Friday, July 21, 2017

Người Đàn Ông Hoa Kỳ Mà Tôi Ngưỡng Mộ

Richard Botkin 

LGT: Vô tình mà tôi quen Cựu Thiếu tá Hoa Kỳ, Richard Botkin vào 2015. Tôi đã phỏng vấn ông. Một bài phỏng vấn rất đầy đủ và ông rất thích. Sau đó, tôi viết bài “Người Đàn Ông HK mà Tôi Ngưỡng Mộ”. Dưới đây là bài viết này. Bản Anh văn mà Jonathan Huynh vừa dịch dùm tôi được đính ở cuối bài.
Richard Botkin là một “ân nhân” của cộng đồng người Việt vì ông đã dành thời gian, tiền bạc để viết sách và sau đó là thực hiện bộ phim “Ride The Thuder” với mục đích vinh danh người lính VNCH, giúp người dân Hoa Kỳ nhìn “đúng” về cuộc chiến VN.
Hoàng Lan Chi 
2017
                          ***
ôi thường thích bất ngờ quen biết ai đó chứ không thích bất ngờ ai đó đến thăm tôi! Khoảng tháng 3/2015, không hẳn bất ngờ lắm nhưng cứ coi vô tình gặp trong nhóm nhỏ rồi thì thành thân thiết: Ts Phan Quang Trọng, Chủ tịch tổ chức cộng đồng San Antonio. TS Trọng là một trong bốn vị chủ tịch cộng đồng mà tôi “thương mến”. “Thương mến” vì đồng tư tưởng khá nhiều, không phải tranh luận ỏm tỏi như tôi với vài cụ cao niên. Thế rồi, từ Trọng, tôi bất ngờ quen Cựu Thiếu Tá TQLC Richard Botkin. Đây là người đàn ông Hoa Kỳ mà tôi rất “ngưỡng mộ”.
Rất dễ cho bạn bè đoán được lý do tôi “ngưỡng mộ” ai đó. Đa phần lý do sẽ là người hùng, hay người đóng góp nhiều cho lý tưởng quốc gia.
Richard Botkin là chiến binh Hoa Kỳ phục vụ từ 1980 đến 1995. Ông chưa từng chiến đấu ở Việt Nam. Do một tình cờ, ông có mặt trong buổi tặng huân chương Anh Dũng Bội Tinh Ngôi Sao Bạc, do Tổng Thống Bush ký tặng để vinh danh Trung tá Lê Bá Bình, trong một họp mặt trang trọng tại Thủ Đô Hoa Kỳ nhân dịp Lễ Độc Lập July 4, 2005 (tin Việt Báo). Đây là định mệnh mà Richard gọi đó là một ơn kêu gọi. Ông bắt đầu tìm hiểu về cuộc chiến Việt Nam, một cuộc chiến hiện nay đã được ghi vào lịch sử Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ như một cuộc chiến tiêu biểu mà cường quốc này đã tham gia trong thế kỷ 1900s. Càng tìm hiểu thì ông càng yêu mến. Cuối cùng ông đã dành hơn năm năm nghiên cứu và bốn lần đến Việt Nam cùng cựu Trung Tá Lê Bá Bình. Kết quả sau đó là sự chào đời của cuốn sách hơn 600 trang vào năm 2006, Ride The Thunder.
Chín năm sau là phim Ride The Thunder xuất hiện tại thủ đô của người Việt tị nạn tháng 3, 2015. Điều làm cho tôi xúc động hơn là vào cột mốc 40 năm, khi vài người hớn hở với việc thành công cá nhân khi đến được xứ tự do, hay vui mừng vì được chương trình gọi là H.O của Hoa Kỳ đón bằng máy bay; hay cảm động vì sự thành công trên xứ người và bày tỏ “Thank You USA” thì một người lính Thủy Quân Lục Chiến Mỹ đã trình làng một bộ phim nhằm mục đích đòi danh dự cho người lính VNCH. Sự trùng hợp là bộ phim ấy lại nói về mùa hè đỏ lửa 1972, dính liền với một địa danh mà tôi hằng yêu mến. Năm xưa, ba chục ngàn quân chính quy vc tấn công địa đầu Quảng Trị và tiến vào Huế. Tiểu đoàn 3 “Sói Biển” TQLC của Lê Bá Bình, với cố vấn John Ripley, được tăng cường thêm một trợ thủ là Jim Smock sau bốn giờ đồng hồ đã phá được cầu Đông Hà, chận vc. Sau đó, quân đội VNCH tái chiếm cổ thành Quảng Trị. Thật ra, cho đến giờ phút này, nhạc phẩm luôn làm tôi xúc động là “Cờ bay trên thành phố Quảng Trị”. Có lẽ ít ai ngờ rằng, nhiều khi tôi hay hát bài này một mình trong phòng.
Để thực hiện bộ phim, Richard đã “I really do have all my life savings in the film, along with the help of a few friends.” *(Chỉ với cuốn phim này, tôi đã thật sự dùng hết tiền dành dụm cả đời cùng với sự tài trợ của vài người bạn). Tại sao người đàn ông Hoa Kỳ ấy lại muốn làm điều đó? Hãy nghe ông bày tỏ “I believe to my soul that God’s mission to me for the remainder of my life is to fight for the truth about the Vietnam War”* (Tôi tin rằng Trời đã trao cho tôi nghĩa vụ tranh đấu cho sự thật về cuộc chiến tranh Việt Nam cho tới cuối đời.) Người đàn ông ấy hẳn có một tư cách như thế nào, một lý tưởng tuyệt vời ra sao, một niềm tin mãnh liệt chừng nào, để “We have been married nearly 33 years. She has never once complained about the time or the funding I have taken to do these projects. My children have likewise been very supportive. I think they also understand that there is a battle for our nation’s soul. America was correct to fight the communists in Vietnam .*(Chúng tôi đã lấy nhau được gần 33 năm. Chưa bao giờ bà ấy than phiền về thời gian và tài chánh tôi đã dùng để làm những công trình như thế này. Các con tôi cũng đồng lòng giúp đỡ tôi như vậy. Tôi nghĩ chúng cũng hiểu rằng đây là một cuộc tranh đấu cho tâm hồn của đất nước. Nước Mỹ đã làm một việc đúng đắn khi đương đầu với Cộng Sản tại Việt Nam.)
Vâng, bằng ấy cái tạo nên người đàn ông Hoa Kỳ mà tôi ngưỡng mộ. Ông đã dành mọi sinh lực, tâm huyết để gióng lên tiếng chuông, đòi lại danh dự cho quân đội VNCH của tôi. Ông đã can đảm xé toang màn mây mù bao phủ, thay đổi ký ức của thế giới về chiến tranh VN. Ông quý trọng về “cái giá vô cùng to lớn mà người Việt phải trả cho sự tự do”, ông ngẩn ngơ về “những điều mà người Việt tại hải ngoại đã làm được”. * Còn tôi, tôi ngưỡng mộ và biết ơn ông vì qua công việc của ông, hình ảnh đích thực của người lính Việt Nam Cộng Hòa đã được tái lập cho thế hệ trẻ biết rằng các em là giòng dõi của những con người can trường ấy. Niềm tự hào dân tộc sẽ được bùng thổi để các em "vươn mình làm người Quang Trung". Tôi chỉ biết nói với người đàn ông mà tôi ngưỡng mộ đó rằng “Our duty is to be with you and your work”. *

Hoàng Lan Chi
2015
------------------
Phỏng vấn Richard Botkin, tác giả “Ride The Thunder”
LGT: Cuốn phim Ride The Thunder vừa được trình chiếu tại Orange County vào tháng 3/2015.Thu hút cả ngàn người trong những buổi chiếu đầu tiên vì đây là một phim nói về cuộc chiến Việt Nam, thực hiện bởi một chiến binh TQLC Hoa Kỳ, mục đích vinh danh quân đội VNCH, bác bỏ các luận điệu của giới truyền thông Hoa Kỳ 1970 là người lính VNCH không chiến đấu anh dũng, giới lãnh đạo chỉ tham nhũng.
Tác giả cuốn sách cùng tên, xuất bản năm 2006, dày 800 trang, cựu Thiếu Tá TQLC Richard Botkin đã có vài buổi gặp gỡ với cộng đồng người Việt trên các màn ảnh nhỏ vào tháng 3/2015. Hôm nay, Hoàng Lan Chi xin được gửi buổi trò chuyện của ông với HLC. Tóm lược bộ phim là nói về tình bạn giữa hai người: cố vấn John Ripley và Trung Tá Lê Bá Bình. Bối cảnh là trận chiến Đông Hà. Nơi đây, cả hai đã quyết định phá cầu Đông Hà để bảo vệ Huế. Sự phá cầu này không dễ vì cầu rất kiên cố, không nhờ được Không Quân yểm trợ vì thời tiết, và dưới làn mưa đạn của cộng sản. Cảnh tù đày sau 1975 cũng được diễn tả.
Richard Botkin chưa từng tham dự cuộc chiến VN nhưng để viết cuốn sách “Ride The Thunder”, ông đã mất gần mười năm nghiên cứu, cùng cựu TT Lê Bá Bình đi về VN bốn (4) lần để tận mắt nhìn Đông Hà, Quảng Trị.
Cuốn sách đã được một nhóm người Việt dịch sang tiếng Việt. Richard Botkin cùng đạo diễn Fred Koster và vài thân hữu đã thực hiện bộ phim chỉ với một kinh phí tự góp hết sức nhỏ bé: một triệu Mỹ Kim. Phim được quay ở Hawaii. Tài tử Josept Hiếu rất xuất sắc trong vai TT Lê Bá Bình. Tài tử Mỹ, Eric St. John, cũng xuất sắc trong vai Ripley.
Trong thời gian gấp gáp này, chúng tôi xin gửi bản phỏng vấn ô Richard Botkin chỉ về cuốn phim. Trong tương lai, sẽ có một buổi thứ hai đi sâu vào cuốn sách. Song song là một buổi phỏng vấn với Cựu TT Lê Bá Bình, ông đang cư ngụ ở San Jose.
Để yểm trợ cho người làm phim, có thể tiếp tục thực hiện đề tài tương tự, lấy lại danh dự và vinh quang cho quân lực VNCH, xin quý vị hãy vào trang web sau đây để “vote” cho phim được trình chiếu rộng rãi: http://www.ridethethundermovie.com/contact/. Đồng thời xin quý vị cùng nhau đi xem phim, rủ cả gia đình, bạn hữu cùng đi.
( Hoàng Lan Chi thực hiện 2015)
Xem tiếp bài phỏng vấn ở web Hoàng Lan Chi:
-------------
THE AMERICAN MAN I ADMIRE
I prefer meeting people randomly than getting caught off-guard by an unannounced visit. On or about March 2015, it was not quite a surprise, but I just happened to meet Dr. Phan Quang Trong, Chairman of the San Antonio community organization. We became good friends. Dr. Trong is one of the four community chairmen I love. It was through Dr. Trong that I met former Marine Major Richard Botkin, an American man I admire.
It was easy for my friends to figure out the reason(s) I "admire" someone. That is because my criteria are simple; either that individual is a hero, or a contributor to the national ideal. Richard Botkin served in the United States from 1980 to 1995. He had never fought in Vietnam. Incidentally, he was present at the Award of Silver Star medal, signed by President Bush in honor of Lieutenant Colonel Le Ba Binh, in a solemn meeting at the US Capitol on the occasion of the Ceremony of Independence Day on July 4, 2005 (Viet Bao News). It was a destiny per Richard. He began to learn about the war in Vietnam. A war was recorded in the history of the United States as a typical war that this super power took part in the 1900s. The more you learn, the more you love. He ended up spending more than five years studying and four times went to Vietnam with former Lieutenant Colonel Le Ba Binh. Richard came back to the states published the 2006 “Ride The Thunder”.
Nine years later “Ride The Thunder” appeared in the capital of Vietnamese refugees in March, 2015. For forty years some Vietnamese refugees were busy pursuing the American dream for themselves - whether the Vietnamese refugees were preoccupied with pursuing personal success, others were content with been in America, land of the free and the home of the brave or thankful that you were rescued by the Americans. Forty years later, an American when they came to the free country, or were happy to be picked up by the US plane by the US H.O. program; Or touched by the success on the foreign land and expressed "Thank You USA" then a Marine has launched a film to honor the honor of the Vietnamese Soldiers. The coincidence is that the movie is about the flaming summer of 1972, associated with a place I always love. At that time, thirty thousand communish soldersattacked Quang Tri and headed for Hue. The 3rd Marine Battalion "SOI BIEN" (Sea Wolf) of Le Ba Binh, with his adviser John Ripley, was reinforced by a supporter, Jim Smock, who broke the Dong Ha bridge four hours later, stopping. Then, the ARVN regained the ancient Quang Tri citadel. Actually, to this moment, the song always touched me is "Flying flag in Quang Tri city".
To make the film, Richard said "I really have spent all my life saving money in the film, with the help of a few friends."
Why does that American man want to do that? Listen to his explanation, "I believe to my soul that God’s mission to me for the remainder of my life is to fight for the truth about the Vietnam War".
What kind of character would that man have, a wonderful ideal, a strong belief, so that "We have been married nearly 33 years. She has never once complained about the time or the funding I have taken to do these projects. My children have likewise been very supportive. I think they also understand that there is a battle for our nation’s soul. America was correct to fight the communists in Vietnam”.
The movie speaks to Richard’s passion and conviction about the Viet Nam war. He’s indeed the beloved American I admire. He devoted all energy, enthusiasm to ring the bell, reclaim the honor for my South Vietnamese Army. He bravely shred the cloud cover, changing the memory of the world of the war. He valued the "tremendous price that the Vietnamese paid for freedom," he staggered "what the overseas Vietnamese have done." *
And I, I admire and grateful to him for his work, the true image of the South Vietnamese soldier has been re-established for the younger generation know that they are the lineage of brave people. National pride will be blown about so that they will "reach out to be a hero as Quang Trung".
I just can tell the man I admire that "Our duty is to be with you and your work".
( Bản dịch Jonathan Huynh)