Saturday, January 23, 2016

Lời tru đêm của loài Sản

  - Nhà chúng tôi mang nhiều họ khác nhau. Lúc thì Đinh, Lê, Lý, Trần... lúc là Hồ, Lê, Nguyễn, Nông... Rồi lại Nguyễn. Cả chúa lẫn vua đều Nguyễn.

Nhà chúng tôi nghèo. Gia tài của Mẹ để lại chẳng bao nhiêu. Như những câu hát: Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu. Một trăm năm đô hộ giặc Tây. Hai mươi năm nội chiến từng ngày. Gia tài của mẹ để lại cho con. Gia tài của mẹ là nước Việt buồn... (1) 
Nhà chúng tôi buồn thật. Nỗi buồn truyền kiếp lâu ngày đã biến thành buồn nôn. Khởi đi với sự nghèo khó và lớn lên trong tham lam khiến chúng tôi nhai đi nhai lại và nuốt trơn những cặn bã tự mình thải ra. Chúng tôi có một tên gọi cho món ăn truyền thống này: cặn bã cách mạng.

Khi không buồn nôn thì chúng tôi buồn ngủ. Ngủ đứng, ngủ ngồi, ngủ bàn ăn, ngủ cầu xí, ngủ vỉa hè, nhà thương, trường học, diễn đàn quốc hội, ngủ căng dây cáp đu sông, ngủ đen cống rãnh Vedan, ngủ mờ đầu nguồn biên giới, ngủ ngập bùn Bu xịt đỏ, ngủ cạn biển đông, ngủ vang tiếng hò khoan HD981, ngủ ướt mèm lưỡi bò liếm láp. Chúng tôi ngủ nát quá khứ, ngủ bấy hiện tại, ngủ tắt tương lai. Chúng tôi ngủ bầy nhầy trên phế thải của chính mình. Chúng tôi ngủ trên những chiếc ghế quyền lực của mình. Và gọi đấy là giấc ngủ vô cảm

Chúng tôi gốc nhà Nông chuyển sang nhà Nguyễn nhưng chẳng biết cấy cày. Giữa những cơn buồn nôn và buồn ngủ chúng tôi tiến hành cuộc cắt mạng rút ruột để sống và để sướng. Ruột già, ruột non, ruột thừa, ruột thiếu, ruột nghìn dặm xa... chúng tôi thi đua rút. Dù phải rút từ cửa miệng, giẫu phải rút từ hậu môn. Rút là đại chính sách gia truyền, được thực hiện bởi những đại chiến dịch mà chúng tôi gọi là rút ruột cưỡng bức

Nhà chúng tôi nghèo nhưng đông con. Con chính thức, con rơi, con rớt, con không thừa nhận, con có cha nhưng không có mẹ, con họ Nông nhưng cha họ Hồ, con họ Hồ nhưng bố họ Nguyễn, con hai tiếng đầu đời không phải mẹ cha. Ngoài chuyện nôn mửa, ngủ, rút chúng tôi không có gì vui ngoài thú tiêu khiển tắt đèn cúp điện triền miên ấy nên nhiều con. Chúng tôi cũng cần phải đẻ nhiều để tương lai trả nợ hiện tại. Đừng nghĩ chúng tôi rút ruột là đủ sống. Đừng nghĩ chúng tôi chỉ nhai lại, nuốt trơn cặn bã cách mạng là đủ sướng. Chúng tôi phải chạy đầu chạy đuôi, chạy ngược chạy xuôi, lội lên phương Bắc, bơi về phương Đông, bán trước, mượn sau, thế chấp ruột già, cầm cố ruột non của lũ con cháu đời sau mới phục vụ đầy đủ được cho ba dòng thác cắt mạng nôn mửa-ngủ-rút đời nay của chúng tôi. 

Mỗi thời đại dài 5 năm. 

Những ngày này là bước chuyển tiếp sang thời đại thứ 12 của loài Sản chúng tôi.

Chuyển tiếp để bước sang một thời đại mới vĩ đại, vinh quang đi hết thể kỷ chưa thấy được hình hài. Chúng tôi phải đi, phải sống, phải chiến đấu một mất một còn với nhau để tiếp tục là những ông vua ngự trị trên đất nước này cho dù cờ 1 sao có thành 6 sao, đại dương phía Đông biến thành ao cá phương Nam. Chúng tôi phải làm chủ cho dù nó phải biến thành một tỉnh tự trị nào đó. Dứt khoát là như thế. Nhất định phải như thế. Bởi đấy là sứ mạng cao cả đã được Thái thượng Mao Trạch Đông khởi xướng và Hoàng đế Hồ Tập Chương giao phó. Truyền thống quang vinh, hào hùng, thần thánh, vĩ đại, sáng ngời của các triều đại Hồ, Lê, Nông, Nguyễn phải được nối tiếp trong sáng ngời, vĩ đại, thần thánh, hào hùng và quang vinh của triều đại Tập, Chu, Mao, Hồ... 

Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu 
Một trăm năm đô hộ giặc Tây 
Bao nhiêu năm đàn áp từng ngày 
Gia tài của mẹ 
một bọn lai căn 
Gia tài của mẹ 
một lũ bội tình... (*) Gia tài của Mẹ - Trịnh Công Sơn.