Wednesday, August 26, 2015

Quê hương tôi cứ mãi điêu linh (Kỳ 11)



Võ Nguyên Giáp (武元甲), Nguyễn Chí Thanh (阮志清), Nguyễn Sơn (阮山), Chu Văn Tấn (Zhu Wenjin-朱文晋), Hoàng Văn Thái (Huang Wentai-黄文泰). Trường hợp các tướng lãnh Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Văn Thái (Huang WenTai) có bí danh "Một chung, hai chung, ba chung", hai người kia, mặc dù có đủ trình độ chuyên môn được trao cấp tướng, như Hồng Thủy (Nguyễn Sơn) chết không được thực hiện thăng quân hàm mới, Chu Văn Tấn (Zhu Wenjin) rời khỏi quân ngũ sớm, cuối cùng họ không tiếp tục thăng quân hàm cấp đại tướng.
Gián điệp Hồ Tập Chương đọc lệnh tiêu thổ Việt Nam, Phó Thủ tướng Phạm Văn Đồng và Đại tướng Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp thực hiện, sau phiên họp Hội đồng Chính phủ tổng kết. Nguồn: Tài liệu Huỳnh Tâm.

Năm cá nhân tướng lãnh đều có đặc điểm riêng của mỗi người: Võ Nguyên Giáp thường có mặt trên hàng đầu báo chí, uy tín cao nhất; Nguyễn Chí Thanh là một trong những vị tướng hầu hết ủng hộ Trung Quốc. Mao Trạch Đông yêu thích nhất tướng Hồng Thủy (Nguyễn Sơn), những tướng có nhiệm vụ lãnh đạo quân đội "nước ngoài" (theo ngôn ngữ Trung Cộng ám chỉ Việt Nam), các tướng lưỡng quốc cấp quân hàm tương đương; tướng Chu Văn Tấn được coi là vấn đề dân tộc Trung Quốc phục vụ "nước ngoài", được Trung Cộng quản lý tư tưởng. Hoàng Văn Thái và Võ Nguyên Giáp, thực hiện nhiệm vụ do Mao ban cho, tương đối trơn tru trong quân đội Việt Cộng, không giống một số tướng lãnh khác ít rõ ràng người của Trung Quốc. 

I. Võ Nguyên Giáp (武元甲) bí danh Văn (thăng quân hàm Đại tướng năm 1948). 

Võ Nguyên Giáp
Có thể nói rằng người dân Việt Nam đã đặt tên cho nhà lãnh đạo quân sự Võ Nguyên Giáp, ngay cả những tướng lãnh không ra mặt chỉ đứng sau Giáp. Ông được coi là tướng lãnh của Trung Quốc nguyên đệ tử của tướng Chu Đức, Võ Nguyên Giáp chỉ huy quân đội và có 30 năm Tổng Bí thư Quân Ủy Trung ương. Tướng Võ Nguyên Giáp sinh (ngày 25 tháng 8 năm 1911-4 tháng 10 năm 2013). Ông học tại trường Hạ Sĩ quan Vân Nam Trung Quốc, nhưng nửa khóa bỏ cuộc. Thời còn trẻ Võ Nguyên Giáp đã sớm biết "Hồ Tập Chương" (bút danh Hồ Chí Minh), Hồ đánh giá cao bởi Giáp được coi là người toàn tâm hổ trợ Trung Cộng. Sau khi Nhật Bản đầu hàng đồng minh vào năm 1945, Hồ Tập Chương nhờ Giáp cộng lực thiết lập mật khu Cao Bằng, và trở thành nhà lãnh đạo quân sự hàng đầu của các tướng lãnh. Năm 1948, Giáp được trao quân hàm Đại tướng (phần còn lại chỉ có quân hàm Thiếu tướng).

Năm 1954, Võ Nguyên Giáp trực tiếp tham gia Nhóm cố vấn quân sự Trung Quốc, dưới sự chỉ huy của quân đội Trung Quốc đánh thắng "Điện Biên Phủ", người Pháp đã đồng ý sơ tán qua các cuộc đàm phán Genève, giải phóng miền Bắc Việt Nam, Võ Nguyên Giáp cũng nhận được hưởng thơm danh dự "Điện Biên Phủ", uy tín cá nhân của mình đã đạt đến đỉnh cao. Cuối cùng Võ Nguyên Giáp nhận tín hiệu của Hoa Nam khuyên ông "ủng hộ Trung Cộng vô điều kiện không được thân Liên Xô", Võ Nguyên Giáp nói rằng "Tôi không thể thân Liên Xô dường như có một lý do, cá nhân tôi cảm thấy rằng có một quá trình cần thân thiện". Năm 1960, Võ Nguyên Giáp có hai lần viếng thăm Liên Xô, thấy các lực lượng cơ khí hiện đại của Liên Xô, rất phổ biến. Sau khi trở về Việt Nam ông nói rằng "kinh nghiệm của Trung Quốc lạc hậu, chủ yếu là tham gia vào các cơ sở nhỏ". Hồ Chí Minh hết sức giận dữ Võ Nguyên Giáp tròn hai năm, đến khi Võ Nguyên Giáp thừa nhận sai lầm, và Giáp báo cáo từ nay trung thành với Hồ Chủ tịch. Sau đó, mọi người nói Võ Nguyên Giáp thân Liên Xô. Bản thân Hồ Chí Minh chống lại Liên Xô, khi Khrushchev viện trợ cho Việt Nam 6000 súng trường cổ điển, sau khi Hồ Chí Minh xem qua rất tức giận, cho biết: "Ném chúng đi vào Bảo tàng!" Với cái chết của Nguyễn Chí Thanh (1914 - ngày 6 tháng 7 năm 1967), Võ Nguyên Giáp bắt đầu kế hoạch "tấn công mùa xuân", kế hoạch đã được xác định bởi những cố vấn Trung Quốc, Tổng Tham Mưu quân đội đưa ra thay đổi kế hoạch mới nhưng không nhận tin trước khi thông báo cho của Cố vấn, cuối cùng những cố vấn phải miễn cưỡng đồng ý. Trong thực tế, thay đổi này là không tốt, vì vậy kết quả cuối cùng, quân đội đã phải trả giá rất lớn, chỉ cần giành được một số thành trì chiến lược nhỏ cũng không được, mặc dù quân đội Việt Nam Cộng Hòa và Hoa Kỳ cũng bị ảnh hưởng. Việt Cộng tung ra dư luận cho rằng quân đội đã thắng, Ví dụ, Việt cộng đã tung ra 60.000 binh sĩ hành quân tại Huế đã bị biến thành thây ma, và những cán bộ Việt Cộng nằm vùng tại thành phố Huế có hơn 200 cơ sở quân sự bị phá vỡ, thế mà Việt Cộng tuyên bố với thế giới "ngay cả chiến thắng chỉ có thể chiến thắng bi thảm". Quân đội cho rằng Võ Nguyên Giáp tương đối độc đoán, sự nổi tiếng không phải là cách tốt, ông lại thích uốn cong, hiếm khi lắng nghe những lời khuyên đúng đắn của người khác. Năm 1972 "Phục kích Tấn công" là một ví dụ của quân đội bị thất bại, giết chết hơn 127.452 ngàn binh sĩ, do đó Võ Nguyên Giáp dỡ bỏ lệnh quân sự, chỉ chịu trách nhiệm huấn luyện quân sự và hậu cần, chỉ huy quân sự thay thế bởi Văn Tiến Dũng (Wen Jin-yong-文进勇) thay thế.

Sau khi Hồ Chí Minh chết năm 1969, tướng Võ Nguyên Giáp bị mất bảo trợ lớn nhất của Trung Cộng, vị trí của Giáp trong nền chính trị đã thực sự bắt đầu suy giảm. Trong suốt cuộc đời của Hồ Chí Minh đã không hài lòng thái độ thân Liên Xô của Lê Duẩn, nhưng ông đã không thay thế Lê Duẩn, trái lại sắp xếp Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng thành nhóm "tiểu tổ tam nhân" của đảng, hy vọng Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng ủng hộ Trung Cộng, Hồ Chí Minh có ý định sử dụng chúng để kiểm soát Lê Duẩn đừng đi quá xa với Liên Xô. Bộ ba này người thâm niên đáng kể là Võ Nguyên Giáp đã không được lựa chọn, cho thấy tướng Võ Nguyên Giáp bắt đầu mất quyền lực. Võ Nguyên Giáp và Hồ Chí Minh rất thận trọng chỉ trích Lê Duẩn thân Liên Xô, và chê Liên Xô hoàn toàn lạc hậu. Trước đây Võ Nguyên Giáp đã có mối quan hệ cá nhân với Lê Duẩn rất tốt, nhưng sau năm 1974, đã có những vấn đề giữa hai người.

Sau năm 1975 Việt Nam thống nhất, Việt Cộng khởi động "bài Hoa" bắt đầu bị đối xử bất công, Võ Nguyên Giáp công khai cáo buộc Lê Duẩn "quá độc đoán bài Hoa". Năm 1978 sự khác biệt ngày càng tăng khủng hoảng giữa Trung Cộng và Việt Cộng, Võ Nguyên Giáp đề nghị "giảm bớt mâu thuẫn giữa Trung Cộng và các đồng chí Hoa Nam", một lần nữa chỉ trích Lê Duẩn, do đó Bộ Trưởng Bộ Quốc phòng của Võ Nguyên Giáp bị đình chỉ, thuyên chuyển Giáp công tác mới. 

Năm 1980, Trung Cộng chỉ định Đả Hoàn Trượng (Dawan Zhang), làm sứ giả quan hệ với Việt Cộng cuối cùng chỉ đạt đến điểm đóng băng. Lê Duẩn củng cố địa vị, một lần nữa dưới bàn tay tàn nhẫn, dỡ bỏ 30 năm Võ Nguyên Giáp đã từng là Tổng Quân Ủy Trung ương, dưới sự chủ trì của Lê Duẩn, chính thức bổ nhiệm Văn Tiến Dũng (Wen Jin Yong) lần đầu tiên làm Bộ trưởng Quốc phòng, phó bí thư Quân Ủy Trung ương, năm thứ hai, Lê Trọng Tấn (Li Zhong Tấn) được bổ nhiệm làm Tham mưu trưởng (1981), Ủy ban Thường vụ Quân ủy Trung ương, thay thế tướng Võ Nguyên Giáp và đồng minh chính trị Hoàng Văn Thái (Huang WenTai).

Năm 1981, trong Bộ Chính trị Võ Nguyên Giáp là người duy nhất công khai phản đối chính sách Campuchia của Lê Duẩn, chỉ có tướng Võ Nguyên Giáp và Lê Duẩn cuộc thi về lòng dũng cảm, và chỉ có Lê Duẩn đủ trình độ chuyên môn chính trị. Kể từ đó, tướng Võ Nguyên Giáp một lần nữa trong một diễn đàn công khai, chỉ trích quân đội Việt Nam tại Campuchia sẽ kế quả "tương lai quanh co", uy tín của tập đoàn chống Lê Duẩn làm một cú đánh lớn, nhưng giá cao hơn Võ Nguyên Giáp phải trả, vào năm 1982, ông bị đuổi ra khỏi Bộ Chính trị, chỉ để lại một tiêu đề trống Phó Thủ tướng Giáp cho đến năm 1986 nghỉ hưu, bắt đầu không hoạt động chính trị.

Năm 1986, Lê Duẩn chết, tiếp theo năm 1988 Trường Chinh chết, Nguyễn Văn Linh lên nắm chính quyền, quan hệ Trung-Việt đã bắt đầu có dấu hiệu giảm bớt, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh tìm ra thời gian, nói với Võ Nguyên Giáp rằng ông đã sẵn sàng để tiếp tục quan hệ song phương nhờ Võ Nguyên Giáp đóng một vai trò trung gian. Năm 1990, Võ Nguyên Giáp là người đại diện chính phủ Việt Cộng, tham dự thế vận hội thể thao Châu Á lần thứ 11 từ ngày 22/9 đến 7/10/1990 tổ chức tại Bắc Kinh, tại lễ khai mạc, Võ Nguyên Giáp trang phục quân sự Đại tướng. Trong thời gian Võ Nguyên Giáp có mặt tại Bắc Kinh đã gặp rất nhiều cấp lãnh đạo những quốc gia Cộng Sản. Năm thứ hai, quan hệ Trung-Việt đã được khôi phục lại bình thường. Lúc bây giờ, Võ Nguyên Giáp đã hơn 95 tuổi, cơ thể được cho là vẫn còn tốt, Hội nghị Trung ương Đảng lần này Giáp tham dự với tư cách "đại biểu đặc biệt", cho thấy Giáp một cựu chiến binh cao cấp nhất Việt Cộng vẫn đóng vai trò tình bạn trung thành với Trung Cộng.

1960 Nguyễn Chí Thanh-阮志清 (người ngoài cùng bên phải) đi công tác 3 xã (Phong Thủy, Lệ Thủy, Quảng Bình tỉnh Quảng Bình). Cùng đi Quân báo Hoa Nam bí danh Vĩ Đại Quán (伟大罐) đội nón cối và Cố vấn Trung Cộng bí danh Duy Dã Nạp (维也纳). Nguồn: Tài liệu Huỳnh Tâm.

2. Nguyễn Chí Thanh (阮志清) (quân hàm Đại tướng năm 1959).

Nguyễn Chí Thanh có rất nhiều ảnh hưởng với Trung Cộng, trường hợp này đề cập đến cái chết của Nguyễn Chí Thanh, vì tình riêng của mình Mao Trạch Đông gửi một thông điệp chia buồn "Hưởng thụ thử quy cách đãi ngộ Việt Nam nhân chỉ hữu lưỡng cá, lánh nhất cá nhân tựu thị Hồ Chí Minh".

Nguyễn Chí Thanh hầu hết ủng hộ Trung Cộng, dù đang ở hoàn cảnh từ trung tâm mặt trận phía Nam Việt Nam, trong thời điểm này những người Việt Cộng phía Nam như Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, là đại diện chống Việt Nam Cộng Hòa. Năm 1951, Việt Cộng bầu Nguyễn Chí Thanh làm thành viên của Bộ Chính trị, chỉ đứng sau Hồ Chí Minh (chủ tịch đảng), Trường Chinh (Tổng thư ký), Lê Duẩn (Phó tổng thư ký Văn phòng kháng chiến Nam Bộ), Phạm Văn Đồng (Thủ tướng Chính phủ) Võ Nguyên Giáp (tổng tư lệnh, Tổng Quân ủy Trung ương, Bộ trưởng Quốc phòng) Giáp đứng ở vị trí thứ sáu trong Bộ Chính Trị. Vào thời điểm đó Giáp là phó bí thư đầu tiên của Quân ủy Trung ương, Tổng Giám đốc Chính trị.

Năm 1954, Nguyễn Chí Thanh và Võ Nguyên Giáp cùng những Cố vấn Trung Cộng chỉ huy trận chiến (Điện Biên Phủ). Cuộc chiến tranh này, quân đội Pháp thừa nhận thất bại và đã ký "Hiệp định Genève", thỏa thuận này được chia thành hai miền Bắc-Nam Việt Nam, trong khi đó đa số nhân dân đã bày tỏ sự phản đối mạnh mẽ không thể chung sống với chế độ Việt Cộng, trái lại Việt Công gửi quân đáng phá phía Nam. 

Thủ tướng Chu Ân Lai sang Việt Nam đàm phán chiến tranh Bắc-Nam, cuối cùng bất đắc dĩ Việt Cộng miễn cưỡng đồng ý các điều khoản, nhưng trái tim của Hồ vẫn không hài lòng đổ lỗi cho Trung Cộng làm trì trệ chiến tranh, đặc biệt là những người rơi vào dòng thù phía Nam, Cục miền Nam Việt Cộng rất nhiều người ghét nguyên nhân quá thân Trung Cộng. Nguyễn Chí Thanh, đã được kêu gọi chấp nhận các kết quả Mao ban, Hồ Chí Minh tuyên bố: "Nào người em thứ ba (Lê Duẩn), lời nói của Chủ tịch Mao là đúng, chúng ta nên làm như vậy. Trước đây năm 1960, Việt Nam Cộng Hòa đã phát động chống Việt Cộng ở miền Nam, họ tấn công và yêu cầu Việt Cộng phải tuân thủ các điều khoản "Hiệp định Genève", chứ không phải để tấn công Việt Cộng miền Nam, nhưng có rất nhiều người ở miền Nam không hài lòng, đã mang đến cho hai miền đất nước một báo trước sau này trở thành kẻ thù".
Năm 1948, Nguyễn Chí Thanh được trao cấp bậc thiếu tướng. Năm 1959, được thăng cấp Trung tướng. Đây không phải là một ngoại lệ, bởi vì Nguyễn Chí Thanh đã được số hai trong quân đội sau Giáp. Quan điểm chính trị Nguyễn Chí Thanh rất khá, ông được đào tạo trong quân đội Việt Bắc có nhiều khả năng quân sự đáp ứng những môi trường chiến tranh, và tiếp nhận cay đắng của quân trường tăng cường tinh thần chiến đấu của những người lính. Nguyễn Chí Thanh tôn trọng chiến thuật du kích theo mẫu Trung Cộng, đó là sự thờ phượng cung cách của Mao Trạch Đông, ông đã nghiên cứu kỹ lưỡng các chiến lược và chiến thuật của Hồng quân Trung Cộng và Bác Lộ Quân trong thời kỳ "bao vây các thành phố". Ông tin rằng Việt Cộng và Trung Cộng cùng một khoa học nhân văn và tương đồng rất nhiều về địa lý địa phương, phải học hỏi từ kinh nghiệm của Trung Cộng áp dụng tại Việt Nam.
Nguyễn Chí Thanh cho biết "giải phóng miền Nam Việt Nam, phải căn cứ vào cuộc chiến kéo dài, kẻ thù chưa tiêu thụ hết thương binh của tôi". Quan điểm chiến tranh của Nguyễn Chí Thanh là mô thức biển người của Trung Cộng. Ông nói tiếp "Chủ tịch Mao đáng để tôi hoan nghênh". Sau khi Mao hài lòng quan điển của Nguyễn Chí Thanh và Mao phát biểu "Nguyễn tự do thực hành chiến tranh du kích tôi rất tự hào một đệ tử trung thành". Nguyễn Chí Thanh học hỏi nơi Mao từ chương trình khuyến mãi chiến tranh, Mao Chủ tịch sẽ rất hạnh phúc, đứng trước mặt Hồ Chí Minh khen ngợi tài năng hiếm có của Trung Cộng trong lòng đất Việt Nam, có thể nói Nguyễn Chí Thanh là một nhân vật yêu thích nhất cũng là một tướng lĩnh quân sự của Mao Chủ tịch. Từ đầu năm 1954, báo chí loan tải tên tuổi Nguyễn Chí Thanh, Hồ Chí Minh khởi động thúc đẩy binh sĩ học tập theo gương Nguyễn Chí Thanh, tâng bốc bịa đặt thêm lên tần mây "Nguyễn Chí Thanh là tư duy quân sự của Mao Trạch Đông", tăng cường tuyên truyền chính trị, sĩ quan trong quân đội và binh lính đều khắc phục các mối quan hệ với người dân nông thôn, nếu nhân dân không thuận lện bắn bỏ, kỷ luật nghiêm trọng, có như vậy họ càng nâng cao tinh thần chiến đấu trong đội quân, kỷ luật đóng một vai trò lớn trên chiến trường. 

Năm 1956, Tổng Bí thư Trường Chinh (Đặng Xuân Khu), thấy tên tuổi của mình không ai hâm mộ, ông nhảy vào lửa tham gia triệt để cải cách ruộng đất, tố khổ luôn cả cha mẹ mình, còn giết chết quá nhiều địa chủ và nhân vô tội. Sau khi Hồ Chí Minh biết thâm độc của Trường Chinh, Hồ rất tức giận, nhưng Hồ cũng không khác Trường Chinh là bao, đôi lúc Hồ còn độc ác ngàn lần đã giết quá nhiều người dân kể cả ân nhân. Hồ còn khéo léo đóng kịch rơi nước mắt trước Quốc hội. Lê Duẩn bắt đầu nhậm chức Tổng Bí Thư, Nguyễn Chí Thanh tham gia hỗ trợ diễu hành chính sách cải cách ruộng đất cũng đã được những lời chỉ trích của Hồ Chí Minh. Lê Duẩn nhận định CCRĐ thể hiện một cách thờ phượng thái độ của Mao đối với Nguyễn Chí Thanh, sau đó bị ghét chết, và đây là lý do đó, Nguyễn Chí Thanh đã bị gạt ra ngoài lề sang một bên. Khi ấy Lưu Thiếu Kỳ có thái độ với Hồ Chí Minh đối với cải cách ruộng đất là rất không hài lòng, và nói một vài từ Hồ có thời làm gián điệp cho Tôn Trung Sơn quá lâu, vì vậy chính sách cải cách ruộng đất của đảng "Hồ" có hơi khác với Trung Cộng.

Phải nói chuyện về mối quan hệ giữa tướng Nguyễn Chí Thanh và tướng Võ Nguyên Giáp rất xấu, bởi vì hai người co một tương lai chung lãnh đạo quân đội Việt Cộng về cơ bản quan điểm cũng khác nhau tuy tôn thờ "Mao bá bá" và "Bác Hồ", Nguyễn Chí Thanh có ý tưởng cơ bản chiến tranh kéo dài ở nông thôn, tiêu thụ binh sĩ dâng lên "Bác" những chiến thắng, mượn kẻ thù làm phương tiện thăng quân hàm tướng cho mình, cho thấy có Võ mà không thuật, có Nguyên mà không vẹn, có Giáp mà tả tơi. Sau khi các tướng lĩnh quân sự thăm các lực lượng cơ giới của Liên Xô, mọi người ngưỡng mộ quân đội Liên Xô, quan điểm của Võ Nguyên Giáp là tối đa hóa việc sử dụng nguồn viện trợ nước ngoài (Trung Cộng), tích cực cho sự phát triển vũ khí hạng nặng, Liên Xô tham gia vào các đơn vị cơ giới, trong khi Nguyễn Chí Thanh tin rằng Việt Nam sẽ không có sức mạnh kinh tế tham gia chiến đấu quy ước.
Tuy nhiên chỉ trong hai trận đánh, Hồ Chí Minh dường như hỗ trợ Võ Nguyên Giáp, chủ yếu là đánh giá cao tình cảm của Hồ. Nhưng ông cũng tin rằng Giáo học hỏi được từ kinh nghiệm của Trung Cộng, Hồ cũng đã từng nói "Chúng ta cần kinh nghiệm cuộc cách mạng Trung Cộng", thời gian này, về cơ bản trong quân đội có hai quan điểm cùng tồn tại. Tất nhiên, thực tế là Nguyễn Chí Thanh điểm tổng hợp cuối cùng là chính xác chiến tranh du kích, từ đó chiến tranh Việt Nam đã bị ảnh hưởng vào năm 1975, bởi Việt Cộng đưa đất nước Việt Nam vào con đường có hai lần thống nhất, về lãnh thổ Việt Cộng chiến thắng nhưng lòng dân thất bại không thống nhất, lòng dân đã không được thống nhất càng không may mắn đào sâu thù hận cho đến ngày nay, vậy chế độ nào đem đến thống nhất lòng dân? Khi ấy đất nước mới có cơ may phát triển mọi mặt!

Năm 1960, Mỹ can thiệp vào miền Nam Việt Nam, riêng Trung Cộng thay đổi thái độ vận dụng chiến tranh, đã khởi động viện trợ cho miền Bắc Việt Nam, khuyến khích quân giải phóng chống lại Việt Nam Cộng Hòa. Trung Cộng không có lựa chọn nào khác bằng cách chiến tranh du kích, và Trung Cộng viện trợ tối đa cho Việt Cộng và bảo rằng hãy ngoan ngoãn cho mượn đất và người làm lính đánh thua. Vì vậy, trong năm 1960, Nguyễn Chí Thanh được bổ nhiệm làm Bí thư Quân ủy Trung ương phía Nam (CPC), chủ trì quân sự chính trị và toàn diện miền Nam Việt Nam. 

Năm 1961, Nguyễn Chí Thanh đưa hơn 80.000 quân đội nhân dân miền Bắc vượt Trường Sơn xuyên vào Nam. Nguyễn Chí Thanh Cục trưởng miền Nam, trên thực tế phía Nam do Trung Cộng thúc đẩy chiến tranh du kích lâu dài, và Trung Cộng đã đạt được kết quả đáng kể. Trong cùng năm đó, Nguyễn Chí Thanh Cục Trưởng miền Nam trong nhà nước MTGPDTMNVN có quyền chỉ huy phân phối quân du kích miền Nam, chỉ huy thống nhất quân sự (PLA). Quân đội Giải phóng miền Nam Việt Nam và các tổ chức Đảng thực hiện vững chắc gốc nông thôn của miền Nam Việt Nam, bất kể lãnh thổ của Việt Nam Cộng Hòa, mặt khác quân đội giải phóng đàn áp nông dân không cùng phe. Nhưng lần này Võ Nguyên Giáp không hài lòng với sự tiến bộ quân sự này, ông nghĩ rằng nó nên tham gia vào một loạt các chiến dịch thường xuyên, quân đội chỉ đi tiêu diệt chế độ Việt Nam Cộng Hòa, nhưng Nguyễn Chí Thanh tẩy chay lời cảnh cáo của Giáp, tất nhiên là chạm đến Trung Ương, văn thư "tẩy chay" của Nguyễn Chí Thanh rơi vào tay Giáp thậm chí Lê Duẩn, những đơn đặt hàng của Trung Ương chủ yếu có hiệu quả đối với Quân đội Giải phóng miền Nam Việt Nam, Nguyễn Chí Thanh là một tướng tự hào mạnh mẽ, trong chiến tranh dựa vào du kích miền Nam Việt Nam. 

Năm 1967, một sự kiện xảy ra cho đến nay nhiều ý kiến khác nhau, Nguyễn Chí Thanh đột ngột qua đời bệnh tim, đó là tuyên bố chính thức của BCT/TƯ, nhưng lập luận trong giới quân sự cho rằng Nguyễn Chí Thanh chết vì bị ám sát, trong nội bộ Trung ương Việt Cộng thanh trừng. Theo tin Hoa Nam cho rằng, chính Lê Duẩn cố ý ám sát Nguyễn Chí Thanh bởi tội rò rỉ kế hoạch chiến trường cho Trung Cộng, dẫn đến Nguyễn Chí Thanh hy sinh. Lập luận này rất khả thi bởi Thanh có quá nhiều kẻ thù trong đảng "Bác". Trong khi ấy giới dân sự cho rằng các cuộc không kích của Việt Nam Cộng Hòa giết chết Nguyễn Chí Thanh.

Năm 1968, Việt Cộng tôn vinh tướng Nguyễn Chí Thanh đã tổ chức một tang lễ theo cấp nhà nước. Kể từ đó, tướng Giáp bắt đầu hàng loạt trận chiến lớn, bởi vì quân đội không ai có thể ngăn chặn Giáp, bắt đầu có ý tưởng quân đội du kích chuyển đổi thành quy mô lớn, kế hoạch chiến tranh chính thức thay đổi, tiếp theo những chiến dịch sẽ đổi màu thuốc súng.

3. Nguyễn Sơn (阮山) bí danh Hồng Thủy (quân hàm thiếu tướng năm 1948).

Nguyễn Sơn (阮山)
Tên trước đây là Vũ Nguyên Bá (Wuyuan Bo), ông quen biết viên chỉ huy cố vấn Borodin người Liên Xô cũng là một dịch giả, giới thiệu cố vấn Borodin cho Hồ Chí Minh lúc này đang theo Tôn Trung Sơn, bút danh Lý Thụy (Li Rui). Nguyễn Sơn (Hồng Thủy) theo làm Cố vấn cho Hồ Chí Minh và thể hiện hết tình đồng chí, ông thay đổi tên của mình Lý Anh Tự (Li Yingsi) để cùng anh em với Lý Thụy.

Năm 1926 Nguyễn Sơn ghi danh khóa bốn vào Học viện Quân sự Hoàng Phố, cùng khóa với Lâm Bưu, sau giờ nghỉ tập luyện quân sự Hồng Thủy nghiên cứu về quân sự Quốc Dân Đảng, (lúc này Trung Cộng và Quốc Dân Đảng hợp tác giảng huấn luyện quân sự tại Học viện Quân sự Hoàng Phố), ông nhận thấy Đảng Cộng sản Trung Quốc lạc hậu, cần ném vào sọt rác. Cuối cùng ông tham gia khởi nghĩa Quảng Châu, chạy trốn sang Hồng Kông, sau một cuộc nổi dậy không thành công. Sau đó tham gia biểu tình tại Kháng Đại (Kang Đà). Năm 1945 Nhật Bản đầu hàng, ông trở về Việt Nam gặp Hồ Chí Minh đổi tên Chí Minh Nguyễn Hồ, bây giờ chính thức được gọi tên Việt Nam là Nguyễn Sơn.

Năm 1946 Hồng Thủy (Nguyễn Sơn) được bổ nhiệm làm Chủ tịch Ủy ban Kháng Chiến Nam Bộ Việt Nam, một năm sau đó làm chỉ huy ủy viên chính trị Liên Khu 4, Hồng Thủy kinh nghiệm chiến tranh nhiều hơn các tướng khác, do đó, ông chỉ huy quân đội thực hiện một loạt chiến thắng, uy tín lên cao trong quân đội. 

Năm 1948, Hồng Thủy đã được thăng quân hàm cấp thiếu tướng, Giáp được thăng quân hàm Đại tướng, Hồng Thủy không hài lòng thứ hạng quân hàm này. Ông gửi một điện tín cho Hồ Tập Chương "Thưa đồng chí Chương (HCM) Quân hàm thiếu tướng của tôi nhường cho những đồng chí khác, bản thân tôi vẫn còn trẻ". Sau khi Hồ Chí Minh nhận được bức điện tín biết Hồng Thủy và Võ Nguyên Giáp có mâu thuẫn lẫn nhau, Hồng Thủy và Giáp tuy trước đây thân thiện hơn thập kỷ, nhưng trong họ có hai trình độ quân sự khác nhau, Hồng Thủy tốt nghiệp Học viện Quân sự Hoàng Phố (Võ Bị Quốc Gia), còn Giáp chưa tốt nghiệp trường huấn luyện hạ sĩ quan Vân Nam. Trên danh thiếp của mình Hồng Thủy viết bằng ngôn ngữ Trung Quốc ký tự một dòng duy nhất "Thiếu Tướng". Cấp quân hàm Thiếu tướng của Hồng Thủy có trước khi quen biết Hồ. Hồ Chí Minh tặng một chiếc đồng hồ cho Hồng Thủy, viết: "Người anh em Nguyễn Sơn chuyên dụng, có quyết tâm lớn, mong muốn cùng một trái tim, trí tuệ cùng nhau tròn, tinh thần trong dòng vuông". Sau đó Hồng Thủy không bao giờ suy nghĩ đến xếp hạng quân hàm.

Trong thực tế, ý tưởng Hồng Thủy không phải nhận quân hàm tướng bất ngờ. Đầu tiên, Hồng Thủy đã gia nhập Hồng quân kháng chiến cách mạng Trung Cộng, nay ông phục vụ trong quân đội Việt Nam đem kinh nghiệm quân đội thiêng liêng dâng hiến cho đảng. Tất nhiên Võ (Văn) ngưỡng mộ thiên tài quân sự của Hồng Thủy, bổ nhiệm làm Tổng thư ký của chiến trường hai của Đảng và đổi thành "Trường Sơn", kinh nghiệm của Hồng Thủy liền xúc tiến Quân đội chiến tranh du kích, vì vậy quân đội thực hiện một loạt chiến thắng, đặc biệt uy tín của Hồng Thủy cao vòi vọi những người lính trong cơ sở Việt Cộng không còn nhớ đến Võ Nguyên Giáp; bởi vì Hồng Thủy tốt nghiệp Học viện Quân sự Hoàng Phố tại Trung Quốc, được huấn luyện chính quy, thực sự cao hơn so với Võ Nguyên Giáp, vì vậy quân binh nhìn Hồng Thủy và Võ Nguyên Giáp khác nhau, cả hai không bao giờ chấp nhận hòa thuận. Nhưng ở mặt khác, Võ Nguyên Giáp người đã tạo ra một khu vực cách mạng Cao Bằng, cũng là người sáng lập Quân đội, và thậm chí Hồ Chí Minh đánh giá cao các tướng lĩnh của ông, đặc biệt mối quan hệ Hồ-Giáp bất thường vì vậy đã chỉ định cấp quân hàm Đại tướng duy nhất cho Giáp.

Trong thời gian Hồng Thủy xung đột với Võ Nguyên Giáp, rõ ràng Hồ Chí Minh hỗ trợ Võ Nguyên Giáp, trong quân đội thân Trung Cộng có Văn Tiến Dũng, Lê Trọng Tấn (Li Zhong Tấn), Lê Đức Anh (黎德英), mọi người cùng thái độ độc đoán sinh ra bất mãn, Hồng Thủy muốn kéo lại những mối quan hệ rất khó khăn. 

Năm 1950, Hồng Thủy buộc phải rời khỏi Việt Nam, trở về Trung Quốc, Võ Nguyên Giáp cho đó một điều khá hợp lý, mặc dù Hồng Thủy đã biến mất, nhưng lý thuyết và chiến thuật trong quân đội du kích vẫn được giữ lại.

Năm 1955 Hồng Thủy được phong tặng huân chương anh hùng Giải phóng Quân nhân dân, có xoắn về tâm lý nhưng Hồng Thủy bất cần huân chương. Thủ tướng Chu Ân Lai, lấy tư cách cá nhân của mình can thiệp vào nội vụ Hồng Thủy cuối cùng đã được phân loại là cấp quân đoàn tích cực. Tuy nhiên Hồng Thủy thà ở lại Trung Quốc cò hơn về ở với Việt Cộng.

Năm 1956, Hồng Thủy cảm thấy cơ thể của mình như kẻ chết bởi ung thư gan, ông xin trở về Việt Nam, chuẩn bị lâm chung, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Văn Thái đã đến thăm Hồng Thủy lần cuối, họ nhớ lại các sự kiện, buồn phiền cuộc sống, mối hận thù Hồng Thủy và cuối cùng trái tim Giáp loại bỏ mọi vấn đề lúc trước. Ngày sau đó, Hồng Thủy qua đời, cá nhân Giáp chủ trì lễ tưởng niệm Hồng Thủy.

Hồ Chí Minh trúc bỏ gánh nặng một kẻ thù biết quá nhiều về Hồ Tập Chương. Năm 1958, Việt Cộng cải cách thứ hạng quân hàm cho các tướng, Đô đốc, Trung tướng, Thiếu tướng v.v... Hồ Chí Minh nói: "Nếu người anh em Nguyễn Sơn vẫn còn sống nhưng cũng có khi loại bỏ các tướng lĩnh", Hồ Chí Minh cho biết "Nguyễn Sơn và Võ Nguyên Giáp trạng thái gần trái tim của tôi, chúng ta có thể thấy tình trạng của các binh sĩ Việt Cộng, trên thực tế Nguyễn Sơn vẫn cấp cao trên Võ Nguyên Giáp".
4. Chu Văn Tấn (Zhu Wenjin-朱文晋), bí danh là Tân Hồng (quân hàm Thượng tướng năm 1958).

Chu Văn Tấn
(Zhu Wenjin-朱文晋)
Chu Văn Tấn ở trong nước rất ít người biết đến, bởi vì chỉ huy những trận đánh không nổi tiếng nhưng những người đam mê quân sự, nói chung ông là người sáng lập bộ phận quân báo Sư đoàn 320, đối tác đã nổi tiếng sau tướng Văn Tiến Dũng (Wen Jin-yong-文进勇), sau này trở thành nhà Quân sự có khả năng được gọi là "con át chủ bài của lực lượng".

Chu Văn Tấn là một chiến binh khá kỳ cựu trong quân đội, Quân sự chỉ có bốn hoặc năm lĩnh vực chiến lược, ông là người chỉ huy và chính trị viên của khu vực liên kết thứ hai, Chu Văn Tấn một trong những hoàng tử của bộ tộc "nhân nông" (Lennon) bản địa tỉnh Quảng Tây, và (Zhuang) trước kia là một quốc gia, do đó có lời ra tiếng vào cho ông là người Trung Quốc. Các nhân vật tộc "Tráng" thường được viết bằng ngôn ngữ "xương cá+nông nghiệp", họ thường viết như tộc Nùng có tên họ Nong-Han, do đó tộc Nùng có mặt ở Việt Nam, trong thời cổ đại được coi là "Hóa Châu hay Mậu Danh" (Huazhou). Có lẽ vì lý do sắc tộc, Chu Văn Tấn được Trung Cộng ủng hộ, ông cũng từng là thư ký của Quân ủy Trung Cộng ở nước ngoài tại Việt Nam.
Năm 1945, Việt Cộng chiếm Hà Nội, bổ nhiệm Chu Văn Tấn làm Bộ trưởng Quốc phòng đầu tiên, ngay sau đó bổ nhiệm Võ Nguyên Giáp. Năm 1948, Chu Văn Tấn được trao cấp quân hàm thiếu tướng. Năm 1958 được thăng cấp tướng, khi đó vị trí của ông làm phó bộ trưởng quốc phòng, Quân Ủy Trung ương, Võ Nguyên Giáp đã từng dưới trướng của Chu Văn Tấn, Võ Nguyên Giáp là một người rất kiêu ngạo và độc đoán, nhưng mối quan hệ của họ khá hài hòa. Sau khi rời khỏi quân đội, Chu Văn Tấn đã từng làm Phó Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Quốc hội Việt Cộng, Ủy ban Dân tộc, thành viên Bộ Chính trị. 

Nếu nói Chu Văn Tấn đã xuất ngũ không phải là quá sớm bởi trình độ thừa khả năng nhưng tuổi cao. Sau năm 1973, cho thấy Lê Duẩn bắt đầu có dấu hiệu chống Trung Cộng, ông thể hiện cuộc diễu hành ngày 2/9 là để báo hiệu thoát khỏi những khống chế của Trung Cộng, "ba mươi ngàn người Việt sống dưới ba mươi triệu người Hán", Duẩn cho biết "chúng tôi không tuần hành tự nhiên, chúng tôi đã tạo ra theo cách của chúng tôi, và như vậy". Võ Nguyên Giáp, muốn dân tộc "nhân nông" (Lebanon) ở khắp mọi nơi lặp lại công thức chiến đấu, mà còn về cái gọi là tự hào về chiến thuật của mình, gây ra cho rất nhiều người, kể cả quân đội, và Chu Văn Tấn không hài lòng Giáp. Kể từ khi Tổng Bí thư Lê Duẩn, nắm giữ quyền chính trị tại Việt Nam, Chu Văn Tấn sống mỗi ngày rất khó khăn, năm 1976 Việt Cộng tổ chức buổi lễ nghỉ hưu của Chu Văn Tấn, cho Tấn đã quá già khi ấy chỉ mới 65 tuổi, một lý do vô lý là lớn tuổi hơn Tổng Bí thư Lê Duẩn, sau đó Duẩn làm việc cho đến khi 86 tuổi qua đời. Sau khi Chu Văn Tấn nghỉ hưu, người dân Trung Quốc ở Việt Nam bắt đầu có tình trạng bài Hoa nghiêm trọng. 

Năm 1983, khi Võ Nguyên Giáp, Hoàng Văn Thái xuất ngũ, quân đội do Văn Tiến Dũng (Wen Jin-yong), Chu Huy Mân (Zhu Hui Min), Lê Đức Anh, Lê Trọng Tấn v.v... từ đó xuất hiện sự thống trị Việt Nam của phe thân Liên Xô, Chu Văn Tấn là người sáng lập quân báo, nhưng khi ông qua đời cô đơn, lúc Chu Văn Tấn còn sống các nhà lãnh đạo quân đội Việt Cộng xem là vật thời trang, trình độ chuyên môn văn hóa kém hơn Võ Nguyên Giáp và Văn Tiến Dũng, những dịch vụ tưởng niệm Chu Văn Tấn quá thấp như sĩ quan bình thường, chỉ có kích thước của Ủy ban Trung ương chung chung, đó là vì Chu Văn Tấn không nhìn thấy Lê Duẩn, cho nên đôi mắt của Tấn không có những lý do nào thân Lê Duẩn.
5. Hoàng Văn Thái (Huang wenTai-黄文泰), quân hàm Đại tướng năm 1980).
Hoàng Văn Thái
Hoàng Văn Thái có trình độ quân sự trước tuổi, năm 1948 ông được ưu đãi quân hàm Thiếu tướng ở phía sau Nguyễn Chí Thanh, Văn Tiến Dũng, Hồng Thủy, Chu Văn Tấn. Sau cái chết của Hồ Chí Minh, các ông Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Lê Thanh Nghị (黎清毅), tất cả bọn họ là những ngọn núi Thái Sơn, và những người này gần với bản gốc Hồ Chí Minh, được coi là học trò thừa kế chính trị theo chỉ thị của Hồ Chí Minh, tuy nhiên chính trị Trung Cộng bị rơi ra ngoài tầm mắt đời của họ.

Năm 1967, Nguyễn Chí Thanh (Ruan Zhiqing) qua đời, Hồ Chí Minh tin tưởng Hoàng Văn Thái bổ nhiệm làm chỉ huy Quân đội Giải phóng miền Nam Việt Nam, sẽ thừa kế cái chết của Nguyễn Chí Thanh, làm việc được bảy năm, trong thời gian đó thực sự Hoàng Văn Thái đỉnh cao trong quân đội, thời vàng son tại miền Nam Việt Nam của ông, so sánh quân lệnh ngang hàng với quân đội của Giáp. Năm 1969, sau cái chết của Hồ Chí Minh, Giáp và Hoàng Văn Thái có cảm giác bị rơi vào khủng hoảng, nảy nở mối quan hệ hận thù của họ được tăng cường hơn.

Năm 1974, Việt Cộng miền Bắc khởi động chuẩn bị cho Việt Cộng miền Nam một cú đánh cuối cùng, nhưng thời gian này, mối quan hệ Giáp và Lê Duẩn có vấn đề, ​​công việc thực tế của Quân ủy Trung ương (CMC) tổ chức do Văn Tiến Dũng chủ trì (cùng năm đó được thăng quân hàm Đại tướng), Văn Tiến Dũng chỉ đạo quân đội thuận tiện cho Lê Duẩn và Lê Đức Anh đề xuất Trần Văn Trà (phó chỉ huy miền Nam), đồng chủ trì các công việc quân đội miền Nam, và chuyển giao Thứ trưởng Hoàng Văn Thái cho Bộ Quốc phòng, Quân ủy Thường vụ (CMC). Trên thực tế Hoàng Văn Thái mất sức mạnh quân sự. Tại sao Văn Tiến Dũng làm điều đó, chủ yếu là Hoàng Văn Thái có thời gian gần với Võ Nguyên Giáp, vả lại Văn Tiến Dũng không muốn tiếp tục cọ sức mạnh quân sự với phía Nam. 

Năm 1980, Hoàng Văn Thái được bổ nhiệm làm Tham mưu trưởng, thư ký quân đội, và được thăng quân hàm Đại tướng. Nhưng một năm sau đó và được thay thế ngay lập tức và hoàn toàn rời khỏi quân đội. Có thể nói tại thời điểm này Hoàng Văn Thái cùng quan điểm chính trị với Võ Nguyên Giáp, tất cả họ bị cho "bước sang một bên" chính trị thân thiện Trung Cộng còn cho rằng quan điểm xa nhân dân. 

Năm 1978, vấn đề xâm lược Campuchia, quan điểm Hoàng Văn Thái cho rằng "không khôn ngoan", nhưng đời ông tương đối trơn tru, không dám công khai đi trái đường của Lê Duẩn, Văn Tiến Dũng, vì vậy mọi người luôn ủng hộ có lợi cho Lê Duẩn, Lê Duẩn không có lý do gì để loại bỏ Hoàng Văn Thái, bởi ông biết nghe lời "hiểu thời đại. "Năm 1978, chiến tranh biên giới Trung-Việt, Hoàng Văn Thái từng đề nghị lên kế hoạch bắt đầu các cuộc đàm phán, Lê Duẩn có thái độ chống nhóm mơ hồ. Hoàng Văn Thái cho biết ông đã sẵn sàng đi hầu "các đồng chí Trung Cộng", và ông làm tham mưu để Đặng Tiểu Bình tiếp đón Lê Duẩn, từ đó Hoàng Văn Thái được mang nhãn hiệu "ngu ngốc". Từ quan điểm này của Hoàng Văn Thái thúc giục phía Trung Quốc ủng hộ hoàn toàn đàm phán.

Năm 1986 Hoàng Văn Thái đã già và ốm yếu qua đời, khi ông được 80 tuổi, ông đã không thể nhìn thấy cái chết của Lê Duẩn thay đổi nhân sự cấp cao của Việt Cộng.

2/8/2015