Wednesday, September 2, 2015

Quốc khánh hay Quốc hận ???

   Đảng CSVN đang trong cơn lên đồng tập thể. Hôm 24-08-2015 tại Hà Nội, trong cuộc tọa đàm “70 năm Cách mạng Tháng 8 và Quốc khánh nước CHXHCNVN với sự nghiệp đổi mới, hội nhập và phát triển (1945-2015)”, Đinh Thế Huynh, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, đã oang oang như lệnh vỡ:
 “Tất cả những thành tựu to lớn nhân dân ta, đất nước ta đạt được trong 70 năm qua, nhất là trong gần 30 năm đổi mới, đều bắt nguồn từ những nền tảng đầu tiên là thắng lợi vĩ đại của Cách mạng tháng 8 năm 1945 và việc thành lập nước VNDCCH dưới sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch HCM…. 

    Những bài học lịch sử của Cách mạng tháng 8 về sự lãnh đạo kiên định và sáng tạo của Đảng, nghệ thuật biết giành lấy thời cơ cách mạng và phát huy cao độ lòng yêu nước, thực hiện đường lối đoàn kết toàn dân tộc, tập hợp các lực lượng yêu nước, không phân biệt tôn giáo, xu hướng đảng phái chính trị, giai cấp, đoàn kết toàn dân trong Mặt trận Dân tộc thống nhất cùng đứng lên đánh đuổi đế quốc Pháp và phát xít Nhật, lật đổ ách đô hộ thống trị của thực dân phong kiến sẽ được các thế hệ người VN suy nghĩ, chiêm nghiệm và vận dụng một cách sáng tạo trong điều kiện hiện nay”.



 



  Nhưng thực tế thì ra sao? 



    Hãy cùng nhau điểm lại những biến cố lịch sử đi trước cuộc Cách mạng cướp chính quyền và chặng đường dài CS giữ chính quyền cướp được để thấy nó có đáng gọi là Quốc khánh hay không.



   1- Những biến cố lịch sử đi trước cuộc Cách mạng tháng 8 năm 1945
Như một sự hội tụ lạ lùng, chỉ trong vòng một năm, lịch sử VN đậm đặc những biến cố mang nhiều tiềm năng quan trọng cho tương lai đất nước và Dân tộc. Tuy nhiên một số đã phát huy tiềm năng và một số thì tiềm năng đã bị tiêu diệt. Xin điểm qua: 09-03: Nhật đảo chính Pháp khắp toàn cõi đất Việt; 11-03: Nhật trao trả độc lập cho VN. Hoàng đế Bảo Đại ra Tuyên ngôn Độc lập; 17-04: Chính phủ Trần Trọng Kim được thành lập; 15-08: Nhật đầu hàng Đồng Minh; 17-08: Việt Minh cướp chính quyền; 19-08: Việt Minh tổ chức biểu tình; 23-08: Chính phủ Trần Trong Kim giải tán; 24-08: Bảo Đại tuyên bố thoái vị; 02-09: Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập thứ 2.
   ***
Những biến cố chất chứa tiềm năng tốt đẹp đều xoay quanh hoàng đế Bảo Đại và chính phủ Trần Trọng Kim. Hoàng đế Bảo Đại trong thời gian này đã thực hiện bốn bước tiến chưa từng có trong lịch sử mấy ngàn năm phong kiến:
   (1) công bố Tuyên ngôn Độc lập, bãi bỏ điều ước bảo hộ với nước Pháp và ban hành dụ “Dân vi Quý”, đề ra những đường lối hợp với nguyện vọng của Quốc dân. 
  (2) Tham khảo ý kiến quan lại, thân hào nhân sĩ uy tín để thành lập một tân chính phủ. Chính phủ này, với học giả Trần Trọng Kim làm thủ tướng, gồm toàn những trí thức, học giả danh tiếng đương thời. 
(3) Thành lập các hội đồng chuyên môn để mọi người có thể tham gia việc soạn thảo hiến pháp và các sinh hoạt chính trị quốc gia quan trọng. Gồm có Hội đồng Dự thảo Hiến pháp, Hội đồng Cải cách Cai trị, Tư pháp và Hành chánh, Hội đồng Cải cách Giáo dục và Hội đồng Thanh niên. 
(4) Ban hành các đạo dụ liên quan đến các quyền tự do cơ bản của người dân. Dụ số 73 về tự do lập nghiệp đoàn, dụ số 78 về tự do lập hội, dụ số 79 về tự do hội họp.
  **
Chính phủ Trần Trọng Kim -ra đời trong những điều kiện khó khăn về chính trị, an ninh và kinh tế- song bên cạnh công tác khẩn cấp cứu trợ nạn đói ở miền Bắc đã làm ngót hai triệu người thiệt mạng, cũng đã ấn định một chương trình sáu điểm:
 (1) Chuyển giao tất cả các cơ sở hành chính cho các viên chức Việt Nam; 
(2) Thâu hồi đất Nam Kỳ và các nhượng địa đã dành cho Pháp; 
(3) Ân xá toàn thể các phạm nhân chính trị;
 (4) Cho phép thành lập các đảng phái chính trị; 
(5) Miễn thuế cho công chức, thợ thuyền và dân nghèo;
 (6) Thiết lập các Ủy ban tư vấn quốc gia để soạn thảo Hiến pháp và nghiên cứu cải tổ chính trị, hành chính và giáo dục. Cho đến khi chính phủ yểu mệnh này giải tán thì chương trình này đã được thực hiện hầu hết.
 
   Tóm lại, những gì hoàng đế Bảo Đại và chính phủ đầu tiên của nước Việt Nam độc lập đã làm là để xây dựng một chính thể dân chủ lâu dài cho đất nước và ban hành các quyền tự do cho người dân bằng những đạo luật tiến bộ. Thế nhưng chỉ hơn 4 tháng sau, mọi mầm mống tốt đẹp, tiềm năng triển vọng cho Dân tộc như thế bị tiêu diệt hoàn toàn vì cái gọi là Cách mạng tháng 8.
 
     3- Cách mạng tháng 8 cướp chính quyền và chặng đường 70 năm giữ chính quyền
Phải thừa nhận rằng đã có những yếu tố thuận lợi giúp cho Việt minh (VM) Cộng sản cướp được chính quyền. Trước hết, đó là giỏi tuyên truyền. Chúng ta biết VM là tên gọi tắt của VN Độc lập Đồng minh hội, một liên minh chính trị do đảng CS Đông Dương thành lập ngày 19-5-1941 như cơ cấu ngoại vi của nó với mục đích "Liên hiệp tất cả các tầng lớp nhân dân, các đảng phái cách mạng, các đoàn thể dân chúng yêu nước, đang cùng nhau đánh đuổi Nhật - Pháp, làm cho VN hoàn toàn độc lập". Đây là một hứa hẹn đáp ứng kỳ vọng của toàn dân lúc ấy. Ngoài ra, VMCS còn vu cho chính phủ hợp pháp Trần Trọng Kim là tay sai của Nhật trong lúc họ từng từ chối đề nghị của Nhật giúp tiêu diệt VM. Hai là giỏi tổ chức: từ Bắc chí Nam, VMCS có người hoạt động, trong lúc các đảng phái quốc gia khác thì không. VM thậm chí còn gài được người bên cạnh hoàng đế là Phạm Khắc Hòe, Ngự tiền Đổng lý văn phòng Bảo Đại. Ông này luôn dọa dẫm hoàng đế và hoàng gia bằng câu chuyện vua Louis 16 bị chém đầu vì chống lại Cách mạng Pháp 1789, khiến cho cuối cùng Bảo Đại đã gửi điện mừng CM tháng 8 và mời phái đoàn chính phủ HCM vào Huế để nhận sự thoái vị của ông. Sau này Bảo Đại có viết trong hồi ký “Con rồng An Nam” rằng toàn dân đã bị một bọn du côn lừa bịp. Ba là giỏi lợi dụng thời cơ: khoảng trống quyền lực. CM tháng 8 là một cuộc cách mạng không có xung đột vũ trang, chẳng có tên thực dân Pháp hay phát xít Nhật nào trên đường phố Hà Nội, ngay cả một người chết vì giao tranh cũng không. VMCS đã cướp chính quyền dễ như trở bàn tay, bằng cách lợi dụng được tình thế giao thời hỗn loạn của lịch sử, khi phát xít Nhật đã đầu hàng Đồng minh vô điều kiện và đang lúng túng chờ quân Đồng minh tới giải giáp, khi các tướng lãnh Pháp, kể cả toàn quyền Decoux đang bị giam trong ngục, còn chính phủ mới Trần Trọng Kim chẳng hề có trong tay một lực lượng quân đội nào.

Theo lời thầy Lê-nin: “Cướp được chính quyền thì dễ, giữ được chính quyền mới khó”, trò Hồ Chí Minh, một cán bộ Đệ tam Quốc tế, đã lập tức cùng đồng đảng đề ra chiến lược và chiến thuật để “bảo toàn thành quả Cách mạng tháng 8”.
 
 Chiến lược này có những bước như sau:
 (1) Xác định nguyên tắc chính trị căn bản: đảng CS độc quyền cai trị đất nước bằng cách nắm độc quyền điều khiển mặt trận VM. Do đó
 (2) thanh toán mọi thành phần đối lập, theo chủ nghĩa dân tộc. Chỉ những ai chịu sự điều động của VM, thì được tồn tại. Còn những ai có năng lực nhưng không hợp tác với VM cũng bị tiêu diệt. Tổng cộng số người bị sát hại trong thời gian CS củng cố chính quyền vào khoảng 100.000 trên toàn quốc, đại đa số là nhân tài của đất nước.
 (3) Nắm ngay toàn bộ các phương tiện truyền thông: đài phát thanh, các nhà in, các cơ sở sản xuất và buôn bán giấy. Chỉ có báo của nhà nước như Cứu Quốc và Sự Thật mới được phổ biến lưu hành. VM thành lập ban chỉ đạo báo chí và văn sĩ, huấn luyện cán bộ tuyên truyền cho chế độ.
 (4) Áp đặt tính chính danh cho mình. Ngay khi vừa được thành lập, tuy chưa có quốc hội quyết định, chính phủ HCM vẫn đặt thủ đô tại Hà Nội, quy định lá “Cờ đỏ sao vàng” của Việt Minh làm quốc kỳ và bài “Tiến quân ca” của quân đội VM làm quốc ca.
 (5) Xây dựng nền hành chánh mới bằng cách dẹp bỏ toàn bộ hệ thống quan lại ở thành , hào lý ở nông thôn, lập ra những uỷ ban nhân dân trên toàn quốc theo các cấp xã, huyện, tỉnh, bộ. Các UB nầy gồm cán bộ và thân thuộc VM. Ngày 6-1-1946, Quốc dân đại biểu đại hội (Quốc hội lập hiến) được bầu, đa số đại biểu VM và thân VM đắc cử.
 (6) Biên soạn pháp luật có lợi cho đảng CS. Ngày 9-11-1946, Quốc hội thông qua Hiến pháp mới, một hiến pháp được coi là có tinh thần dân chủ, nhờ có nhiều đảng phái trong Quốc hội trong thời gian nó được dự thảo. Tuy nhiên, chỉ 5 ngày sau, HP này bị đình chỉ vì các lãnh tụ đối lập với VM bị khủng bố đã rút lui hay bỏ chạy qua Tàu. Kể từ sau đó, nghị quyết của đảng CS mới là pháp luật thực.
 (7) Chính trị hóa nền giáo dục để đào tạo những thần dân đầy tớ cho đảng hơn là công dân tự do cho đất nước. Đảng độc quyền soạn giáo khoa, thiết lập trường, bổ hiệu trưởng, xác định thầy giáo và học trò đều phải “hồng” hơn “chuyên”.
  (8) Nắm mọi tài sản vào tay đảng. Tài sản tinh thần là đạo đức cách mạng, thay thế luân lý tôn giáo, văn hóa dân tộc. Tài sản vật chất là đất đai và mọi tài nguyên của đất nước. Kinh tế quốc doanh, công ty xí nghiệp nhà nước là chủ đạo.

Dĩ nhiên chiến lược cai trị trên đi ngược lại với những gì là tiến bộ, văn minh, phát triển, chỉ đưa đất nước đi từ bế tắc này đến bế tắc khác, dẫn nhân dân đi từ thảm họa này tới thảm họa khác, hậu quả là sinh nhiều phản kháng trong xã hội. 
   Thành thử CS dùng nhiều chiến thuật tinh vi khủng khiếp, nhiều biện pháp cai trị hà khắc vô tiền khoáng hậu.
  Đó là
   (1) gieo rắc nỗi sợ hãi cho người dân bằng chính sách khủng bố, kiểu cách hành xử cách tàn bạo, mà trước hết bắt đầu từ trong đảng. Nghĩa là thanh trừng nội bộ và đàn áp nhân dân.
  (2) Làm cho người dân hoàn toàn lệ thuộc vào chế độ. Bằng cách bần cùng hóa nhân dân và công hữu hóa mọi phương tiện sản xuất, nay thì thêm kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa.
  (3) Kiểm soát tư tưởng người dân bằng cách xây dựng cơ chế giám sát mình và tố cáo nhau. Cơ chế đó chính là mọi tổ chức đoàn thể nằm trong Mặt trận Tổ quốc mà ai cũng bị cưỡng bức vào, là mạng lưới an ninh, hệ thống đặc tình có mặt khắp nơi mọi chốn.

Thành thử 70 năm qua, CS đã chỉ xây dựng một nền chính trị ngày càng nghẹt thở, một nền kinh tế ngày càng bết bát, một nền văn hóa ngày càng suy đồi, một nền giáo dục ngày càng xuống cấp, một nền an sinh ngày càng tồi tệ và một nền quốc phòng ngày càng bấp bênh. 70 năm qua, CS đã chỉ tạo ra những đảng viên cán bộ lộng hành tác oai tác quái, một hệ thống hành chánh tham nhũng đòi hối lộ, những lực lượng công an và quân đội áp bức dân lành cách thản nhiên, một quần chúng bị bước bỏ hết mọi nhân quyền và dân quyền. 
 Vậy 02-09 là quốc khánh hay quốc hận? 
 
 Tưởng cũng nên thêm rằng HCM, kẻ đã lập ra “ngày quốc khánh” đó cũng đã bị Trời Phật và Tổ tiên lôi cổ về bên kia thế giới cũng trong chính kỷ niệm ngày này. Dĩ nhiên là để hỏi tội y!

BAN BIÊN TẬP


Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 226 (01-09-2015)