Wednesday, December 30, 2015

Sự nghiệp tình ái của Hồ Chí Minh

  
























Loạt bài sự thật Hồ Chí Minh chuyển tải trên các trang báo mạng lề dân thời gian vừa qua, ít nhiều cũng đã phác họa được nét đặc trưng của tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh. Loạt bài này đã làm sáng mắt một số đảng viên cháu ngoan mù đảng, thôi không còn mê muội Hồ nữa và nhờ vào nó làm cầu nối cho tôi có thêm một số bạn bè “chí cốt”. Phấn khích hơn nữa là các bạn đã vượt qua sợ hãi thể hiện những động thái tích cực trong việc bày tỏ chính kiến hơn mong đợi của tôi.


   Sự thật Hồ Chí Minh đã giúp cho các bạn trẻ sinh ra, lớn lên sau cuộc chiến !975, có cái nhìn đúng đắn hơn về bác đảng và nó cũng đã tạo động lực cho giới trẻ chuyển hướng, âm thầm góp phần nhỏ bé của mình vào việc dấn thân đấu tranh trực tiếp cũng như gián tiếp nhằm xóa bỏ độc tài toàn trị cộng sản, hướng tới mục tiêu thiết lập chính thể dân chủ như loài người văn minh đang sống thở không khí trong lành trong cuộc đời làm người đúng nghĩa của con người vốn có.



Phải công nhận là sự thật Hồ Chí Minh do nhiều tác giả phổ biến trên các trang mạng báo lề dân đã đạt được một số thành quả nhất định. Cụ thể là sự thật Hồ Chí Minh đã giúp thay đổi nhận thức cho không ít trí thức xã nghĩa, các “lão thành cách mạng”, các thanh niên sống trong môi trường giáo dục nhồi sọ, tẩy não của độc tài toàn trị cộng sản - những cá nhân kêu đòi dân chủ còn vướng mắc Hồ đã giảm thiểu khá nhiều trích dẫn lời Hồ so với trước kia. 



Những bài viết về sự thật Hồ Chí Minh của tôi đã phổ biến, chưa đi vào bản chất hai mặt của nhân vật thần thoại đại gian, đại ác Hồ Chí Minh. Giờ thì ai cũng biết, thực chất tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh là không có gì... Tất cả chỉ là giả tạo, vay mượn chôm chỉa của người khác và nếu do Hồ tưởng tượng, nghĩ ra thì toàn là chuyện độc ác, phi nhân, vô đạo mà người lương thiện khó có ai hình dung ra được!



Ánh hào quang chung quanh Hồ Chí Minh một phần là do Hồ tự sướng, tự huyễn hoặc, tự hư cấu để đánh bóng, nâng bi cho cá nhân mình. Phần khác là do bàn tay phù phép của cộng sản quốc tế, chính xác là tình báo Hoa Nam và hệ thống tuyên truyền, các văn nô bồi bút của tuyên giáo trung ương đảng cộng sản Việt Nam tập trung mọi nguồn lực dựng lên tượng đài giả tạo “cha già dân tộc” cho Hồ Chí Minh.



Viết về sự thật Hồ Chí Minh mà chỉ nói thoáng qua “sự nghiệp ái tình” của Hồ là một thiếu sót nghiêm trọng đáng chê trách. Thế cho nên đã có còm sĩ yêu cầu viết về những người đàn bà “đi qua” cuộc đời Hồ Chí Minh. Viết sự nghiệp ái tình của Hồ là để đáp lại lời yêu cầu của bạn đọc và cũng là để phá vỡ bức tường dối trá của tuyên giáo trung ương đảng cộng sản lu loa rằng thì là “... bác sống độc thân, một đời vì dân vì nước không biết đến mùi đàn bà...” 



Tuyên giáo lu loa thế là nhằm nắm đầu dựng dậy buộc Hồ làm thánh theo quan niệm thánh của Á Đông nói chung và Việt Nam nói riêng - nghĩa là thánh phải biết tiết dục, diệt dục... tránh xa đàn bà, không biết mùi đàn bà... và viết về sự nghiệp tình ái, về những người đàn bà “đi qua” cuộc đời Hồ Chí Minh chắc chắn sẽ còn thiếu sót. Do đó rất cần các còm sĩ bổ túc thiếu sót cho sự nghiệp ái tình của Hồ thêm “hoành tráng”. 



Thực tế lịch sử, tài liệu lịch sử đã chỉ ra sự nghiệp tình ái của Hồ khá đồ sộ, khá ấn tượng. Nói nôm na, dân dã thì Hồ cũng thuộc vào loại dân chơi có số má, biết đủ mùi đàn bà, đủ loại sắc tộc nhưng hơi “ẹ” là Hồ chơi chạy, phủi bỏ trách nhiệm, thậm chí giết người diệt khẩu để che giấu mối quan hệ bất chánh, vụng trộm để bảo vệ huyền thoại dối trá của Hồ.



Sự thật lịch sử qua các tài liệu lưu trữ trong ngoài nước, cùng với các nhân chứng sống là bằng chứng sống động chỉ ra Hồ là một thứ dân chơi có đẳng cấp nhưng lại là loại chơi chạy. Một trong những người phụ nữ Tây Phương bí mật đi qua cuộc đời Hồ Chí Minh (Nguyễn Ái Quốc) lúc làm thợ ảnh ở thủ đô ánh sáng Paris bị tài liệu lịch sử bật mí là Hồ có qua lại “chia giường” với cô đầm Marie Bière và lúc “hoạt động cách mạng vô sản” ở Moscow Hồ có người tình tên Vera Vasilieva. Vera có con gái riêng và cô này kể lại mối quan hệ giữa Hồ với mẹ cô.



Thời gian hoạt động ở Trung Quốc, Hồ có cưới một người vợ Tàu tên Tăng Tuyết Minh năm 1927 và Hồ rời bỏ Tuyết Minh đi hoạt động cách mạng theo chỉ thị của quốc tế cộng sản. Cũng trong thời gian ở trung Quốc, Hồ dan díu với một phụ nữ trẻ tên Lý Sâm. Người đàn bà này lúc đó là vợ của Hồ Tùng Mậu, đồng chí của Hồ và đôi gian phu dâm phụ này đã bị cảnh sát Hongkong bắt quả tang tại một phòng khách sạn khi hai người trong phòng ngủ, lúc 2 giờ sáng ngày 6, tháng 6, 1931.



Ghê hơn nữa là lúc sống như vợ chồng với người phụ nữ Nga Vera Vasilieva, Hồ còn bạo gan yêu cả Đặng Dĩnh Siêu vợ của đồng chí Chu Ăn Lai và trong số những người đàn bà đi qua sự nghiệp tình ái của Hồ Chí Minh thì cuộc tình gây xôn xao dư luận nội bộ, có nhiều “đồng chí” bàn tán là cuộc tình giữa Hồ Chí Minh với Nguyễn Thị Minh Khai. Cũng nên biết thêm, Minh Khai còn có bí danh là Trần Thị Lan, Phan Lan, vợ của Lê Hồng Phong, đồng chí của Hồ. 



Thế rồi sự nghiệp ái tình của Hồ đi vào khúc quanh mới, là sau nhiều năm biệt tích giang Hồ, vắng bóng bí ẩn không lý do... bất chợt vào đầu thập niên 40s Hồ tái xuất hiện trong hang Pác Bó. Ở hang này Hồ với bí danh chú Thu trên danh nghĩa là ông thầy giảng dạy, rao giảng, huấn luyện cán bộ phục vụ cách mạng vô sản. Ở đây có lẽ Hồ “thơ ngây vô số tội” nên đã bị các ma nữ miền núi, kinh lẫn sắc tộc làm cho sa ngã, thoái hóa biến chất bởi các cháu ngoan Đỗ Thị Lạc, Nông Thị Ngác... 



Cả hai phụ nữ “biến chất, hủ hóa”này đều có con với chú Thu. Hai mẹ con Đỗ Thị Lạc thì mất tích bí ẩn, kể từ khi Hồ tự diễn tả mình như là ông tiên hiền dịu, là “cha già dân tộc”, đọc tuyên ngôn độc lập ở quảng trường Ba Đình và Nông Thi Ngác, tự Trưng do chú Thu “truy tặng danh hiệu”, có phần may mắn hơn là không bị biến mất bí ẩn, lại có “thằng cu Mạnh” được đặc cách lên làm tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam. 



Tất cả những người đàn bà bị Hồ quất ngựa truy phong, nói theo ngôn ngữ chợ búa là bị Hồ lừa, chơi chạy vẫn không thê thảm đáng thương bằng cô sơn nữ Nông Thị Xuân có với Hồ một đứa con trai Nguyễn Tất Trung hiện đang sống ở thủ đô Hà Nội.



Đoạn cuối cuộc tình của Nông Thị Xuân trong sự nghiệp tình ái của Hồ Chí minh khá tàn bạo. Nông Thị Xuân bị đàn em của Hồ là bộ trưởng côn an Trần Quốc Hoàn hãm hiếp, dùng búa đập đầu cho chết. Nông Thị Xuân chết vẫn chưa hết. Cái chết của “hoàng hậu” Nông Thị Xuân của vương triều Hồ, còn kéo theo nhiều hệ lụy đáng sợ, với nhiều mạng người biết sự thật cái chết của kẻ xấu số Nông Thị Xuân. Câu chuyện giết người ghê tởm, thú vật này đã được nhiều người biết chuyện kể lại như nhà văn Vũ Thư Hiên, con của Vũ Đình Huỳnh, thư ký của Hồ... trong cuốn hồi ký “Đêm Giữa Ban Ngày”có đoạn viết như sau:



“...Nông thị Xuân là Hoàng hậu cuối cùng trong lịch sử Việt Nam... là bà hoàng hậu bất hạnh nhất trong lịch sử Việt Nam. Bất hạnh vì không một ngày được thừa nhận là hoàng hậu, vì đẻ ra những đứa con không được gọi cha ruột của nó bằng cha... tất cả diễn ra trong sự lén lút nhục nhã như thể đó là những đưa con tội lỗi. 



Ai đã giết Nông thị Xuân?... Vào một buổi sáng mùa hè... người ta thấy xác một người đàn bà bị xe cán chết ở dốc Cổ Ngư lên Chém. Xác chết được đưa vào bệnh viện Việt Đức, được nhận dạng. Đó là Nông thị Xuân. Nhưng xác không được mổ theo thường lệ mà bị chôn cất vội vã, theo lệnh của Trần Quốc Hoàn...



...Chưa hết. Sau đó một cô em gái của Nông thị Xuân tức tốc trở về Hòa An. Nhưng cô không về được tới nhà. Người ta tìm thấy xác cô nổi lên trên sông Bằng Giang... Một người em khác trước kia về Hà Nội cùng với Nông thị Xuân đang học trường y sĩ Thái Nguyên, một buổi chiều ra hàng quán gần đấy mua dầu đốt hay cái gì đó cũng mất tích luôn... Như vậy là cùng một thời gian, có thể là cùng một sự việc, có tới ba người thiệt mạng...”



Ngoài Vũ Thư Hiên kể lại cái chết của Nông Thị Xuân còn có nhiều người biết chính phạm lẫn tòng phạm và trong số đó có anh “bộ đội cụ Hồ” người yêu của Nông Thị Vàng, em họ của Nông Thị Xuân, người cũng đã bị giết không lâu sau đó. Những người này đều thuộc gia đình cốt cán, có truyền thống cách mạng, kể cả người viết thư tố cáo gởi cho chủ tịch quốc hội Nguyễn Hữu Thọ. Hiện tại lá thư này được lưu giữ tại văn phòng chủ tịch quốc hội Việt Nam. 



Bức thư tố cáo của “bộ đôi cụ Hồ” miêu tả diễn biến vụ việc liên quan đến cái chết của người vợ không bao giờ cưới của Hồ Chí Minh do người yêu kể lại, có đoạn đọc được như sau: 



...Chị Xuân nói sau ngày sinh cháu Trung, chị thưa với Bác, bây giờ đã có con trai, xin bác cho mẹ con ra công khai. Bác nói cô xin như vậy là hợp tình, hợp lý. Nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ý, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được. Do đó cô phải chờ một thời gian nữa...



...7 giờ tối ngày 11/02 năm 1957, một chiếc xe com măng ca thường đón chị Xuân lên gặp bác Hồ, anh Ninh xồm, người bảo vệ Trần Quốc Hoàn... vào gặp chị Xuân nói lên gặp Bác. Chị Xuân mặc quần áo, xoa nước hoa rồi ra đị. Sáng hôm sau 12 /02, một nhân viên Công an Hà Nội đến báo tin chị Xuân gặp tai nạn ô tô chết, hiện còn để ở nhà xác bệnh viện Việt Đức, Phủ Doãn. Em hốt hoảng đưa cháu cho Chị Nguyệt, lên xe Công an vào bệnh viện. Em không được vô nhà xác, họ nói còn mổ tử thi và bảo em lên phòng chờ em thấy trong phòng đã có khá đông người của công an, tòa án, kiểm sát viên... 



...Sau một tiếng, hai bác sĩ, một cán bộ Công an, một kiểm sát viên lên phòng chờ, đem theo một tờ biên bản đọc to lên cho mọi người nghe. Tử thi thân thể không có thương tích gì, thấy rõ không bị tai nạn ô tô... Mổ tử thi trong cơ thể lục phủ ngũ tạng cũng không có thương tích, da dầy không có thức ăn, không có thuốc độc. Tử cung không có tinh trùng biểu thị không bị hiếp dâm. Duy chỉ có xương đỉnh đầu bị rạn nứt. Mổ sọ não không còn óc, mà chỉ còn nước nhờn chảy tuôn ra... đây có thể bị chùm chăn lên đầu rồi dùng búa đánh vào giữa đầu... là phương pháp giết người của bọn lưu manh chuyên nghiệp đã sử dụng...”



Thật ra Nông Thị Xuân không phải là người đàn bà cuối cùng trong sự nghiệp tình ái của cuộc đời Hồ Chí Minh. Có lẽ mọi người đều đồng ý là chuyện quan hệ trai gái hay ngay cả nhu cầu sinh lý cần phải giải quyết là rất bình thường và không vi phạm đạo đức. Nếu như mối quan hệ đó không vượt qua giới hạn, chuẩn mực của luân thường đạo lý nhưng Hồ Chí Minh không những giấu diếm chuyện vợ con, chuyện quan hệ gái trai không bình thường mà Hồ còn ra tay tàn độc, dù là trực tiếp hay gián tiếp đối với sinh mạng của người đầu ấp tay gối với mình để được đám lâu la côn đồ, lưu manh dựng tượng tôn lên làm cha già dân tộc, làm thánh, làm vĩ nhân là tội ác nghiêm trọng không thể tha thứ được. 



Tự cổ chí kim, từ đông sang tây không có bất cứ vĩ nhân, thánh nhân nào làm những chuyện khủng khiếp như Hồ Chí Minh, nghĩa là chỉ vì tham vọng ngông cuồng với cái danh hảo vĩ nhân, thánh nhân mà Hồ đã mù quáng phủ nhận việc quan hệ gái trai lẫn ra tay tàn độc với những người đàn bà “đi qua” cuộc đời của Hồ để Hồ cùng với đám tuyên giáo mạnh mồm bố láo, là Hồ một đời sống độc thân lo cho dân cho nước không biết mùi đàn bà! (sic)



26/12/2015