Wednesday, January 6, 2016

Tâm thư kính gửi hơn 3 triệu đảng viên Cộng sản



Các đại biểu tham dự lễ khai mạc Đại hội lần thứ 11 của Đảng Cộng sản Việt Nam tại Hà Nội (Ảnh tư liệu).
Trong lúc nhân dân Việt Nam tiễn đưa năm 2015 và đón năm 2016, tôi xin kính gửi lời chúc mừng năm mới an khang hạnh phúc tới đồng bào trong nước.
Đầu năm mới sẽ diễn ra Đại hội XII Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN), tôi cũng xin gửi đến hơn 3 triệu đảng viên lời chào trân trọng và lá Tâm thư này. Nhân dịp này tôi mong muốn được thưa chuyện tâm tình với các đảng viên CS ở mọi nơi, mọi cấp về tình hình cực kỳ nghiêm trọng đến mức hiểm nghèo chưa từng có, do lãnh đạo đảng CSVN vẫn kiên trì 5 chiếc gông xiết chặt cổ nhân dân trong hơn nửa thế kỷ qua, để cai trị một cách bảo thủ, giáo điều, cơ hội thêm 5 năm nữa, mặc dù đã có rất nhiều khuyên nhủ can ngăn chân tình của một số khá đông đảng viên và nhân sỹ, trong đó có nhiều đảng viên kỳ cựu, trung kiên và đông đảo trí thức dân tộc tiêu biểu.
Tuy ngày 20/1/2016 mới họp đại hội, nhưng nội dung học thuyết, chủ nghĩa, đường lối chính tri – kinh tế – ngoại giao – quốc phòng – an ninh đã được xác định một cách kiên trì, kiên định về cơ bản hoàn toàn như cũ, không có gì gọi là mới mẻ, đổi mới thật sự có hệ thống như kỳ vọng của không ít bà con ta ở khắp nơi.
Có một số người tin ở sự thật, lẽ phải, tin ở thiện tâm, lương tri của con người đã phỏng đoán một cách lạc quan rằng Đại hội XII sẽ có một cuộc đổi mới toàn diện ngoạn mục, một cuộc «xoay trục» mạnh mẽ thoát Trung, thoát khỏi chiếc «cùm Thành Đô» đã kéo dài 25 năm nay để ngả dần sang kết bạn thân thiết, liên minh toàn diện với các nước dân chủ, hùng mạnh văn minh của thời đại.
Nhưng kỳ vọng cháy bỏng tha thiết ấy sẽ không xảy ra vì Ban lãnh đạo hiện nay vẫn nhất trí theo đường lối cũ, khinh thị tất cả mọi ý kiến xây dựng đầy trí tuệ và tâm huyết, vẫn một mực kiên trì học thuyết cổ lỗ, kiên trì chủ nghĩa xã hội (CNXH) mờ ảo, kiên trì chủ nghĩa Cộng sản (CNCS) xa vời, sẽ đẩy đất nước vào tình trạng ngưng trệ, đổ vỡ và phá sản về mọi mặt còn nặng nề hơn, nghiêm trọng hơn trước.
Về nhân sự, đã có hy vọng sẽ có người lãnh đạo mới có tư duy mới mẻ, có tài, có đức, yêu nước thương dân, từ bỏ thái độ phụ thuộc Trung Quốc bành trướng, giữ vững lập trường độc lập, tự chủ, gắn bó với những giá trị của thời đại. Hy vọng này cũng trở thành vô vọng vì xu thế phụ thuộc quá lớn, quá sâu vào TQ mà lãnh đạo TQ thì không thiếu mưu sâu, mẹo độc, tiền của để chi phối lãnh đạo đảng CSVN, buộc chặt họ vào cỗ xe lãnh đạo của Bắc Kinh, không có cách nào tách ra được. Do vậy, nước ta đang đứng trước một tình trạng khẩn cấp, một nguy cơ hiểm độc là sẽ trì trệ kéo dài, nông dân vẫn bị mất đất thêm, lao động bị bóc lột nặng hơn khi chính quyền CS bênh vực các công ty đầu tư ngoại quốc, ngăn cấm quyền biểu tình, mặc cho tiền lương quá thấp, tai nạn lao động tăng cao, lợi nhuận vào túi các quan tham và chủ tư bản ngày càng lên cao, cuộc sống không có bảo hiểm. Cuộc sống nay đã ngạt thở, đầy lo toan bế tắc, tuổi trẻ mất phương hướng, giáo dục thấp kém, y tế bệ rạc sẽ ngày càng xấu thêm đến thê thảm, xã hội không còn có thể chịu đựng thêm 5 năm nữa. Sẽ là tai họa quốc gia không lối thoát.
Tất cả tình hình trên đặt ra trước dân tộc và toàn dân, trong đó có 3 triệu đảng viên CS là làm thế nào để cứu nước ra khỏi bãi trầm luân khổ ải không lối thoát, không tương lai này?
Lúc này chính là lúc mỗi người Việt Nam phải nhận lấy trách nhiệm, công khai bàn luận về hiện tình đất nước và hiểm họa quốc gia, khi lãnh đạo đảng CSVN tỏ ra không ngang tầm trách nhiệm lịch sử, thoái hóa trầm trọng cả về tư duy chính trị, về tác phong lãnh đạo, về đạo đức tham quyền cố vị, tham nhũng bất khả trị.
Lãnh đạo đảng CSVN đã tự đặt mình vào vị trí đối lập với dân tộc, tự tách mình ra khỏi khối đảng viên CS đông đảo ngay thật, trong sáng nhưng đã mất hết quyền trong đảng do nếp độc đoán ăn sâu thành bản chất của lãnh đạo.
Hiện nay trên thực tế đã hình thành 2 phương án chính trị, 2 thế lực đối lập nhau, một bên là các văn kiện dự thảo rất bảo thủ giáo điều, và một bên là những đề nghị hợp lý mang tư duy thời đại, phát huy truyền thống bất khuất của dân tộc, phù hợp với nguyện vọng và quyền lợi cuả toàn dân, chứa đựng trong Bức thư tâm huyết của 127 nhân sỹ, đảng viên cao cấp gửi đại hội, tiêu biểu cho một xu thế lành mạnh, đầy trách nhiệm trong đảng và xã hội. Trong số 127 nhân sỹ và đảng viên cấp cao này tuy có không ít đảng viên, nhưng thực tế họ đã ly khai đảng CS về nhận thức và tư duy để bác bỏ tận gốc toàn bộ dự thảo, trên thực tế ly khai và đối lập với Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương. Đây là bước chuẩn bị cho một tổ chức chính trị mới mẻ, sáng tạo, mang đậm truyền thống dân tộc và giá trị thời đại, đối lập dứt khoát với các căn bệnh giáo điều cơ hội, tham nhũng, tham quyền, cơ hội ngay trong đảng.
Mong rằng các đảng viên ở cơ sở và đảng viên các cấp bộ, chi bộ, đảng bộ xã, đảng bộ quận huyện, tỉnh thành, đảng bộ cơ quan trung ương, đảng bộ quốc phòng – an ninh đều có ý kiến lựa chọn phương án chính trị nào và phát biểu công khai rộng rãi chính kiến của mình.
Xin nêu lên với các bạn là Điều lệ của đảng CSVN không có một điều nào quy định cứ vào đảng là suốt đời là đảng viên. Đây là quyền tự do bất khả xâm phạm của công dân được Hiến pháp bảo vệ.
Đối với đảng viên, nhất là đảng viên lâu năm, đây không phải là điều đơn giản dễ dàng gì. Mong rằng mỗi đảng viên hiểu rõ trách nhiệm cá nhân mình đối với địa phương, gia đình, người thân để vượt qua mọi do dự đắn đo, có một quyết định dứt khoát cao đẹp, rất đáng tự hào như thế.
Vừa qua đã có một số đảng viên CS ly khai, trả lại thẻ đảng vì lý do bất đồng chính trị với lãnh đạo, sau khi thấy chính kiến đúng đắn của mình bị bác bỏ. Xin các bạn hãy nhận ra tấm gương của các đảng viên kỳ cựu đã ly khai, như Cụ Nguyễn Hộ, như Tướng Trần Độ, Viện trưởng Hoàng Minh Chính, Chánh văn phòng Bộ Công an Lê Hồng Hà, nhà sử học Nguyễn Kiến Giang, Đại tá Công an Nguyễn Đăng Quang, Đại tá Phạm Đình Trọng, nhà thơ Bùi Minh Quốc, nhà báo Phạm Chí Dũng, cán bộ Công an Tạ Phong Tần, cán bộ Công an Nguyễn Hữu Vinh (Ba Sàm), Trung tá Trần Anh Kim, cán bộ đảng Vi Đức Hồi, cựu đảng viên Lê Hữu Đằng, nhà ngoại giao Đặng Xương Hùng, gần đây là Kỹ sư Ngô Xuân Thọ và anh Ngô Xuân Phúc… và còn nhiều nhiều nữa.
Bản thân tôi, sau khi ở trong đảng 44 năm, đã nhận ra những sai lầm liên tiếp của Đảng CSVN trong Cải cách ruộng đất, trong lãnh đạo thô bạo báo chí, văn học, trong đối xử tàn tệ với sỹ quan viên chức, đảng phái thời Việt Nam Cộng hòa, trong các chiến dịch cải tạo công thương nghiêp, trong tổ chức bán bãi bán tàu thuyền ọp ẹp thu vàng bất minh. Nhiều lần tôi mạnh dạn góy ý mà họ không chịu nghe, tôi đã quyết định chống lại tệ độc đoán giáo điều cơ hội và tách mình ra khỏi đảng, tuy rằng họ vẫn trọng dụng, khen thưởng và giao tôi nhiều trọng trách. 25 năm nay tuy đời sống khó khăn, phải xa người thân, bạn bè, tôi không hề luyến tiếc việc tách mình ra khỏi đảng khi đảng đã trở thành tai họa hiểm nghèo cho dân tộc. Để hôm nay có dịp tâm sự chân thành với các bạn.
Tôi đã ở trong Quân đội Nhân dân (QĐND) 36 năm, dự nhiều chiến dịch và ra nhiều chiến trường, càng thấy đảng CSVN đã phụ bạc hàng triệu liệt sỹ khi không bảo vệ nền độc lập và mang lại tự do hạnh phúc cho toàn dân như ý nguyện của họ khi nhắm mắt. Mong rằng các đảng viên trong QĐND và trong Công an Nhân dân (CAND) luôn giữ vững bản chất nhân dân, trung thành với nhân dân, bảo vệ nhân dân, không bao giờ làm trái và không bao giờ tiếp tay cho lãnh đạo khi họ cưỡng bách QĐND và CAND đàn áp nhân dân.
Kính chúc các bạn và gia đình năm mới nhiều niềm vui, sức khỏe, may mắn và thành đạt, chúc bạn có quyết định sáng suốt kịp thời tham gia hữu hiệu vào cuộc đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ đầy sức sống để cứu dân cứu nước khỏi tai họa hiểm nghèo đảng trị đã quá lâu.
Cuối cùng xin được gửi các bạn bài thơ đầy nhiệt huyết của nhà thơ Nguyễn Đắc Kiên đề ngâm nga bên chén rượu nồng trong những ngày vui Tết Bính Thân.
Mong được các bạn trẻ nhân bản và phổ biện rộng trên Facebook lá thư và bài thơ này. Xin đa tạ.
Tôi chưa thấy một đêm nào dài thế!
Tôi chưa thấy một đêm nào dài thế!
Từ ngàn xưa, rồi lại ngót trăm năm
Hết phong kiến độc tài đến lũ bạch tuộc thực dân
Hết quân hết vương, đến lũ tượng thần chủ nghĩa
Bao thế hệ xiết rên trong gọng kìm nô lệ
Chuyên chế dã man đục ruỗng chí con Người
Ông tôi, cha tôi, bao thế hệ ngủ vùi
Tôi chưa thấy một đêm nào dài thế!
Mày phải sợ ! Người ơi ! Người phải sợ!
Sợ mãi rồi, có sợ mãi được không?
Cốt tủy mục ruỗng rồi, trí óc cũng tối đen
Mày lại đẻ lũ cháu con «biết sợ»
Bao thế hệ đã ngậm ngùi mắc nợ
Lũ chúng ta lẽ nào lại mắc nợ mai sau?
Còn chần chừ gì mà không tỉnh dậy mau!
Sống cho xứng danh xưng con Người trên mặt đất
Tỉnh dậy đi! lũ chúng ta ơi!
Nguyễn Đắc Kiên
Xin cám ơn nhà thơ trẻ Nguyễn Đắc Kiên, ngả mũ trước khí phách con người của anh, và chúc các bạn những ngày Tết và cả năm Bính Thân 2016 vui vẻ, dấn thân đấu tranh thắng lợi cho dân chủ, hòa bình, hạnh phúc.

Bùi Tín