Saturday, November 21, 2015

Phong cách tỏ lộ nhân cách

       Chuyến Tông Du Hoa Kỳ của Đức Giáo Hoàng Phanxicô ngày 23 đến 27/10/2015 cũng như các chuyện bên lề của chuyến tông du lịch sử ấy, cả truyền thông thế giới lẫn báo chí Việt ngữ đều tường thuật rất đầy đủ. Trong bài này, xin chỉ lạm bàn vài phong cách ứng xử và giao tế của một số một số nhà lãnh đạo qua hình ảnh chúng tôi ghi nhận. Xin các tác giả và nhiếp ảnh gia miễn thứ cho chúng tôi về việc in lại các tấm hình ở đây.
Có lẽ không cần bàn tới phong cách giao tế của chính Đức Giáo Hoàng Phanxicô, vì trong mọi trường hợp ngài luôn ân cần, niềm nở và thân ái với mọi người, mọi giới thuộc mọi giai tầng xã hội mà truyền thông thế giới luôn bám sát ghi lại từng chi tiết. Đức Giáo Hoàng Phanxicô có “ma lực thu hút một cách lạ lùng”, truyền thông thế giới đồng loạt tuyên dương như vậy.

Quả thật, cả với trẻ em, người tật nguyền lẫn các tù nhân trong nhà tù hay những người tứ cố vô thân, không nhà, không cửa, không chốn nương tựa cũng đều nhận được những nụ hôn, nụ cười và sự vỗ về thân ái của nhà lãnh đạo tinh thần Công giáo.
Với vị Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc.
Trong chuyến Tông du Hoa Kỳ, khi đến thăm thành phố New York, Đức Thánh Cha Phanxicô đã được mời đến thăm và nói chuyện trước toàn thể Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc tại Trụ sở của tổ chức quốc tế này. ĐGH Phanxicô được đích thân ông Tổng Thư Ký LHQ và phu nhân cùng các viên chức cao cấp ở đó đón tiếp trọng thể và đầy lòng kính trọng.
Qua các tấm ảnh, chúng ta dễ dàng nhận ra phong cách vô cùng từ tốn mà ngài Tổng Thư Ký LHQ Ban Ki-moon dành cho nhà lãnh đạo tinh thần Công giáo hoàn vũ.
















Với chính giới Hoa Kỳ
Cùng với vị Tổng Thư Ký LHQ, các nhà chính trị hàng đầu của Hoa Kỳ, trong tư cách chủ nhà, cũng đã dành cho ĐTC Phanxicô một cuộc đón tiếp nồng nhiệt và đầy kính trọng.
Chẳng phải mỗi mình Tổng Thống Barack Obama hay Phó Tổng Thống Joe Biden đón tiếp Đức Thánh Cha theo “nghi thức” thông lệ, mà toàn gia đình gồm cả vợ con của hai vị chánh, phó Tổng thống đều thân hành ra tận tại phi trường, nghênh đón và chào mừng vị khách quý với lòng đầy trân trọng và quý mến.




















Tại Tòa Bạch Ốc, Tổng Thống Mỹ Barack Obama lại chào đón nhà lãnh đạo tinh thần Công giáo với tất cả sự niềm nở và trọng vọng như vậy. Rồi tại Quốc hội lưỡng viện Hoa Kỳ, các nhà chính trị hàng đầu của Mỹ cũng dành cho ĐGH Phanxicô niềm cung kính và quý trọng như vậy.

*



















Với TT Mỹ Barack Obama        *Bắt tay Chủ Tịch Hạ Viện Mỹ

Cái khóc của Ông Chủ tịch Hạ Viên Hoa Kỳ
Giữa Tòa Nhà Quốc Hội Mỹ, một hình ảnh độc đáo “xưa nay chưa hề thấy”: ông John Boehner, vị Chủ tịch Hạ Viện Mỹ vốn nổi danh là nhà chính trị có gương mặt lạnh lùng, giờ đây trước mặt ĐGH và toàn thể các chính khách cao cấp Hoa Kỳ, ông Boehner khóc đến nổi đã phải vội vã rút khăn tay ra lau những dòng nước mắt đang lăn trên má! Vài ngày sau đó, ông John Boehner lại khóc và từ tiếng khóc ấy, ông tuyên bố từ chức Chủ tịch Hạ Viện, tuyên bố rời bỏ chính trường với chức vụ Dân biểu Quốc Hội mà ông đã đảm nhận từ hàng chục năm qua.
     Không ai rõ chuyến Tông du và sự hiện diện của Đức Phanxicô tại Hoa Kỳ tác động thế nào đến mối cảm xúc sâu đậm của ông Boehner và cái quyết định chấm dứt sự nghiệp chính trị đột ngột của ông. Nhưng hình ảnh ông John Boehner khóc và rút khăn lau mắt là một dấu ấn khác lạ, và quyết định của ông cũng đặt ra nhiều dấu hỏi.
  Cái khóc của ông John Boehner trước thế giới chứng tỏ cái TÂM thật của ông vì sau đó ông dứt khoát rờ bỏ quyền lực, rời bỏ sự nghiệp chính trị của mình trước sự than phục của mọi người. 
   Khác hẳn với cái khóc của Hồ Chí Minh trong Cải Cách Điền Địa ở Miền Bắc hồi năm 1956, một cuộc Cải cách giết hại hàng trăm ngàn người vô tội, trong đó có đại ân nhân của ông và đảng của ông – bà Nguyễn Thị Năm Cát Hanh Long! Ông Hồ khóc với kịch bản chính ông ta vừa là đạo diễn vừa là diễn viên, một diễn viên kệch cỡm, nhưng đẩy Võ Nguyên Giáp ra đóng kịch tiếp nói lời xin lỗi qua loa chiếu lệ, rồi lại “tạm thời” ngưng chức Tổng Bí thư của Trường Chinh, khai trừ Hoàng Quốc Việt và Lê Văn Lương khỏi Bộ Chính trị và loại Hồ Viết Thắng ra khỏi Ban Chấp hành Trung ương, nhằm xoa dịu và “trấn an quần chúng nhân dân” để rồi tiếp theo sau là gì? 
   Bản thân Hồ Chí Minh vẫn bám lấy quyền cao chức trọng, còn đám bầy tôi trung thành của ông đều được phục chức, thăng cấp và được ban thưởng ân lộc! Đảng của Hồ còn huênh hoang “về cơ bản, CCRĐ không sai lầm và là một thắng lợi vĩ đại.”

1 2

   Ly nước uống thừa
Một chuyện bên lề khác, chuyện vừa nhỏ vừa khôi hài, song cũng bao hàm một ý tưởng khá đặc thù trong cách hành xử của một vị dân cử Mỹ khác. Đó là chuyện ông Dân biểu Bob Brady của Tiểu bang Pennsylvania lén lấy ly nước thừa của ĐGH Phanxicô, mang ly nước về văn phòng mời phu nhân và vị cộng sự viên của mình cùng “chia sẻ” ngụm nước. Ông Dân biểu Bob Brady cẩn thận đến độ không dám đụng tay mình vào thân ly nước, sợ nó làm mất đi dấu tay của Đức Giáo Hoàng, mà ông muốn giữ làm kỷ niệm hay báu vật gì đó cho riêng ông!

1

     Nhiều người bảo việc làm của ông dân biểu là trò chơi trẻ con hay là thứ “niềm tin” của kẻ mê tín ngô nghê. Lại có người Việt coi ông là “kẻ trộm”, rồi có vẻ muốn so sánh ông ta với “người trộm lành” chịu khổ hình với Chúa! Chúng tôi không cho hành vi của ông Bob Brady là “trộm lành” hay “trộm dữ” gì cả. Phải chăng đó chỉ là hành vi biểu lộ một xúc cảm bất chợt bày tỏ lòng ái mộ đối với nhà lãnh đạo tôn giáo ai cũng mến mộ ấy thôi? Cũng có thể ông dân biểu muốn chơi ngông, lập di chăng?
Phong cách tồi tỏ lộ nhân cách tồi
Tuy nhiên, cả hình ảnh ông Bob lẫn các hình ảnh khác trình bày trên không khỏi khiến chúng tôi khâm phục phong cách ứng xử của họ, những nhà chính trị lão luyện. Trong khi đó, nhiều kẻ chưa chắc đã hơn ai, chỉ được phe đảng đưa lên một vị trí nào đó trên đất của mình, khi đi ra ngoài có dịp tiếp xúc với các bậc thượng khách, hoặc ở trong nước  được nghênh đón theo thủ tục hay theo nghi lễ ngoại giao thông thường, bỗng vội vã kênh kiệu, đóng vai kẻ cả, mặt lạnh như tiền, hay vênh vênh tự đắc, tự coi ta đây là bậc “mẫu nghi thiên hạ” mà thần dân trong nước lẫn thế giới bên ngoài phải nể phục, trọng vọng, cúi đầu! Như trường hợp Nguyễn Tấn Dũng hay Vladimir Putin bộc lộ qua hai tấm hình dưới đây:
  
1 2
Riêng Putin! Đúng là cái nhìn soi mói, ngạo nghễ, dò xét theo cung cách nghiệp vụ tình báo KGB (KGB là Cơ quan Tình báo Liên Xô cũ mà Putin đã từng là quan chức hàng đầu)!
Chúng ta không ai quên, vào ngày 11/6/2015, dù đã có giao hẹn rõ ràng và chính thức với ĐTC Phanxicô về thời giờ gặp gỡ giữa vị Giáo hoàng và Putin, song Putin vẫn cố tình trễ hẹn đến hơn 70 phút, trong khi đó, theo truyền thông quốc tế, Putin “luôn luôn giữ đúng giờ cho những cuộc họp báo hay những biến cố vụn vặt mà ông ta biết chắc là sẽ được tung hình ảnh ưu thế của ông lên truyền hình.”
Trở lại Nguyễn Tấn Dũng, có người bênh vực ông này và bảo rằng ông Thủ tướng bản chất quen “lập nghiêm” như thế, nếu buộc ông cười thì khác nào xâm phạm đến tính cách riêng tư bẩm sinh của ông! Tấm hình dưới đây phản bác luận điệu trên. Nguyễn Tấn Dũng đâu có thói quen “lập nghiêm” trước máy ảnh?
 
1
     Ông ta cười rạng rỡ lắm với nhà nữ khoa học giáo sư Lưu Thị Lệ Hằng (Hình do chính TTXVNCS đưa lên). Cái cười “chiêu dụ Việt kiều yêu nước” đấy! Để rồi khi hết xài thì nhanh chóng biến “đối tượng” thành “thế lực thù địch” phản động “có yếu tố nước ngoài”, đá văng đi hay quẳng vào nhà tù nằm gỡ từng tờ lịch như doanh nhân Trịnh Vĩnh Bình, Giáo sư Phạm Minh Hoàng hay Giáo sư Hồng Lê Thọ…, những người từ Âu châu, Nhật Bản trở về “cống hiến cho sự nghiệp cách mạng!”
Với quan thầy Hán đế Tập Cận Bình ngày 06/11/2015, cái bắt tay và cái cười của Nguyễn Tấn Dũng đã bộ lộ chất nịnh thần hèn hạ hết cỡ! Cũng vậy, cái cười gượng gạo và cái ôm hôm “thắm thiết” của Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng với Tập Cận Bình cũng là bằng chứng một sự lệ thuộc đầy nhục nhã!














     
    Nhớ về phong cách và nhân cách của nhà lãnh đạo quốc gia.
Tư cách tráo trở hai ba mặt của mấy “nhà lãnh đạo CS” trên đây khiến chúng tôi nhớ về một nhà lãnh đạo tiền bối Việt Nam, đó là Tổng thống Ngô Đình Diệm (1901-1963). Nhiều hình ảnh còn lưu lại đến nay cho thấy vị nguyên thủ quốc gia hồi đó hầu như lúc nào cũng quốc phục Việt Nam chỉnh tề khi tiếp quốc khách hay đi ra công du nước ngoài. Chúng tôi chỉ đưa ra vài hình ảnh điển hình.

1 2 3
    TT Ngô Đình Diệm tiếp Vua Thái Lan cũng như Tổng Thống Indonesia và phu nhân với cung cách ứng xử lịch thiệp từ tốn, nhưng không mặc cảm, quỵ lụy. Vị Tổng Thống VNCH cũng ung dung chứ không kênh kiệu trong phong cách “Việt Nam thuần túy” khi duyệt hàng quân Úc năm 1957.
Với Tổng thống Mỹ Dwight D. Eisenhower đang đón ông tại phi trường Dulles, Washington DC, Tổng Thống Ngô Đình Diệm cũng phong cách an nhiên tự tại, không khinh khỉnh ngạo mạn cũng không khép nép quỵ lụy để cầu cạnh kiểu “đảng ta” sang Tàu hầu Hán.
1 
  Tôn trọng và kính cẩn đối với các bậc tu trì
Nhìn lại phong cách của Tổng thống VNCH Ngô Đình Diệm trước các nhà lãnh đạo tôn giáo, cụ thể là với các vị cao tăng Phật Giáo như hình dưới đây, người ta càng thấu rõ nhân cách đáng khâm phục của nhà lãnh đạo quốc gia cách đây hơn nửa thế kỷ. Từ cách đứng, cách ngồi, cho tới mắt nhìn, miệng cười, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đều tỏ rõ sự kính trọng từ nội tâm của mình tới cung cái đối xử bên ngoài của ông với các bậc tu hành.
  
1
2
   Đặc biệt, tấm hình bên dưới càng bộc lộ đức khiêm cung và tính chất đơn sơ mộc mạc tự nhiên của vị Tổng thống trước các nhà lãnh đạo tôn giáo:
Trên bàn chủ tọa của ông không có một lọ hoa hay một lẳng hoa. Chiếc bàn chỉ trải một chiếc khăn vải bình thường. Điều đáng chú ý ở đây là thế ngồi của vị Tổng thống: Ngồi sát mép trước của chiếc ghế với ý thức kính trọng nhún nhường chứ không dựa ngửa ra sau, sát vào thân ghế ra vẻ ta đây, vênh váo như lối đứng ngồi của tập đoàn CSVN cầm quyền hiện nay!
  
1

   Còn dưới đây là những hình ảnh đối lập hẳn với các hình ảnh trên: Ồ! Thật là “hoành tráng”. Uy nghi tột bực khi “lãnh đạo Đảng” đăng đàn! Cả một rừng cờ và hoa!!! Đâu phải chỉ mỗi mình đảng trưởng! Mọi cấp đảng trung ương – địa phương đều vậy cả!
1 2
Nguyễn Xuân Anh sinh năm 1976 (39 tuổi),Bí thư Thành ủy Đà Nẵng
Nguyễn Xuân Anh sinh năm 1976 (39 tuổi), Bí thư Thành ủy Đà Nẵng
Nguyễn Minh Triết, 23 tuổi (con trai út của Nguyễn Tấn Dũng), quan TƯ đảng Bình Định.
Nguyễn Minh Triết, 23 tuổi (con trai út của Nguyễn Tấn Dũng), quan TƯ đảng Bình Định.
Kết
Thời hiện đại với kỹ thuật internet như ngày nay, có lẽ chẳng khó khăn lắm để chúng ta nhận diện những bộ mặt thiếu nhân cách trong hàng ngũ đảng CSVN từ Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Lê Đức Thọ, … đến đám bầy tôi kế vị như Đỗ Mười, Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu, Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng vân vân…!
    Đã đến lúc người dân Việt chân chính không còn cam chịu nổi sự độc ác và ngạo mạn của nhà cầm quyền CSVN đối với dân, trong khi lại hèn hạ luồn cúi bưng bợ bọn giặc Hán đang manh nha thôn tính đất đai biển đảo của quê hương!

Vùng lên! Đứng dậy!
Chế độ dân chủ phải được dựng nên, bạo tàn và nô lệ ngoại bang ắt phải diệt vong!

Lê Thiên, ngày 20/11/2015