưới gầm giường cũng không còn chỗ, nhưng đảng chẳng lo xây bệnh viện mới mà chỉ lo xây tượng đài Hồ Chí Minh, mẹ Việt Nam anh hùng. Trường học cho trẻ em thiếu thốn, dột nát đảng không quan tâm, mà chỉ lo xây trụ sở, cơ quan công quyền to lớn, bề thế chỉ để ra oai với dân, còn quan chức ngày càng dốt nát, không biết làm việc nhưng thừa mánh khóe để hành dân.
 Đảng ráo riết thu thuế để móc hầu bao của dân, từ nhà lầu, ô tô cho đến cây kim, sợi chỉ, phí giao thông, cầu đường, phí môi trường, công ích..v.v… nhưng số tiền ấy đi đâu mà đảng không lo gì cho đời sống người dân?
 Đã vậy thuế và giá cả thị trường lúc nào cũng năm sau tăng cao hơn năm trước, nó tương ứng với nhịp độ tham nhũng của đảng. Đảng tham nhũng nhiều giá tăng cao, đảng tham nhũng ít thì giá vẫn tăng vì phải gom góp trả nợ nước ngoài.

Tháng Ba vừa qua 90 ngàn công nhân đồng loạt đình công, vì luật bảo hiểm xã hội mới xâm phạm quyền lợi chính đáng của giới công nhân. Còn người dân chúng ta đến bao giờ mới đồng loạt biểu tình đòi minh bạch giá cả khi: điện, nước, xăng dầu, sữa, gas, học phí tăng bất hợp lý? Gánh nợ trên vai người dân sẽ tiếp tục tăng, nếu chúng ta cứ mãi im lặng và cam chịu. Không những thế một ngày không xa, chủ nợ chúng ta sẽ nói tiếng Hoa, trực tiếp thu thuế dân Việt mà không cần CSVN làm công việc đó nữa. Lúc đó dân Việt sẽ một cổ hai tròng vừa làm kiếp ngựa, trâu cho đảng CSVN, mà trên nữa là cả “đồng chí” Trung cộng.

Lý Trần Công
21/05 2015