Monday, December 19, 2016

“Phân nửa tài sản của tôi…”


GNsP (18.12.2016) – Tuần lễ vừa qua, dậy sóng trên tất cả các phương tiện thông tin là những tin tức về một trận lũ nữa kéo ngang qua các tỉnh miền nam Trung bộ. Cơn lũ đã quét tan nát tài sản của các cư dân, quét cả mạng người từ già đến trẻ. Tin tức tràn ngập và hiển nhiên đến nỗi vào bất cứ trang mạng nào trong hơn 700 trang thông tin của nhà nước Việt Nam đều có thể đọc tin và xem hình kèm theo.
161218-NTrang(Ảnh toàn cảnh lũ lụt ở thành phố Nha Trang). Không chỉ ở miền xuôi với những địa danh khó có thể bị ngập lụt như Nha Trang, thành phố biển, từ những vùng đồi núi của Quảng Nam, Quảng Ngãi, lũ cũng chia cắt giao thông, sạt lở núi đồi, cuốn trôi nhà cửa, hoa màu, đất đai của người dân miền núi vốn đã nghèo nay càng thêm tệ hại. Hôm qua một đoạn video ngắn cho thấy phố cổ Hội An chìm trong hơn 1m nước, người dân di chuyển trên những chiếc xuồng nhỏ để tìm cái ăn cái uống, người chủ khách sạn lội trong nước cao đến ngang bụng để đóng cửa nhà mình!
Suốt mấy tháng qua, từ miền xa xăm xứ Nghệ, rồi dần vào miền duyên hải cát trắng, nước cứ cuồn cuộn lao xuống giết hại dân lành, tính trên cả diện tích, tính trên cả chiều dài, 1/3 đất nước dân hiền là nạn nhân của lũ lụt.
Thời gian đầu có nhiều tranh cãi, nhiều lý luận đổ lỗi về “ý thức của người dân”, nhưng nguyên nhân chính gây ra lũ lụt ngày càng phơi bày ra một sự thật vẫn bị người ta cố tình che đậy giấu giếm trong công việc quy hoạch quản lý rừng và thủy điện, phải nói thẳng đây là một thứ nhân tai kinh hoàng!
Những ai xuất thân từ ngành kỹ thuật, dù dốt đến mức nào, dù là “chuyên tu hay tại chức”, thì cũng có thể biết rằng với những phương tiện kỹ thuật hiện tại, với những trình độ của đội ngũ kỹ thuật mà đất nước đang có, không thể có sự sai lầm chết người trên diện rộng như vậy, không thể kết luận là do trình độ yếu kém ở các lãnh vục liên quan, mà phải nhận rằng dù không muốn nghĩ, có một ý đồ đen tối, bất chấp tính mạng và tài sản của người dân, bất chấp tương lai của dân tộc.
Điều suy nghĩ này được củng cố bằng những thông tin về sự giàu có ở mức kinh khủng của các quan chức, từ bé tới lớn, có thể nói bất cứ ai đã rơi vào các ghế quan chức ở mọi ngành mọi cấp, ho đều sống quá xa hoa vương giả với tài sản họ đang có.
161218-NDManhNhững hình ảnh chụp trong và ngoài nhà các quan chức sử dụng các tiện nghi mà chỉ có các vua quan lớn ngày xưa mới có thể sống như vậy. Từ ghế bàn bằng gỗ quý, đến các phòng khách dát vàng, những biệt thự khổng lồ, những chiếc xe hơi đắt tiền. Cứ vài ba bữa người ta lại thông tin một quan chức để cho doanh nghiệp thua lỗ cả ngàn tỷ, chục ngàn tỷ, rồi bỏ trốn ra nước ngoài, đám con cái của các “đầy tớ nhân dân” ấy đi du học, mua nhà cửa, xe cộ và định cư sống sang trọng ở nước ngoài, các nữ quan chức hoặc phu nhân quan chức trên tay cầm những chiếc ví hàng hiệu cả ngàn đô…
Không phải những trang mạng bị kết tội “phản động” mà chính những trang mạng “chính thống” được chỉ đạo sát sao của Ban Tuyên Huấn Đảng đã đưa hình. Điều đáng nói là lương căn bản của các quan chức ấy xem ra lại không đủ uống cà phê buổi sáng!
Khoảng cách giàu nghèo quá lớn, khoảng cách điều kiện sống qua lớn.
Trong Kinh Thánh, ngày nghỉ (ngày Sabath, ngày thứ bảy trong chu kỳ 7 ngày), năm nghỉ (năm Sabath, năm thứ bảy trong chu kỳ 7 năm), năm Toàn Xá (năm thứ 50 ngay sau 49 năm của 7 lần chu kỳ 7 năm), những luật lệ của các thời gian này nhằm hóa giải sự bất công, sự chênh lệch giàu nghèo và thiết định sự nghỉ ngơi cần thiết của con người cũng như của đất đai canh tác và của muôn loài muôn vật.
Ấy vậy mà thực tế lịch sử đã minh chứng rằng ngay cả luật pháp được ghi trong Kinh Thánh cũng thất bại trước lòng dạ đen tối và sự đam mê u muội của con người cứ luôn tìm được cách để lách luật, dùng chính luật để mưu cầu cho mình. Điều đó làm cho chúng ta mất niềm tin nơi bất cứ loại luật pháp nào của thế gian này cho dù nó có tính nhân đạo đến đâu.

161218-ngheoNói về sự ý thức của con người, gần đây xã hội chúng ta vừa chứng kiến một cú lừa lịch sử của nhiều nhân vật nổi tiếng, thu hút dư luận quần chúng, vét sạch tiền bạc của các nhà hảo tâm, tung tăng những hình ảnh từ thiện rồi bỗng nhiên mất hút mang theo số tiền khá nghi ngờ không biết có thật hay không được hô hoán lên đến hàng mấy chục tỷ.
Trong Tân Ước, chỉ với cái nhìn của Chúa Giêsu, một đại gia từng hút máu mủ của dân, từng hợp tác với ngoại bang tàn phá dân tộc và đất nước mình, đã sẵn sàng sám hối, chia ngay nửa tài sản cho người nghèo và đền gấp bốn lần những gì ông ta đã gây thiệt hại cho người khác (Lc 19, 1-10).
Đọc Tân Ước xong rồi nhìn vào nhiều đại gia nước ta, mong sao cho có ai nào đó làm được như ông Giakêu cho dân đỡ khổ, cho đất nước bớt lưu linh. Mơ thì cứ mơ nhưng nhớ rằng không ai có thể làm cho họ quay đầu lại vào bờ ngoài Chúa Giêsu.
Thế nhưng phải nói ngay rằng Chúa Giêsu hôm nay không còn xuất hiện bằng xương bằng thịt, di chuyển đi lại khắp nơi trên quê hương Việt Nam này để gặp và hoán cải các ông Giakêu như ta mong ước, nhưng Chúa lại bảo chính chúng ta hãy đi để Chúa hóa thân nơi những bước chân của chúng ta.
Ai sẽ đi?
Lm. VĨNH SANG, DCCT 16.12.2