Saturday, November 7, 2015

Nỗi đau Việt Nam



bieu-tinh-tcb-622
Biểu tình chống ông Tập Cận Bình tại Sài Gòn hôm 5/11/2015.
Courtesy Danlambao 

    8 năm trước, vào những ngày Chủ Nhật của tháng 12.2007, khi người Việt xuống đường biểu tình phản đối Trung Cộng ở Sài Gòn và sau đó là Hà Nội, đó là những cuộc biểu tình tự phát phản đối Trung Cộng đầu tiên đồng thời mang ý nghĩa chính trị đầu tiên của người dân kể từ khi VN thống nhất và cả nước sống dưới chế độ do đảng cộng sản cầm quyền.

     Khi ấy, người Việt xuống đường để phản đối việc Quốc vụ viện của Trung Quốc tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam, có phạm vi quản lý 3 quần đảo trên biển Đông, trong đó có hai quần đảo tranh chấp với Việt Nam: quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa (mà Trung Quốc gọi là Tây Sa và Nam Sa). Các cuộc biểu tình này có lúc khoảng vài trăm người, có lúc lên đến cả ngàn người, chủ yếu là học sinh, sinh viên, có cả một số văn nghệ sĩ, trí thức tham gia.
Những năm sau đó, thỉnh thoảng người Việt lại có những cuộc biểu tình mỗi khi Trung Quốc có những hành xử ngang ngược quá đáng, xâm phạm quá đáng chủ quyền và toàn vẹn lãnh hải của VN.
Vào những ngày này của tháng 11.2015, người Việt lại phải xuống đường. Lần này là để phản đối chuyến viếng thăm cấp nhà nước của Tập Cận Bình, Tổng Bí thư đảng cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa; cũng là phản đối việc đảng và nhà nước cộng sản VN đã trải thảm đỏ rước giặc vào nhà giữa lúc sự căng thẳng trên biển Đông cũng như ý đồ quân sự hóa khu vực biển Đông của Trung Cộng không hề có dấu hiệu dừng lại hay giảm bớt.
So với 8 năm trước Trung Cộng đã tiến rất xa trên chặng đường từng bước hợp thức hóa “đường lưỡi bò” trên biển Đông, từng bước biến biển Đông thành “ao nhà” từ đó làm bàn đạp vươn ra bá chủ toàn cầu theo đúng ý đồ của họ. Trong khi đó VN vẫn không chuẩn bị được gì cho mình, vẫn đang vật lộn với những khó khăn về kinh tế, nợ nần, vẫn không thay đổi, cải thiện hệ thống kinh tế chính trị xã hội để thoát ra khỏi những trở ngại làm trì trệ sự phát triển của đất nước và tập hợp được sức mạnh của toàn dân. Đối ngoại, cũng chính vì không chịu thay đổi nên cho đến giờ này VN vẫn cô độc, chưa xây dựng được cho mình mối liên minh chặt chẽ với một nước lớn nào. Không những thế, tình hình kinh tế nguy ngập càng khiến VN phải quỵ lụy, nhẫn nhục nhiều hơn vì cần đến túi tiền của Trung Cộng.
So với 8 năm trước, số lượng người dũng cảm xuống đường bày tỏ thái độ không hề tăng lên, nếu không muốn nói là ít hơn. Mỗi đợt biểu tình chỉ độ vài chục người, quá ít trên con số hơn 90 triệu dân Việt đa số vẫn bàng quan, thờ ơ với thời cuộc, với vận mệnh đất nước, hoặc có quan tâm nhưng vì lý do này lý do khác không thể hoặc không dám xuống đường. Còn thái độ của nhà cầm quyền đối với những cuộc biểu tình ôn hòa bày tỏ lòng yêu nước của người dân thì vẫn thế-nghĩa là tìm mọi cách cô lập, giải tán, đàn áp, kể cả hành hung, bắt về đồn câu lưu dăm ba tiếng đồng hồ… Đã có những tấm hình được post lên facebook cho thấy người biểu tình bị đánh đổ máu. Nhà báo, blogger Trương Duy Nhất viết trên blog “Một góc nhìn khác” của mình: “Máu của người Việt đã đổ. Để làm thảm đỏ rước Tập Cận Bình”. Chua chát hơn, như người biểu tình kể lại, có những chiếc xe phường vừa chạy lòng vòng vừa bắc loa rao giảng: Nào “Tình hữu nghị Việt-Trung đời đời bền vững không thể thay đổi”, rồi nào “bán anh em xa mua láng giềng gần”…Rõ là một hoạt cảnh lố lăng, bi hài.

Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc-gia Việt-Nam cũng sẽ bị tiêu-diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung-hoa Cộng-sản. Hơn nữa toàn-dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo. - Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm
Và cùng lúc đó ở một khung cảnh khác, là sự tiếp đón nồng nhiệt và trọng thị mà nhà nước này dành cho vợ chồng Tập Cận Bình-Bành Lệ Viện. Giữa lúc 21 phát đại bác giòn giã và những tiếng kèn tiếng trống vang lên tưng bừng, mấy ai biết có những tiếng hô phản đối Tập Cận Bình, đòi trả lại Trường Sa Hoàng Sa cho VN của những con người yêu nước cô đơn ngay giữa đất nước mình. Càng mấy ai nghe, ai nhớ những tiếng súng của kẻ thù mới nổ trên đất nước này chưa lâu, trong trận hải chiến năm 1974 khi Trung Cộng tiến chiếm Hoàng Sa, trận hải chiến năm 1988 khi Trung Cộng cướp Hoàng Sa, tiếng súng của những cuộc chiến tranh biên giới năm 1979, 1984, 1988… khi VN mất đi một phần lãnh thổ dọc biên giới phía Bắc vào tay giặc… Cả những tiếng súng của lính Trung Cộng nã vào những chiếc tàu nhỏ bé của ngư dân VN và tiếng kêu cứu của ngư dân vẫn đang xảy ra ngoài khơi những năm tháng này, giữa thời bình…
Cờ xí rợp trời tràn ngập một màu đỏ, có ai nhớ màu máu của những người lính và người dân VN đã ngã xuống cho những trận chiến trên biển và trên bộ giữa hai bên, chỉ mới trong vòng mấy chục năm trở lại đây thôi, chưa nói đến máu của hàng triệu triệu người trong quá khứ đã đổ xuống để giành lại VN trong suốt 1000 năm đô hộ bởi giặc Tàu. Giành và trao lại vẹn nguyên một dải đất hình chữ S, để bây giờ đám hậu duệ của Lê Chiếu Thống, lũ Hán gian bán nước ngự giữa Ba Đình, Hà Nội đã làm mất đi, hoặc tự nguyện đem sang nhượng, cầm cố cho Tàu. Và bên cạnh bộ mặt đầy vẻ viên mãn, đầy vẻ bề trên của vợ chồng Tập-Bành, là những bộ mặt vừa vô cảm vừa hèn hạ, bạc nhược của đám quan chức đầu não của đảng và nhà nước cộng sản VN.
Không chỉ bắn đại bác, trải thảm đỏ rước giặc vào nhà, khòm lưng gập người xum xoe cúi chào kẻ xâm lược, bọn Hán gian còn dành cho họ Tập cái vinh dự được phát biểu trước Quốc hội VN. Và như chúng ta có thể thấy trước, bất luận Tập phát biểu cái gì, kể cả ngang ngược tuyên bố chủ quyền trên biển Đông, ngầm đe dọa VN không được theo gương Philippines kiện Trung Cộng ra tòa án quốc tế hay ngả theo các nước phương Tây, hay ngọt nhạt giả dối hứa hẹn về tình hữu nghị đời đời bền vững, về chung sống hòa bình… bất luận Tập nói gì, cũng sẽ chẳng có ông bà nghị nào trong cái đám trên dưới 500 người đó dám bày tỏ bất cứ phản ứng nào.
Định mệnh VN thế là đã an bài. Ngẫm lại lời tiên đoán của Cố Tổng thống Ngô Đình Diệm năm xưa:
“Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc-gia Việt-Nam cũng sẽ bị tiêu-diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung-hoa Cộng-sản. Hơn nữa toàn-dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo."
(nhân dịp khánh thành đập Đồng Cam, Tuy-Hòa 17-9-1955).
Và tương tự, là câu nói của bào đệ Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Cố vấn Ngô Đình Nhu:

“Giả sử mà Nam Việt bị Bắc Việt thôn tính, thì sự Trung Cộng thôn tính Việt Nam chỉ là một vấn đề thời gian.
Trong hoàn cảnh hiện tại, sự tồn tại của miền Nam vừa là một bảo đảm cho dân tộc thoát khỏi ách thống trị của Trung Cộng, vừa là một bảo đảm một lối thoát cho các nhà lãnh đạo Cộng Sản Bắc Việt, khi họ ý thức nguy cơ họ đang tạo cho dân tộc. Nhưng ngày nào họ vẫn tiếp tục thực hiện ý định xâm chiếm miền Nam thì họ vẫn còn chịu sự chi phối của chính sách chiến tranh xâm lăng của Trung Cộng, thay vì chính sách sống chung hòa bình của Nga Sô.”
(Chính đề VN)
Không thể trông chờ gì vào đảng cộng sản VN như đã thấy, định mệnh của đất nước bây giờ hoàn toàn tuỳ thuộc vào người dân VN. Chỉ có người dân VN mới có thể thay đổi được cái viễn cảnh đen tối đang ngày càng trở thành sự thật đó mà thôi.

Song Chi


*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.