Saturday, January 23, 2016

Đừng ngụy biện bảo là Hồ vô can

  Những câu chuyện dài rừng rú, hoang dã hiện tồn trong nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, một chế độ tự xưng là “dân chủ vạn lần hơn...” kể hoài không hết. Thú thật những câu chuyện có cả bi lẫn hài này, trừ người khiếm thị ra thì những ai sáng mắt đều thấy: Cảnh sát giao thông chặn các loại phương tiện giao thông thu tiền mãi lộ là rất bình thường; Côn an côn đồ giết chết dân trong trại tạm giam, tạm giữ đã trở thành phổ biến; Tai nạn giao thông làm chết người nhiều hơn thời chiến tranh Việt Nam chẳng còn là chuyện lạ; Phong bao, phong bì trong các cơ sở y tế, giáo dục tràn lan, nhung nhúc như quân Nguyên; Tham nhũng hối lộ hiện diện trong mọi ngõ ngách đời sống đã trở thành quốc nạn; Nhóm lợi ích cấu kết với quan tham cưỡng cướp đất đai, thành quả lao động của nông dân, công nhân - giai cấp tiên phong lãnh đạo nhà nước, xã hội có sự hỗ trợ của quân đội, côn an, dân phòng, cơ quan các ban ngành ngày càng thêm táo tợn, bất chấp luật pháp như thời tiền sử mà loài người văn minh thời nay khó có ai tưởng tượng ra được...
   Bên cạnh các điều tệ hại vừa kể, còn có biết bao nhiêu chuyện đắng lòng đáng xấu hổ, nhục nhã với thế giới văn minh thời hiện đại như: Chuyện cống rãnh trong các tỉnh thành bốc mùi hôi thúi trong những cơn nắng nóng; Chuyện mưa to, mưa nhỏ đường phố úng ngập thành sông trong các thành phố lớn, kể cả thành phố Hà Nội, Sài Gòn là cửa ngõ cho thế giới nhìn vào Việt Nam cũng không là ngoại lệ; Chuyện vi phạm nhân phẩm, nhân quyền trắng trợn là bản chất của chế độ đáng phỉ nhổ; Chuyện người con gái Việt Nam trần truồng cho ngoại nhân sờ nắn hoặc ngồi trong lồng kiếng rao giá bán như thời buôn bán, chiếm hữu nô lệ của những thế kỷ trước, là câu chuyện có thật trong thời đại Việt Nam xã nghĩa; Chuyện thanh niên nam nữ, trẻ em Việt Nam bị bán đi làm lao nô, ở đợ, mãi dâm, làm nô lệ tình dục qua vỏ bọc xuất khẩu lao động là sự thật đáng hổ thẹn...

Bức tranh ảm đạm buồn vừa phác họa chỉ là một góc nhỏ của toàn cảnh tối tăm hiện hữu trong nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo độc quyền của đảng, của chế độ độc tài toàn trị cộng sản Việt nam do tội đồ dân tộc, tên tay sai cộng sản quốc tế Hồ Chí Minh dựng nên, làm ra, phát tán gây hậu quả nghiêm trọng như nó đã tồn tại và đang tiếp diễn từ xấu xuống tệ hơn không có điểm dừng 

Sự thật tồi tệ hiển hiện, lồ lộ phát sinh từ chế độ độc tài toàn trị cộng sản ngày hôm nay, không thể biện minh là do tàn dư “Mỹ Ngụy” để lại hay đổ thừa cho thế lực thù địch nói xấu, chống phá đảng, nhà nước. Thế mà vẫn còn một bộ phận không nhỏ biết những xấu xa, tồi dở không do “Mỹ Ngụy” để lại. Mặc dù không tin sự thối nát của chế độ là do tàn dư “Mỹ Ngụy” nhưng họ vẫn ngộ nhận cho rằng nếu có “bác Hồ kính yêu” thì những xấu xa tiêu cực đó không thể xảy ra được!

Ngộ nhận như thế đấy nên một bộ phận không nhỏ đó đã bị các tên lãnh đạo ma đầu, lưu manh chính trị lừa bịp lợi dụng, xúi giục, cưỡng bức học tập tư tưởng, đạo đức không có thật của Hồ Chí Minh. Không dừng lại ở đó, chúng còn phát động phong trào “thi đua” khắp cả nước lập đền, dựng tượng Hồ tiêu tốn, lãng phí biết bao nhiêu tiền thuế của dân, cho dân thờ phượng, bái lạy làm cho dân mụ mị mê cuồng nhằm phục vụ cho mưu đồ phe nhóm, cho tham vọng quyền lực, quyền lợi của những tên đầu lãnh lưu manh cộng sản Việt Nam.

Để đánh lừa người dân Việt Nam và để lường gạt các tên cán bộ, đảng viên ngu dốt mù quáng - bộ phận tuyên giáo cánh tay đắc lực của đảng cộng sản Việt Nam, vào cuộc tiếp tay cho tình báo Hoa Nam vẽ rắn thêm chân, song song với việc phụ họa mô tả Hồ như ông tiên hiền dịu, như cha già dân tộc, như thánh của dân tộc Việt Nam, theo như Hồ tự đánh bóng mình. Cũng như họ cú đinh ninh rằng những điều tệ hại làm con người tha hóa, xã hội băng hoại, đất nước nát tan như mọi người thấy đã đang diễn ra chẳng dính dáng, liên hệ gì đến “công lao trời biển, lãnh đạo tài tình, đánh Pháp đuổi Mỹ cho Nga-Tàu của lãnh tụ kính yêu Hồ Chí Minh!”

Đối với những đứa mù đảng, mê muội Hồ đầu óc ngu tối, nhìn thoáng qua sẽ không thấy Hồ có liên can tới các tệ nạn, những điều tồi tệ đang diễn ra trước mắt hàng ngày bên trong nước Việt Nam xã nghĩa. Chỉ những ai có cái đầu tỉnh táo chịu đi vào phân tích sẽ không khó để thấy những hậu quả xấu ác, tồi dở hiển hiện trong nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
   Tất cả đều có nguồn gốc phát sinh từ tư tưởng chôm chỉa, đạo đức vô đạo đức của tên tay sai cộng sản quốc tế Hồ Chí Minh. 

Cụ thể như ai cũng biết hậu quả đáng kinh sợ của việc nạo phá thai của thanh thiếu nữ Việt Nam đứng đầu thế giới cũng như việc chặn phương tiện giao thông cướp tiền dân là chỉ có ở Việt Nam và cũng chỉ ở chế độ cộng sản mới có đứa ăn cắp “Kiều Trinh” nổi tiếng thế giới lại được “đề bạt” làm xướng ngôn viên chương trình “văn hóa dân tộc” rao giảng “tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh” trên kênh truyền hình Việt Nam xã nghĩa!...

Chắc chắn xét trên bề mặt của các vấn đề vừa nêu những đứa mù đảng, cuồng Hồ chẳng thấy có điều chi để bảo là nó có liên quan đến Hồ Chí Minh, thậm chí chúng còn lớn tiếng chửi bới bảo là nói xấu, xuyên tạc bác Hồ! Thế nhưng nếu đi vào chiều sâu phân tích sẽ thấy sự vô đạo đức này có liên quan đến đạo đức cách mạng, là thứ đạo đức vô đạo đức trong tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh. Nó đã được Hồ truyền bá, phổ biến qua “văn thơ bịa”, “lời nói chôm” trong suốt cuộc đời hoạt động cho cộng sản Nga-Tàu của Hồ Chí Minh.

Thật ra “văn thơ bịa”, “lời nói chôm” của tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh có tác động, ảnh hưởng đến tư duy, nhận thức của đám cháu ngoan lưu manh, đám cháu ngoan cuồng Hồ nhưng thành thật mà nói hậu quả của tư tưởng “bịa đặt, chôm chỉa” vẫn không nghiêm trọng bằng những thứ “rập khuôn”mà Hồ du nhập, gieo rắc trên đất nước Việt Nam. Những thứ “siêu vi” mang mầm bệnh truyền nhiễm chết người gây hậu nghiêm trọng không thể khắc phục, làm cho đất nước Việt Nam “không chịu phát triển” và ngày càng tồi tệ rời xa ánh sáng văn minh của cộng đồng nhân loại thời đương đại.

Những thứ độc hại tàn dân hại nước, phá nát văn hóa dân tộc, môi trường sống truyền thống do Hồ để lại, là chủ nghĩa Mác- Lênin, là chủ nghĩa xã hội, là chủ nghĩa tam vô, là đảng độc quyền lãnh đạo, là chế độ độc tài toàn trị, là chống đa nguyên đa đảng... là việc Hồ gieo trồng, sản sinh ra đám cháu ngoan tham dốt, độc ác, lưu manh, mù đảng, cuồng Hồ cùng với kho tài liệu do tuyên giáo trung ương, do văn nô, bồi bút, báo nô thêu dệt, hư cấu Hồ “vĩ đại” xoay quanh tác phẩm bịa mang tên “Những Mẩu Chuyện Về Cuộc Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch” do Hồ nhập vai Trần Dân Tiên hư cấu biên soạn.

Những thứ rác rưởi vừa kể là nguyên nhân của mọi nguyên nhân làm cho con người tha hóa, đạo đức suy đồi, xã hội băng hoại, đất nước mãi hoang dã, nằm bên lề của giòng sống văn minh của loài người thời đương đại. Thế cho nên các lãnh tụ cộng sản khắp nơi trên thế giới đã khôn ngoan, xóa sổ đảng cộng sản, vất chủ nghĩa cộng sản vào thùng rác lịch sử và loài người tiến bộ đã kết án cộng sản là tội ác chống nhân loại nhưng lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam đời nay, cứ mê muội lẫn giả vờ ngu muội nhai lại lý thuyết cộng sản như giẻ rách, rồi phun ra những thứ xú uế, tạp nhạp nặng mùi đại loại như: “...Việt Nam không có nhu cầu đa nguyên đa đảng... con đường xã hội chủ nghĩa là do bác đảng, toàn quân, toàn dân lựa chọn...” là thứ tư tưởng phản động đi ngược chiều tiến hóa làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân

Cũng như thực tiễn đời sống cộng sản đã chỉ ra hệ thống tổ chức cộng sản là một tổ chức phản động vô luân, phi nhân tính, nó nghiền nát bất cứ ai nằm trong guồng máy của nó và nó có khả năng biến những cá nhân thiện lành, chân chất thành một kẻ độc ác, giảo quyệt không còn tính người. 

Điển hình là Nguyễn Phú Trọng là người cộng sản có bằng cấp tiến sĩ, dáng vẻ nho nhã trí thức với cặp kính cận hiền lành tương đối sạch sẽ so với đám vô học bặm trợn như tướng cướp, dơ dáy bẩn thỉu của dàn lãnh đạo đảng cộng sản hiện nay. Có lẽ không ai ngờ Nguyễn Phú Trọng đã “tha hóa tuyệt đối” chỉ sau một nhiệm kỳ nắm giữ quyền lực tuyệt đối trong chức vụ tổng bí thư lãnh đạo tối cao của đảng cộng sản. Nguyễn Phú Trọng lột xác nhanh hơn loài rắn độc, thu tóm quyền lực, cướp diễn đàn hội nghị trung ương đảng 14, khuynh đảo quyền chọn lựa nhân sự của đại hội đảng khóa XII, cướp quyền sắp xếp bộ tứ tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội... các ủy viên trung ương, các ủy viên bộ chính trị...

Cũng như Nguyễn Phú Trọng biết đến hết thế kỷ này, không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn chỉnh hay chưa nhưng vẫn trơ tráo mở mồm tuyên bố láo trong ngày khai mạc đại hội đảng XII có nội dung sau: “...phải kiên định chủ nghĩa Mác- Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh; vận dụng sáng tạo và phát triển phù hợp với thực tiễn Việt Nam; kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và Chủ nghĩa Xã hội; kiên định đường lối đổi mới... là ý nguyện của đại đa số quần chúng nhân dân...”

Tiếu lâm hơn nữa, trơ trẽn quỷ quyệt xảo trá hơn nữa, là Nguyễn Phú Trọng lợi dụng chức vụ quyền hạn tự cho mình cái quyền đặt ra tiêu chuẩn, điều kiện cho ai ở ai về, ai được chọn ai bị loại, ai được quyền tái cử ai không được quyền tái cử... theo tư duy chủ quan duy ý chí của kẻ độc quyền quyền lực tuyệt đối của đảng duy nhất độc quyền lãnh đạo nhà nước, xã hội. Để thể hiện bản lãnh gian manh của loài rắn độc cộng sản, Trọng tự cho mình quyền đứng trên đứng ngoài luật pháp tái cử chức tổng bí thư, tự đánh giá phẩm chất đạo đức lãnh đạo của mình không thua kiểu Hồ tự sướng như sau: 

“...Có phẩm chất đạo đức và lối sống trong sáng, gương mẫu, được cán bộ, đảng viên và quần chúng tín nhiệm; có tinh thần trách nhiệm cao, tận tuỵ với công việc; bản thân không quan liêu cơ hội, vụ lợi, tham vọng quyền lực và kiên quyết đấu tranh chống các biểu hiện tiêu cực...”

Phải nói rằng Nguyễn Phú Trọng là người cộng sản tương đối đàng hoàng trong đám cộng sản lộn xộn nhưng khi nắm giữ quyền lực tuyệt đối đã tha hóa tuyệt đối. Nguyễn Phú Trọng không phải là lãnh đạo duy nhất bị guồng máy cộng sản phi nhân nghiền nát, biến một người tương đối hiền lành thành một con thú khát máu đồng loại và bộ máy chế biến thiện thành ác của cộng sản, đã trở thành phổ biến trong bản chất, trong tư duy nhận thức của lãnh đạo các cấp đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam.

Nói cách khác tính ác, tham lam, gian manh, xảo quyệt trong con người cộng sản, cháu ngoan bác Hồ có nguồn gốc từ chủ nghĩa Mác-Lê, chủ nghĩa xã hôi, chủ nghĩa tam vô, đảng độc quyền lãnh đạo, chế độ độc tài toàn trị cộng sản... là sản phẩm độc hại do Hồ gieo rắc, truyền bá, du nhập vào Việt Nam. Những tệ hại hiện tồn trên đất nước Việt Nam đã trưng dẫn trong bài viết, đặc biệt là bản chất đặc thù đấu đá tranh giành quyền lực trong các kỳ đại hội đảng sắp xếp lại nhân sự lãnh đạo chủ chốt cho chức vua tập thể, không ai kể cả các viện sĩ trong cái học viện chính trị quốc gia Hồ Chí minh, có thể ngụy biện bảo là Hồ vô can!