Saturday, October 15, 2016

Từ chùa Liên Trì nghĩ về xung khắc Cộng Sản tôn giáo


Hòa Thuợng Thích Không Tánh choáng váng khi trở về chùa Liên Trì bị Việt cộng tàn phá.
Tự do Tín Ngưỡng là một trong những quyền tự do căn bản của con người đã Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền cộng nhận. Thế nhưng hôm nay, trong khi trào lưu nhân quyền đang phổ biến trên toàn cầu như một giá trị phổ quát, thì tại Việt Nam, cộng sản vẫn tiếp tục chủ trương đàn áp nhân quyền, tiêu diệt tôn giáo một cách dã man.
Từ các vụ Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm, Con Cuông, đến vụ chùa Liên Trì mới đây, thế giới cảm thấy thật sự bất bình phẫn nộ, tự hỏi tại sao tôn giáo và cộng sản không thể đội trời chung tại Việt Nam, một dân tộc vốn có truyền thống hữu thần?

Thực ra, sự xung khắc giữa tôn giáo và cộng sản tãi Việt Nam cũng dễ hiểu, bởi lẽ tuy dân tộc Việt Nam có khuynh hướng hữu thần, nhưng những người cộng sản Việt Nam đã bị tha hóa, đánh mất bản chất dân tộc, chạy theo chủ thuyết cộng sản ngoại lai.

Tìm hiểu cộng sản, mọi người đều hiểu rõ bản chất vô thần và chủ trương tiêu diệt tôn giáo và tín ngưỡng của ý thức hệ Mác- Mao mà cộng sản Việt Nam vẫn theo đuổi. Về lý thuyết, cộng sản coi tôn giáo chỉ là vong thân của con người. Con người bất lực trước thiên nhiên, tạo ra thần thánh như những siêu lực hỗ trợ cho mình chống lại thiên nhiên. Nhưng sau khi chính mình tạo ra những thần linh đó, con người lại cúi đầu thờ lạy tôn thờ, hóa ra con người tự đánh mất chính mình trong sản phẩm mình tạo ra bằng tưởng tượng. Đó là vong thân trong tôn giáo.

Ngoài ý niệm vong thân đó, cộng sản còn coi tôn giáo là á phiện ru ngủ và đầu độc quần chúng. Tôn giáo khuyên con người chấp nhận phận hèn của con người, thế chính là chấp nhận bị ngược đãi bóc lột! Tôn giáo dạy con người yêu kẻ thù, mà kẻ thù đây là tư bản, là trí phú địa hào, thế rõ ràng là tôn giáo là làm nhụt khí và tiêu tan tinh thần đấu tranh giai cấp để thiết lập bình đẳng, đi tới thế giới đại đồng.

Thêm vào đó, với cái nhìn duy vật, cộng sản con coi tôn giáo còn bị coi là mê tín dị đoan, sống xa thực tế, chẳng có lợi gì cho cuộc tranh đấu và sản xuất của người lao động.

Về chủ trương, cộng sản đã quyết liệt tiêu diệt tôn giáo. Nào là trưng thu nhà thờ, chùa chiền và tài sản của giáo hội, nào là đóng cửa các tu viện, đuổi các tu sinh về vườn, cấm các hoạt động truyền giáo, cấm các sách vở giảng đạo và tịch thu các cơ sở giáo dục tôn giáo.
 Tại Việt Nam, nhiều nhà lãnh đạo tôn giáo bị giết chết, tiêu biểu như Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền, bị bỏ tù nhiều năm như Linh Mục Nguyễn Văn Lý, hay bị tống khứ như Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận và bị bãi chức như Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt. Đặc biệt, vụ triệt hạ chùa Liên Trì mới đây là một chứng cớ hiển nhiên thể hiện chủ trương đàn áp tôi giáo của nhà cầm quyền Hà Nội. Chùa bị phá hủy, mọi giao thông liên lạc đều bị cắt đứt. Thượng Tọa Không Tánh bị bắt đi.. Hành vi phá huỷ chùa Liên Tri là thủ đoạn đàn áp tôn giáo và dân chủ, bịt miệng những tiếng nói bất đồng.

Độc hại nhất là cộng sản đã tạo ra những giáo hội quốc doanh nhằm lũng đoạn phá rối. chia rẽ và hủy diệt tôn giáo chính thống.

Điều mỉa mai là một đàng, cộng sản ra tay triệt hạ tôn giáo, một đàng cộng sản lại tự biến mình thành một tôn giáo. Thật vậy, cộng sản có những tín điều bắt các đảng viên cán bộ phải học nằm lòng như thể tín điều tôn giáo, tiêu biểu như “Tinh thần là sản phẩm của vật chất” “Giai cấp lao động là giai cấp lãnh đạo xã hội”“Dân chủ cộng sản dân chủ hơn dân chủ tây Phương cả ngàn lần” hay “Đế quốc tư bản là kẻ thù không đội trời chung của giai cấp vô sản”

Theo Nguyễn Văn Trần, người cán bộ cộng sản không thể nghĩ hay làm bất kỳ việc gì khác ngoài tín điều đảng dạy. « Ở con người của hắn, tất cả đều bị thu hút vào một quyền lợi duy nhứt, một tư tưởng duy nhứt, một đam mê duy nhứt, đó là cách mạng..Hắn chỉ công nhận một ngành khoa học duy nhất, đó là khoa học hủy diệt.Theo hắn, chỉ có bất cứ thứ gì đem đến thắng lợi cho cách mạng đều là đạo đức, bất cứ thứ gì cản trở cách mạng đều là vô đạo đức, và tội ác. »

Cộng sản cũng có tổ chức và cơ cấu chặt chẽ như tôn giáo. Trên có lãnh tụ như thể giáo chủ, gồm Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng , Chủ Tịch Quốc Hội, nhưng tối cao là Tổng Bí Thư Đảng, ở vị trí siêu quyển lực, năm trọn quyền sinh sát trong tay. Đảng lại có chính sách đào tạo với Trường Đảng, không phải để trồng người như Hồ Chí Minh đã rêu rao, mà chỉ để nhồi nhét những giáo điều vô nghĩa bất nhân đúng như Nguyễn Chí Thiện đã gọi là trồng thú, đào tạo thú tính trước đảng tính!

Một khiá cạnh mỉa mai khác, chứng tỏ cộng sản tự biến mình thành tôn giáo, là hiện tượng huyền thoại hóa và tôn thờ lãnh tụ như thần thánh. Tại Việt Nam, trong gia đình thường có bàn thờ Hồ Chí Minh. Ngoài xã hội, nơi công trường, thường có tượng đài nghìn tỉ của lãnh tụ như cô Giáo Lam đã mỉa mai thốt lên: “Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ. Những dự án và tượng đài nghìn tỉ. Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…”Mới đây, Đặng Chí Hùng còn nêu lên sự kiện oái oăm là già Hồ đã tự đặt mình ngang hàng với Chúa với Phật. Hồ Chí Minh đã nói: “Có đức mà không có tài như ông Bụt (Phật), thì không có hại gì cho xã hội, nhưng cũng chẳng có ích lợi gì cho xã hội”. Nơi khác, gìa Hồ cũng nói với giáo dân: “Nếu chúa còn sống đến bây giờ thì chúa cũng làm cộng sản”.

Hồ Chí Minh tự đề cao đã đành, mà “con cháu bác” lại thần thánh hoá ông ta một cách lố bịch! Tiêu biểu như tại chùa Đại Nam Tự ở Bình Dương,tượng Hồ Chí Minh được đặt vào Chính Điện của chùa để buộc Sư,Tăng và Phật tử phải thờ phượng như thờ phượng Phật! Phải quỳ lạy như quỳ lạy Phật.

Người cộng sản không những tôn thờ lãnh tụ nước mình, mà còn tôn thờ cả lãnh tụ cộng sản quốc tế. Hãy nghe Tố Hữu khóc Stalin Ông Stalin ơi, Ông Stalin ơi!

Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương Ông thương mười

Võ Nguyên Giáp cũng khẳng định Hồ Chí Minh là một người cộng sản cuồng tín,tôn thờ lãnh tụ cộng sản quốc tế như thần như thánh: «. Với Bác, chủ nghĩa lê-nin chính là mặt trời mang lại niềm vui và hạnh phúc. Ngọn cờ chủ nghịa lê-nin chính là biểu tượng của đức tin, là ngọn đuốc của hi vọng, con đường cứu nước duy nhứt »

Câu hỏi đặt ra là trước hiện thực tha hóa tạo nên xung khắc nói trên, dân Việt có cách nào hóa giải xung khắc không? Thưa có chứ! Đó là con đường giải thể chế độ cộng sản vô thần bằng sức mạnh dân tộc, mà sức mạnh tôn giáo là đòn bẫy. Vết thương chùa Liên Trì, không chỉ là vết thường của Phật Giáo. Vết thương Vũng Áng cũng không phải chỉ là vết thương của giáo dân Vinh hay của Công Giáo. Đó là vết thương của dân tộc Việt Nam, nên các tôn giáo phải nắm tay nhau để đòi lại công lý và sự thật cho dân Việt. Tự do nói chung và tự do tôn giáo nói riêng, nhân quyền, nhân phẩm và dân chủ là mẫu số chung, quy tụ toàn thể dân Việt trong cuộc chiến đấu giải thể cộng sản, thiết lập tự do dân chủ hôm nay!

Ngô Quốc Sĩ