Sunday, December 13, 2015

Cái Ngu Của CSVN

1

Tin CSVN sẽ quảng cáo du lịch tại các đảo (thuộc VN) ngoài khơi đang có tranh chấp.
Thật không thể tượng tượng mức độ ngu xuẩn của nhà nước CSVN.
Khi Trung Cộng chiếm Hoàng- Trường Sa, đã đem đồ cổ ra chôn rồi cho các nhà khảo cổ đào lên nói rằng có chứng cớ là thuộc Trung Hoa từ xưa (khi đồ cổ từ 2000 năm trước, có nghĩa Tàu đã ở đó 2000 năm, xạo hết chỗ nói, vì hồi đó có ai ngu đi tìm đảo như vậy mà ở). Sau khi xây cất một số cơ sở trên đảo, CSTH đã cho một số dân ra … du lịch, chụp hình, quảng cáo với thế giới: đây là đảo thuộc Trung Hoa.
Thật là trò hề vì đảo không phải địa điểm du lịch, không đủ tiêu chuẩn để gọi là địa điểm du lịch: không giải trí, không tiệm ăn, không nhà nghỉ mát (hotel). TC làm như vậy vì mặc cảm là ăn cướp đảo từ VNCH.  Nhưng ít nhất TC có đủ tàu hải quân để bảo vệ dân du lịch. Nếu có xung đột, chết dân Tàu (1.3 tỷ dân thì TC đâu có tiếc) thì lại có cớ kêu gọi lòng ái quốc để bảo vệ lãnh thổ (vì là đi ăn cướp đảo nên cần đổ máu trên đảo để xác nhận chủ quyền tối cao).
Việt Cộng bắt chước TC một cách ngu xuẩn. VC không đủ tàu hải quân, và không đủ can đảm để đối diện hải quân TC. Đưa dân du lịch ra đảo làm gì? Ai ngu mà đi? Cán bộ đảng có dám đi ra đó không? Hay là để chở cựu quân nhân VNCH ra … thăm kỷ niệm xưa? Du lịch mà không có chỗ ăn chơi giải trí, lại không có nhà thương, cấp cứu. Có chuyện tai biến gì xảy ra liệu CSVN có đủ điều kiện giải quyết hay … sống chết mặc bây?
Vụ chiếc tàu du lịch chở 450 du khách, lật và chìm trên sông Dương Tử cho thấy khả năng cấp cứu của TC như thế nào.  Quân đội được điều động, công an ngăn chặn thân nhân đến nơi xảy ra tai nạn. Không thấy nói đến điều tra tại sao tai nạn xảy ra, thuyền trưởng và kỹ sư của tàu được đem đi dấu biệt tích. Quân đội có được huấn luyện cấp cứu những tai nạn đặc biệt như vậy không? KHÔNG ! Sau mấy ngày loay hoay, khi biết chắc cả 400 người đã chết, chiếc tàu được trục lên, làm lễ tưởng niệm và báo chí, truyền hình đăng tin. Không thấy nói ai lỗi. Bảo hiểm có đền hay không? Nhà nước có phạt công ty du lịch, chủ hãng tàu hay luật có thay đổi gì không để bảo vệ khách du lịch. Đài truyền hình nhà nước CCTV cũng bàn nhảm theo kiểu báo lá cải.  Đó là lý do tại sao thủ tướng TC Le Keqiang xuống tận nơi điều hành công cuộc cấp cứu: cứu uy tín của đảng CS chứ không phải cứu nạn nhân đắm tàu. CSVN có thể làm hơn TC không?
    Vậy tại sao quảng cáo du lịch?
Về phía TC thì đó là cách quảng cáo “hòa bình” nhất để che dấu mục tiêu quân sự.
Còn CSVN?
Đó là âm mưu để CSVN đầu hàng TC một cách hợp lý.

   Khi dân VN ra đảo du lịch, TC ngứa mắt sẽ dạy cho một bài học, chết dân VN chứ đâu có chết đảng CSVN. Dĩ nhiên dân VN sẽ biểu tình, CSVN sẽ đàn áp, lấy lý do sẽ giải quyết ôn hòa và ép dân cử đại diện theo CSVN đi họp với TC (đại diện dân do đảng CSVN đề cử). Nội dung buổi họp sẽ không được tiết lộ. Những ai đi họp về sẽ biến mất hay chết một cách bí mật. Và rồi CSVN mượn cuộc họp đó là sự chấp nhận của quần chúng để tuyên bố đầu hàng TC. Đó là dân VN đầu hàng TC chứ không phải đảng  CSVN, Đảng CSVN chỉ làm theo ý dân VN mà thôi.
Có ai mơ rằng CSVN sẽ ra mặt chống TC? Lấy gì để mà chống khi toàn bộ “hàng điện tử” thuộc các cơ quan chính quyền của CSVN đã bị TC xâm nhập (hack) cả chục năm nay, còn gì bí mật quốc phòng nữa mà chống với báng. Đánh nhau bằng quân sự quan trọng nhất là bí mật về truyền thông (communication). Trong Đệ Nhi Thế Chiến, khi Mỹ biết được mật mả của Đức, Nhật thì kể như Đức, Nhật đã thua. Vì Mỹ đã biết mọi kế hoạch chuyển quân của kẻ thù. CSVN đòi mua vũ khí của Mỹ chỉ là để vui lòng TC (vì TC không được mua vũ khí của Mỹ). Cũng như Iraq, đồ Mỹ mai mốt sẽ rơi vào tay TC hết vì VC chỉ đem vũ khí ra hàng chứ đâu phải để chống kẻ thù. Mà có muốn đánh cũng không được CSVN có sản xuất súng đạn được đâu? Có súng mà không có đạn thì đánh ai? CSVN muốn Mỹ giúp sản xuất đạn nhưng lại cứng đầu: nhất định không chịu điều kiện về nhân quyền của Mỹ.
Có nghĩa là CSVN sẵn sàng giết dân VN bằng mả tấu, trong lúc chấp nhận cho TC hà hiếp VN, có súng trong tay mà hèn thế!
Nói cho vui thôi chứ CSVN đã và đang bán VN từ từ cho TC. Khi CSVN cho phép TC mở các đặc khu kinh tế, không ai biết TC làm gì trong những khu vực trên vì có lực lượng vũ trang riêng canh gác. Quân Đội Nhân Dân VN, Công An Nhân Dân VN không dám lại gần chứ đừng nói kiểm soát. Khi các khu vực này lan rộng khắp lãnh thổ VN mà dân VN không hề hay biết và khi các địa điểm chiến lược rơi vào tay TC thì VN coi như xong. Lấy nông thôn bao vây thành thị, khi người dân VN tại thành phố mê mải ăn chơi, người dân quê bị xiết cổ.  Khi TC chính thức treo cờ 5 sao thì dân thành phố chỉ biết tuân lệnh làm nô lệ hoặc đi cải tạo (nếu chống đối). Đó là tại sao CSVN phản đối TC thì được (chiêu bài để thương lượng) nhưng dân VN biểu tình thì bắt nhốt (sợ phá hỏng kế hoạch đang mặc cả với TC).
Cái Ngu không nguy hiểm bằng cái Hèn. Cái hèn không dám ra mặt chống TC còn hiểu được. Cái hèn muốn đầu hàng TC mà không dám ra mặt chấp nhận đầu hàng, lại mượn cớ “du lịch” để gạt dân VN đứng ra làm nạn nhân rồi làm con chốt đi chấp nhận đầu hàng TC để đảng CSVN tiếp tục thay mặt TC cai trị VN với vai trò: “đỉnh cao trí tuệ”.
Có người bảo rằng dân tộc và lịch sử sẽ kết án CSVN, nhưng sự thật cho thấy, CSVN đã bóp cổ dân tộc và cạo sửa lịch sử theo lệnh đảng CSVN.
   Chưa có tay CS (Nga, Tàu VN) dám tự tử vì biết nhục!
Đừng coi CS là con người nữa. Tại VN tuy vẫn còn những người đang sống dưới sự cai trị của súc vật. Và những ai (người VN) còn khen CSVN  (VN tiến bộ, VN thay đổi, đổi mới) thì phải hiểu những người này đang biến thành súc vật.
Kết luận CS là súc vật (chỉ có súc vật mới không có tự ái để biết nhục mà tự tử).
(Xin lỗi các loài thú vật trên trái đất này).
       Khi những nhà đấu tranh cho nhân quyền VN bị công an giả du đãng chận đường đánh đập mà mà vẫn tha thứ, không sờn lòng. Thì kẻ sợ hãi chính là công an và CSVN chứ không phải những người dân thế cô, đơn độc. CS cai trị bằng lòng tham và sự sợ hãi. Khi người dân VN không tham và không sợ thì chính CSVN trở nên sợ hãi. Cái tham quyền, và sợ hãi bị mất độc quyền thống trị đi đôi với cái ngu và hèn.
      Trong hội nghị về an ninh Á Châu tại Shangri-La, Singapore, Mỹ và TC cãi nhau về biển Nam Hải thì tướng CSVN Nguyễn Chí Vinh ngồi im, không lên tiếng phát biểu, coi như không ăn nhặp gì đến VN.  Rồi tối đến lại thậm thụt sang gặp tướng TC (không biết xin xỏ cái gì). Tướng gì mà hèn thế.  Cái hèn tiêu biểu của cả đảng CSVN. Hèn như vậy lấy gì bảo vệ tổ quốc?
    Ai tin vào lịch sử của Quân Đội Nhân Dân VN: thắng Pháp-Nhật-Mỹ nên suy nghĩ lại cường độ nói láo của đảng CSVN.
Quân đội thì như vậy, Chính trị thì sao? Hãy xem qua trường hợp Nguyễn Phú Trọng.
Người Hà Hội nói rằng: “Giàu như Phú  (Phùng Hữu Phú), Lú như Trọng”. Cũng như Nông Đức Mạnh, CSVN thường đưa những người ngu xuẩn lên để những thế lực đứng sau lưng dễ sai khiến (nghe nói Trọng được đưa lên vì là người hô khẩu hiệu nhanh nhất, chẳng cần biết mục đích là gì), cần đánh bóng đã có nhóm Thăng Long (theo khuôn mẫu Trần Dân Tiên (HCM) lấy bút hiệu, giả làm người khác, để tự khen mình).
     Có người cho rằng lãnh đạo Ngu nhưng không nguy hiểm. Lý luận này quả thật thơ ngây.  Tàn ác có cái khôn ngoan của nó. Nhưng ngu thì thật là nguy hiểm vì có thể dẫn đến bất kỳ biến cố không lường trước được. Tục ngữ VN có câu: “Làm đầy tớ thằng khôn còn hơn làm thầy thằng (ngu) dại”. Dân VN đang đầy tớ cho người ngu như Trọng. Và Trọng lại làm đầy tớ cho đảng CSVN (lại một tầng lớp ngu khác). Rồi CSVN lại làm đầy tớ cho TC (một người to đầu, vừa ngu, vừa dại, vừa liều).
Hãy nói qua về trường hợp TC
Khi Đặng Tiểu Bình kêu gọi TC đổi mới. Chỉ là đổi mới để khỏi chết đói và loạn. TC không có hiến pháp với tầm nhìn xâu sa như Mỹ. Đổi mới theo kinh tế thị trường Tây Phương. TC chỉ thấy có tiền. Có tiền nhờ sản xuất hàng rẻ mạt (nhân công rẻ), TC cải tổ quân đội, âm mưu bành trướng.
   Nhưng kỹ nghệ nặng còn yếu, hải quân chưa có gì, TC khi chiếm Hoàng- Trường sa của VN là đã có ý định chế ngự biển Nam Hải, đường huyết lộ của kinh tế Âu-Á. Khi có tiền, TC bắt đầu phát triển kỹ thuật điện tử bằng cách ăn cắp các sáng chế của Tây Phương, nhất là Mỹ. Một mặt uy hiếp các nước trong vùng, kể cả Nhật. Một mặt vận dụng thị trường tài chánh, giảm giá đồng tiền để bán hàng và tìm cách thay thế bản vị của Mỹ Kim. TC không muốn lệ thuộc vào Mỹ Kim vì biết Mỹ sẽ lợi dụng để khuynh đảo mặt  tài chánh khi cần thiết.
Với giấc mộng bành trướng, (sau khi chiếm Tây tạng) TC liều lĩnh xây cất các thành phố lớn (Mega-city) tưởng rằng sẽ biến kinh tế và đất nước sẽ như….Mỹ trong một thời gian ngắn. Nhưng TC thiếu khả năng về chất xám và các động cơ kinh tế nên không phát triển kinh tế đa diện được, quanh quẩn chỉ làm hàng giả và hàng lậu. Vì bị CS bóp chặt quá lâu, người dân Trung Hoa không còn sáng kiến, tinh thần tiền phong mạo hiểm và nhất là đạo đức không còn. Xi Jinping nửa đường, đổi hướng, kêu gọi sinh viên và giới trí thức TC bỏ khuôn mẫu Tây Phương để theo Mác chứng tỏ TC chưa tỉnh cơn mê.
   Dân Trung Hoa tuy có ăn nhưng không đủ khả năng mua nhà vì các chính quyền địa phương tham tiền đã đưa giá nhà tăng nhanh và quá cao, ra khỏi tầm tay của người dân (đúng ra là không có kế hoạch kinh tế vì chẳng có ai học về kế hoạch phát triển đô thị và vì độc tài nên không nằm trong tay các nhà tư bản để tiên liệu, phối hợp và kế hoạch các khu kỹ nghệ, dân có công việc làm vững chắc, ngân hàng tài trợ giúp mua nhà thì thành phố mới sống và phát triển). Khi dân nghèo đổ về thành phố kiếm việc làm khi mất việc làm lại trở về quê. Chính phủ không có kế hoạch chuyển hóa vì tư bản cũng chính là … chính phủ (đảng CS). Vì tham phát triển kỹ nghệ, không chú ý đến môi sinh nên khi có tiền do kỹ nghệ đem lại thì môi sinh hủy hoại, nông-ngư nghiệp bị đe dọa. TC phải mua lúa mì và đậu nành của Mỹ, TC xua các đoàn tàu đánh cá khắp nơi, từ Tân Tây Lan cho đến bờ biển Phi Châu, mướn đất (farmland) tại các nước Phi Châu để trồng hoa màu chở về Tàu. Tuy vậy cũng không bảo đảm tương lai “đế quốc” TC vì quân đội quá yếu. Đó là lý do TC mạo hiểm gây với Nhật, Phi, VN về các đảo ngoài khơi để cho hải quân TC  mở đường phá thế vây hãm của Mỹ trong khu vực Á Châu.
    Cái ngu không tính trước của TC là đã chọc giận Nhật. Bị TC quấy rối về biển, đảo; Thủ Tướng Abe của Nhật đã sang Mỹ nói chuyện  với Tổng Thống Mỹ và Quốc Hội Mỹ. Sau đó, Nhật sửa hiến pháp tăng cường các hoạt động quân sự trong vùng Á Châu và thế giới; bán tàu ngầm nguyên tử cho Úc (qua mặt cả Pháp lẫn Đức về kỹ thuật đóng tàu ngầm nguyên tử), hợp tác tập trận với Phi, giúp Việt, Phi về hải quân, tàu tuần duyên. Nhật chuẩn bị kế hoạch tiếp tay các nước bạn khi lâm chiến.
Tuy bị cấm đóng hàng không mẫu hạm, Nhật đã ra mắt các tàu chiến với sàn đáp cho trực thăng hay loại chiến đấu cơ F-35 lên thẳng và sẽ sản xuất 2 chiếc nữa trong năm tới. Kinh nghiêm sản xuất và tác chiến của Nhật về không-hải chiến ngang hàng với Mỹ. TC về mặt kỹ nghệ đóng tàu, kỹ nghệ sản xuất vũ khí tối tân lẫn kinh nghiệm chiến đấu còn thua Nhật rất xa. Cắc cớ là không có chiến tranh làm sao có kinh nghiệm chiến tranh? Mà không có kinh nghiệm chiến tranh thì gây chiến làm gì? Nhất là với đối thủ có kinh nghiệm và khả năng hơn mình? Nên nhớ từ 1905, Nhật đã đánh tan hạm đội của Nga tại eo biển Đối Mã trong một ngày. Bài học 110 năm sau, TC còn sợ bóng vía hải quân Nhật, có lẽ vì thế TC quay về phía Nam.
   Đó là cái liều và ngu của TC
Tuy TC có quyền chiếm các đảo san hô và xây căn cứ trên biển Nam Hải nhưng tự mình đóng cửa ra khơi với thế giới. Vì từ đây trở đi, cho tới khi vụ tranh chấp tại Nam Hải giải quyết thỏa đáng thì quốc tế sẽ chận tất cả các khu vực san hô thuộc các biển trên thế giới để ngăn ngừa hải quân TC sau này ra khơi đi cắm dùi bậy bạ.
Hải quân TC trước khi ra khỏi biển Nam Hải sẽ bị hải quân thế giới phong tỏa. Hải quân không bến (cảng) đỗ là hải quân chết. Hải quân không chỉ là hàng không mẫu hạm (không quân yểm trợ) cũng là mồi ngon cho không quân. Không quân TC còn thua không quân Nga. Nga tuy luôn chế máy bay mới vẫn còn thua xa Mỹ.
Nhưng mục đích tranh chấp biển Nam Hải cũng có thể là thử tàu ngầm. Tàu ngầm nguyên tử mới là chính. Trước khi tàu ngầm TC ra khơi thì tàu ngầm Mỹ đã nắm hết các khu vực đáy biển. Không thuộc địa hình, địa vật của đáy biển thì tàu TC chỉ là mồi ngon cho đối thủ.
Ngay cả như Nga cũng không có khả năng cấp cứu các tàu ngầm nguyên tử khi bị nạn. TC sẽ làm gì khi tàu ngầm bị nạn: lờ (tàu nổi bị lật còn cứu không nổi, nói gì tàu… lặn).
Quân đội TC không có nghiên cứu và phát triển (research & development) chỉ ăn cắp xài cho lẹ nên không có thực chất. Thực chất chỉ để diễn hành, chụp hình hù thiên hạ.
Mà cho dù hải quân TC có vươn lên thì không gian đã thuộc về Mỹ với các vệ tinh thám sát khắp toàn cầu 24/24 giờ. Nên nhớ vụ máy bay 370 của Mã Lai, tin đồn là Mỹ chơi TC vì TC đã chở hàng bí mật trên chuyến bay đó. Mỹ đã hủy diệt như một tai nạn. Không ai kêu ca gì được.
Có lẽ TC chưa rõ vụ này nên vẫn ngang bướng. Sẽ có lúc máy bay hay tàu ngầm TC bỗng dưng … bị nạn liên tục không rõ lý do thì chắc lúc đó TC mới thấy chân lý. Chưa vượt  qua được Nhật thì gây với Mỹ làm gì?
Trở lại với CSVN
Có người sẽ biện hộ vì VN gần TC nên phải tùng quyền?
Vậy sao VN không học bài học Đại Hàn và Nhật.
Hãy nhìn lại giới lãnh đạo của CSVN.
Ông Nguyễn Bá Thuyên đại biểu của tỉnh Lâm Đồng tại Quốc Hội VN, nói về dự luật tổ chức chính phủ: “quy định quyền hạn của thủ tướng rất lớn trong khi trách nhiệm rất nhỏ: chỉ báo cáo công tác trước Quốc Hội, làm như vậy thì tôi cũng làm được”.
Ông Nguyễn Đức Kiên, phó chủ nhiệm Ủy Ban Kinh Tế của Quốc Hội VN thắc mắc về trách nhiệm của thủ tướng trong vụ Vinashin, mất 87 ngàn tỷ đồng VN, cũng chỉ là…rút kinh nghiệm (huề tiền) không nói ai chịu trách nhiệm chứ đừng nói phạt tội.
  Vậy là thế nào?
Bộ máy cầm quyền chỉ là trò hề của một Đảng ăn cướp (ngu và hèn) phối hợp với một số tham và ngu (theo Đảng để ăn tàn). Từ đó suy ra các nhà báo, thông tin, nhà thương, các tổ chức xã hội, luật pháp, giáo dục… bất cứ cái gì liên hệ tới đảng đều là trò khỉ. Cho dù bày khỉ có mặc quần áo đẹp, làm tổng thống, thủ tướng, đại biểu quốc hội thì cũng vẫn là … khỉ.
Tướng tụng tùy tâm khởi
TCL
VA 7-6-2015