Tuesday, March 15, 2016

Bảo vệ sự sống: Một tiếng kêu báo động về đạo đức xã hội



Giữa phố phường Hà Nội chiều ngày 8/3 thật đông đúc và ồn ào. Dòng người trên các ngã tư, từng ngõ phố chật chội với khói bụi mịt mù, khi trời đổ cơn mưa phùn nhè nhẹ. Mọi người trên đường hình như hối hả hơn để về nhà, để chúc tụng, để tìm bạn... trong cái ngày gọi là "Quốc tế phụ nữ".
Trong sự ồn ào, náo nhiệt đó, trên hè phố, một nhóm mấy chục bạn trẻ lặng lẽ đi, cầm trên tay những tấm pano nhỏ với những dòng chữ như: "Thai nhi cũng là người, các em có quyền được sống", "Hãy làm ơn, xin đừng giết các thai nhi vô tội", "Đừng để yếu lòng một lúc rồi hối hận cả đời"... 

Những cái nhất đáng xấu hổ 

Việt Nam, đất nước đang tụt hậu về kinh tế, quốc phòng, an ninh và nhất là đời sống văn hóa xã hội. Đời sống nhân dân, thậm chí còn thua cả Lào và Campuchia khi người dân Việt Nam đang đua nhau đi "xuất khẩu lao động" sang Lào với con số tăng vùn vụt hàng năm.
Tuy nhiên, Việt Nam vẫn có những cái "Nhất" mà theo báo chí Việt Nam, đó là "Những cái nhất đáng xấu hổ", trong đó, có nạn phá thai. Việt Nam đang đứng hàng đầu thế giới và "Nhất" Đông Nam Á về nạn phá thai.
Theo con số thống kê chính thức của Ủy ban quốc gia dân số và kế hoạch hóa gia đình, ở nước ta, cứ 1 trẻ em ra đời thì có 1 bào thai bị phá bỏ. Mỗi năm có 1,2 – 1,6 triệu trẻ em được sinh ra tương ứng với đó con số bào thai bị phá bỏ. Đáng chú ý hơn cả là số trẻ vị thành niên nạo phá thai ở Việt Nam cao hơn nhiều lần so với các quốc gia dẫn đầu về nạo phá thai.
Tại Hội nghị thực hiện chính sách pháp luật về chăm sóc sức khỏe sinh sản, sức khỏe tình dục vị thành niên, thanh niên do Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội, Quỹ Dân số Liên Hợp Quốc tổ chức ngày 27/8/2014 thì “Theo thống kê của Hội KHHGĐ Việt Nam, phá thai ở trẻ vị thành niên hằng năm là 300.000 ca, chiếm tỷ lệ 20%”.
Tuy nhiên, theo các đại biểu, tỷ lệ nạo phá thai ở vị thành niên (VTN) tại Việt Nam có xu hướng gia tăng và có thể còn cao hơn con số 300.000 ca/năm, bởi không được thống kê đầy đủ.
Một con số giật mình, khi Bệnh viện Từ Dũ đưa tin trên website của mình rằng: "Việt Nam là một trong những nước có tỉ lệ phá thai cao nhất ở Châu Á và thế giới, riêng tại BV Từ Dũ hàng năm giải quyết gần 30 triệu trường hợp đến bỏ thai". - BS. Dương Phương Mai. Trưởng khoa KHGĐ - BV Từ Dũ, Sài Gòn.
Những hậu quả khôn lường
Báo chí Việt Nam đã có một số bài viết về tác hại của việc phá thai. Nhiều bài viết đã chỉ ra tác hại, những ảnh hưởng về thể chất và tinh thần của việc phá thai đối với phụ nữ và đối với xã hội. Đặc biệt tình trạng "trẻ hóa lực lượng" nạo phá thai trong độ tuổi vị thành niên đã hết sức đáng báo động.
Tuy nhiên, so với những bài viết "lăng xê" các cảnh ăn chơi trác táng, những cảnh hở hang, các bài viết về chuyện phòng the... thì những bài viết này chỉ như muối bỏ biển. Vì thế, những tiếng báo động của xã hội trên báo chí, thậm chí không có tác dụng mấy cho việc ngăn ngừa tệ nạn này.
Một số tác giả đã chỉ rõ những tác hại khôn lường với những hậu quả khủng khiếp đối với con người khi phá thai. Những bài viết đó đã nêu được một số khía cạnh, một số mặt hậu quả sau khi phá thai. Nhưng, về tổng thể, chưa nêu được những hậu quả của yếu tố tinh thần và mặt nguyên tắc đạo đức xã hội.
Trên hết, đó là tước đi mạng sống của một sinh linh, mà theo nguyên tắc của cuộc sống, thì không ai được phép làm điều đó.
Việc nạo phá thai không chỉ là những ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống gia đình, thể chất của người mẹ, mà điều quan trọng hơn, đó là sự coi thường mạng sống của người khác được dung túng và thậm chí là khuyến khích ở một mặt nào đó, ở một số nơi nào đó thậm chí một cách ngang nhiên. Điều này tạo ra tâm lý chấp nhận bạo lực, giết người, cưỡng đoạt mạng sống người khác ngay từ những đứa trẻ vị thành niên. Và chính điều đó, tạo nên sự suy đồi không thể cưỡng được của đạo đức, văn hóa xã hội Việt Nam.
Nguyên nhân của mọi nguyên nhân
Ở Việt Nam thời Cộng sản, một thời gian dài, việc quan hệ giới tính là chủ đề cấm kỵ được thực hiện bằng các điều không có trong luật mà chủ yếu bằng hệ thống chính quyền, đảng và tổ chức. Việc quan hệ tình dục đối với cộng đồng dân chúng ngoài hôn nhân được coi là một "trọng tội". Với "trọng tội" này, thì các cấp chính quyền, đảng ủy, cơ quan, công đoàn... vào cuộc và bằng nhiều biện pháp khắt khe nhiều khi quyền cơ bản của con người, của phụ nữ không được đếm xỉa đến. Những khi đó, con người lấy việc hành hạ nhau trong vấn đề này như một trò tiêu khiển và vui thú mà thôi.
Thời kỳ đó, gọi là "thời Lê Duẩn".
Trong thời kỳ đó ở Việt Nam, việc quan hệ tình dục ngoài gia đình, ngoài hôn nhân hầu như chỉ có lãnh đạo cao cấp mới được tự do, còn dân chúng thì đó là một điều không thể tha thứ.
Thế rồi, khi đất nước chìm trong đói nghèo và lạc hậu, nhà nước buộc phải "mở cửa", các trào lưu được tha hồ bùng phát, trong đó có tham nhũng, băng hoại và cả tự do tình dục.
Khi đó, hệ thống tư tưởng Mác - Lenin lấy vật chất làm đầu với định nghĩa "Vật chất quyết định ý thức" đã ngấm sâu trong xã hội và bỏ qua hầu hết các ý nghĩa về tinh thần đã phát huy tác hại của nó trong từng lĩnh vực một. Về giáo dục, nạn mua bán bằng cấp, quan hệ thầy trò thay đổi, chỉ là hiện tượng bán, mua. Ở các trường học, người ta không giáo dục các kiến thức giới tính, không giáo dục những vấn đề về đạo đức làm người, làm cha mẹ, về việc giết đi các sinh linh mà tội ác. Thay vào đó, họ giáo dục cái gọi là "đạo đức, tư tưởng Hồ Chí Minh" - thứ đạo đức, tư tưởng vô thần.
Quan hệ gia đình cũng nhiều thay đổi theo các trào lưu xã hội. Giá trị gia đình truyền thống không còn cơ sở tồn tại, bởi sự tác động của trào lưu vật chất hóa.
Khi đó, tự do tình dục, một "cơn bão" đã từng làm mưa làm gió ở xã hội phương Tây, sau nhiều năm đã lắng xuống trả lại các giá trị gia đình, thì nay lại được dịp tràn vào Việt Nam.
Và nạo thai, chỉ là một biện pháp kỹ thuật để phục vụ mục đích cách mạng để đạt được những chỉ tiêu xã hội được giao về vấn đề tăng dân số/ Về cá nhân, giải quyết được những khó khăn do nạn ăn chơi đàng điếm mang lại.
Tuyệt nhiên, chưa ai giải thích cho xã hội về tác hại đối với vấn đề đạo đức xã hội, về tinh thần, những vấn đề về tâm linh... của việc nạo thai.
Đồng thời, dù không có văn bản khuyến khích, nhưng việc buông lơi, cấp phép ngang nhiên cho những cơ sở, thậm chí là những đoạn phố ngang nhiên quảng cáo phá thai... đã kích thích và thậm chí trong một chừng mực nào đó khuyến khích giới trẻ sử dụng các dịch vụ này như việc chữa đau bụng hoặc uống thuốc cảm sốt.
Các bạn trẻ lên đường
Trước những hiện tượng xã hội suy đồi và tội ác được thực hiện nhởn nhơ, nhóm Bảo vệ sự sống ra đời. Ở đó, có những cụ già đã nhiều tuổi vẫn hăng hái động viên nhóm trẻ là các sinh viên, cựu sinh viên tham gia công việc bác ái này.
Bằng khả năng nhỏ bé của mình, nhóm Bảo vệ sự sống trước hết là chăm sóc các thai nhi, những sinh linh vô tội bị vứt bỏ. Họ đã lầm lũi thu nhặt các hài nhi về nơi an nghỉ, chăm sóc những đứa trẻ bị chính bố mẹ nó giết hại với sự tiếp tay của bác sĩ và hệ thống y tế đang xuống cấp trầm trọng về y đức. Hàng ngàn đứa trẻ qua mấy năm đã được tập trung về nghĩa địa thai nhi, những đứa trẻ bị vứt bỏ đó cũng được trân trọng như những con người bình thường.
Họ đến các trường Đại học, các trung tâm tập trung nhiều bạn trẻ để truyền thông bằng lời kêu gọi, bằng hình ảnh, bằng các tờ rơi... kêu gọi tình người, tình mẫu tử trong những con người nhiều khả năng là khách hàng của các cơ sở nạo phá thai.
Họ đến các cơ sở chuyên nạo phá thai, với thông điệp: Nạo thai là giết người, giết người là tội ác... nhằm cảnh báo những người tham gia vào việc giết chết các sinh linh vô tội.
Công việc của những thành viên này hoàn toàn thiện nguyện bằng chính tâm hồn và sự thúc giục của lương tâm mình: Cần một lời cảnh báo cho xã hội về đại nạn phá thai hiện nay.
Hàng tháng, khi có điều kiện, nhóm này lại lên đường với những băng rôn, những tờ rơi và bằng nhiều cách khác nhau, lên tiếng cho toàn xã hội về một vấn nạn khủng khiếp, ảnh hưởng đến xã hội không chỉ về mặt thể chất con người, vật chất xã hội mà cả về mặt tinh thần, đạo đức của một đất nước, một dân tộc.
Tiếp xúc với các bạn trẻ làm công việc thiện nguyện này, các bạn cho biết: Không thiếu những khó khăn, những hiểu nhầm, thậm chí hiểu đúng nhưng với cách nhìn ác cảm và sự thiếu đạo đức, để ngăn chặn họ làm những công việc có ích và cần thiết này cho xã hội. Những khó khăn đó, đến từ nhiều nơi, từ hệ thống chính trị, từ hệ thống bệnh viện, cơ sở y tế, từ các bác sĩ... và thậm chí đến từ cả các nạn nhân.
Nhưng, các bạn vẫn lên đường, âm thầm và kiên trì với một hy vọng nhỏ nhoi: Cất lên một tiếng nói báo động cho xã hội và âm thầm chăm sóc các sinh linh bị chối từ và vứt bỏ.
Hà Nội, Ngày 10/3/2016
J.B Nguyễn Hữu Vinh
(Các bài viết trong mục Blog thể hiện quan điểm riêng của tác giả)