Tuesday, November 19, 2013

RA NGÕ GẶP ANH HÙNG HAY ANH CƯỚP ???

Viết bởi TDNL/BAN BIÊN TẬP.
 
         “Anh hùng”, “chủ nghĩa anh hùng” là những từ ngữ đắt giá nhất và thời thượng nhất của chế độ Cộng sản Việt Nam trong hơn nửa thế kỷ qua. Nó không những xuất hiện trên báo chí công cụ tuyên truyền hàng triệu triệu lần mà còn trên cả miệng lưỡi của hàng lãnh đạo đảng, đến nỗi như trở thành một ám ảnh thường trực. Ví dụ nhân kỷ niệm “60 năm Cách mạng tháng Tám” (2005), diễn văn của Chủ tịch nước CS Trần Đức Lương tại Quảng trường Ba Đình sáng 2-9 có câu: “Nhìn lại những thành tựu vẻ vang của cách mạng Việt Nam 60 năm qua, chúng ta vô cùng tự hào về dân tộc ta, một dân tộc anh hùng... truyền thống yêu nước và chủ nghĩa anh hùng cách mạng của nhân dân Việt Nam chính là những nhân tố cơ bản, cốt lõi làm nên sức mạnh vô địch của nhân dân Việt Nam trong thời đại mới”. Đoạn Chủ tịch “vô cùng biết ơn và cảm tạ các bậc lão thành cách mạng, các bà mẹ Việt Nam anh hùng”, trước khi kết luận: “Dân tộc Việt Nam anh hùng, nêu cao truyền thống tự tôn dân tộc, nhất định sẽ lập nên những kỳ tích mới...”

                Rồi có thời đất nước ta “ra ngõ là gặp anh hùng”. Anh hùng xuất hiện mọi nơi chốn, mọi lãnh vực. Dưới sự lãnh đạo của đảng, đất nước sản xuất anh hùng đủ kiểu. Anh hùng đem thân chèn khẩu pháo, anh hùng lấy mình bịt lỗ châu mai, anh hùng tẩm xăng vào người đốt kho đạn… Anh hùng lao động, anh hùng quét rác… Rồi lại thầy giáo anh hùng, nghệ sĩ anh hùng… Anh hùng thật có mà anh hùng giả cũng có. Anh hùng tô vẽ có mà anh hùng dựng đứng cũng có nữa. Mới đây còn có kẻ đề nghị tổ chức UNESCO vinh danh viên hèn tướng nướng quân, vốn đã cùng Hồ Chí Minh đẩy dân tộc vào vòng nô lệ Cộng sản là “anh hùng giải phóng dân tộc” !?! Có thể nói một trong những thành tựu lớn của đảng là xây dựng được “chủ nghĩa anh hùng” và “xưởng đẻ anh hùng” vốn đã mê hoặc hàng triệu con người và cũng đã đẩy hàng triệu con người vào chỗ chết để xây ngai vàng vinh quang và tạo túi bạc kếch sù cho đảng.

                Nhưng thời đại ra ngõ gặp anh hùng ấy có vẻ đã trôi qua. Chẳng phải xưởng đẻ anh hùng của đảng đóng cửa hay sập tiệm, song là vì loại anh hùng thật sống chết cho một chủ nghĩa lường gạt và một chế độ phi nhân chẳng còn mấy ai tôn trọng, và loại anh hùng giả (được nặn lên vì vinh quang và sự trường tồn của đảng) có từ lâu hay mới xuất hiện thì đã bị phơi trần lộ liễu dưới ánh sáng mặt trời thông tin của thời đại internet.

                Đúng hơn, từ nay ra ngõ, ra mọi loại ngõ, người dân Việt Nam chủ yếu là gặp anh cướp.

                - Ra ngõ ngồi lên xe để đến chợ mua hàng, đến trạm đổ xăng, đến ủy ban đóng đủ loại nghĩa vụ thì gặp ngay anh cướp thuế. Phải nói là cướp thuế bởi lẽ tại các nước văn minh, nhờ đóng thuế như vậy mà người dân đẻ con ra được nhà nước phụ nuôi từ lúc mới sinh cho tới khi 18 tuổi, đi học được hoàn toàn được miễn phí. (Có quốc gia còn cho trẻ mẫu giáo có bữa ăn nhẹ, học sinh có sách giáo khoa, sinh viên được mượn nợ nhà nước sau này đi làm trả lại). Bất cứ việc gì lớn trong đời như xây nhà, lập gia đình, mở tiệm kinh doanh… đều có thể vay vốn nhà nước dễ dàng. Lúc đau yếu, thất nghiệp, già cả… thì nhà nước nuôi. Còn nếu sinh ra đã tàn tật, thiểu năng, chậm phát triển hoặc sau này vì sao đó mà bị tâm thần, nhà nước cũng sẽ nuôi đến chết. Còn tại VN thì sao? Những quyền lợi vừa nói nếu có thì chỉ dành cho thiểu số thân thuộc đảng viên cao, cán bộ gộc, “người có công cách mạng”, còn nhân dân thì hãy cứ “cực nhọc tự lo” và tiếp tục è cổ đóng thuế. Để nuôi bộ máy nhà nước, bộ máy đảng, bộ máy công an, bộ máy mặt trận và cung cấp tiền xài lẫn tiền phá cho các tổng công ty và đại tập đoàn quốc doanh. Nhân kỳ họp thứ 6 QH vốn đang bàn về bội chi ngân sách và tăng vọt nợ công quốc gia, tiến sỹ Trần Đình Bá, Hội Khoa học kinh tế, có thư gởi các đại biểu phân tích cho thấy: “Tăng vọt nợ công quốc gia đang trở thành nỗi nhức nhối của toàn dân và các đại biểu QHi. Có nhiều nguyên nhân làm tăng vọt nợ công quốc gia và nợ công nước ngoài, song cứ hãy nhìn vào đầu tư công trong giao thông vận tải là sẽ thấy ngay vấn đề… Nước ta có “Tứ đại Vina” [Vinashin, Vinalines, Vina Đường Sắt và Vina Hàng Không] là những “chủ công” làm thụt két ngân sách và làm tăng vọt nợ công nước ngoài trên 72,5 tỷ USD…. Theo Global debt clock (Đồng hồ báo nợ công thế giới), tính từ ngày 4-9-2012 đến nay nay, nợ công VN đã tăng vọt 4,9 tỷ USD, bình quân mỗi người dân từ người già đến em bé mới chào đời phải “gánh” tới 826.4 USD nợ công. Đây là kỷ lục chưa từng có trong lịch sử kinh tế VN!” (Theo kienthuc.net.vn)

               - Đến trường học và bệnh viện, nơi theo nguyên tắc và theo cảm nghĩ, người dân được phục vụ đúng mức với số tiền đã đóng thuế hay trả dịch vụ, kèm theo lương tâm chức nghiệp và tấm lòng nhân đạo từ ông thầy dạy hay ông thầy thuốc. Thế nhưng hiện nay, đó là nỗi lo khôn cùng của dân Việt, vì tại đấy họ bị cướp đủ kiểu. Ở nhà trường thì ngoài học phí chính còn học phí thêm và đủ thứ phí phụ, làm hao hụt phần lớn ngân sách gia đình và đã khiến hàng triệu thiếu niên phải bỏ học. Sách giáo khoa (dù biên soạn cẩu thả) vẫn phải mua lại hàng năm, anh không để cho em được. Nay lại phát sinh kiểu đồng phục văn minh sang trọng, chiếm nguyên tháng lương của người lao công. Ngoài ra, tâm hồn thanh thiếu nhi còn bị cướp đi bởi một thứ triết lý giáo dục duy vật vô thần, bởi một cung cách giáo dục thúc đẩy gian dối, mời gọi bạo lực. Chưa kể công an còn có thể xông vào trường để lôi học sinh sinh viên về đồn tra tấn hay tiện thể tống ngục. Bệnh viện thời Cộng sản thì chẳng còn là nhà thương tí nào. Trở thành đồ tể thay cho từ mẫu, lương y đa phần được đào tạo qua loa, lương tâm chức nghiệp thì ít mà thói ham chuộng tiền bạc thì nhiều. Ngoài chuyện viện phí và dược phí cao tận trời, khiến khối bệnh nhân tán gia bại sản, lại có chuyện chà đạp y đức, phản bội lời thề Hippocrate. Như nhân bản giấy xét nghiệm máu cho cả ngàn bệnh nhân lớn nhỏ, giải phẫu thẩm mỹ chết người rồi vứt xác xuống sông, để mặc mẹ con thai phụ lìa trần vì tội không đưa phong bì, tiêm vắc-xin quá hạn cho trẻ thơ chết hàng loạt, cắt ruột già thay vì ruột thừa làm người bệnh tử vong, tráo thủy tinh thể giả mặc bệnh nhân sớm bị đui mù, truyền nhầm máu cho sản phụ….
 

- Có chồng con chết trận, bao năm trời không tìm ra xác, nghe nói có những nhà ngoại cảm tài ba, xuất thân từ viện nghiên cứu nọ kia, được cán bộ nhà nước xác nhận, được cơ quan nhà nước chi tiền, thân nhân vội đến nhờ “thầy”, nhờ

“cậu”, nhờ “cô” tìm cho ra hài cốt đem về an táng tại nghĩa trang liệt sĩ hay nghĩa địa gia đình, thì lại bị móc túi đến cả trăm triệu, và nay lại biết mình bị cướp cả niềm tin, bởi lẽ nhúm hài cốt đó chỉ là xương động vật (Vụ “cậu Thủy”, “cô Hằng” vừa nổi đình nổi đám là một ví dụ). Mà đây đâu phải số ít cũng đâu phải lần đầu! Ngay từ thập niên 90 của thế kỷ trước, người dân đã nghe những lời ta thán về việc qui tập hài cốt một cách bừa bãi. Với 72 nghĩa trang liệt sĩ trên toàn quốc, nhiều nghĩa trang mênh mông như Nghĩa trang quốc gia Trường Sơn, Nghĩa trang quốc gia Đường 9, thế mà chỉ trong một thời gian ngắn, đã phủ đầy những nấm mộ. Cho đến tận bây giờ, người ta vẫn không biết trong số hàng trăm ngàn tấm mồ đó, bao nhiêu mộ có xương cốt liệt sĩ thật, và bao nhiêu mộ chỉ là xương thú hay đất đá! Từ nay, hương khói tại đó sẽ dâng lên ai và nước mắt sẽ nhỏ xuống trên hồn nào?

      - Người chết đã không an phận mà người chết cũng chẳng an thân, nếu chẳng may phải bước vào đồn công an, dù với lý do hết sức nhỏ nhặt như không đội mũ bảo hiểm, gây lộn với hàng xóm, chẳng may có mặt gần hiện trường một vụ án mạng, hoặc với lý do nghiêm trọng về mặt hình sự hay chính trị. Tất cả đều có thể bị cướp: từ bị cướp thanh danh đến cướp tên tuổi, bị cướp tiền bạc đến cướp mạng sống, bị cướp hiện tại bản thân đến cướp tương lai con cháu. Cướp bởi những tay công an coi việc tra tấn bị can là cơ hội được khen thưởng, bởi những viên công tố coi việc tố cáo bị can (dù tố cáo oan) là cơ hội tiến thân, bởi những ông quan tòa coi việc kết án bị can (dù kết án nhầm) là cơ hội để leo cao địa vị. Vụ ông Nguyễn Thanh Chấn mới đây là một điển hình.

     - Chưa hết, tín đồ ra khỏi ngõ để tới cửa Phật, tới nhà Chúa, tới thánh thất thì gặp ngay anh cướp mang tên Nghị định 92. “Anh cướp” này ngang nhiên tước đoạt tự do trong sinh hoạt và độc lập trong tổ chức của các Giáo hội, cũng như từ hơn nửa thế kỷ nay, “đồng bọn của anh” đã ngang ngược chiếm đoạt hàng ngàn hàng vạn cơ sở và đất đai tôn giáo, đã tiễn qua thế giới bên kia hay tống vào nhà ngục bên này vô số chức sắc và tín đồ bị đảng và nhà nước coi là nguy hiểm.

      - Công dân nay bước vào xa lộ thông tin, lên mạng lưới toàn cầu thì cũng gặp một anh cướp mang tên Nghị định 72. Anh này trước hết muốn cướp mọi thông tin liên quan đến công dân mạng nhờ các công ty dịch vụ internet, thứ đến cướp tự do chuyển tải tin tức bài vở, truyền đạt ý kiến bình luận, nhất là ý kiến bình luận về nhân tình thế thái, về thời sự đất nước, về bản thân chế độ, về sai lầm và tội ác của nhà cầm quyền. Và rốt cuộc sẽ cướp tự do sinh sống bằng cách tặng cho dân mạng bạt mạng và liều mạng đó những năm tháng tù dài và từ đó giết chết sinh mạng chính trị nếu chưa cần kết thúc sinh mạng xác hồn của đương sự.

      Cuối cùng, mọi công dân bước vào ngõ pháp luật thì e rằng từ nay sẽ gặp một anh cướp đầu sỏ mang tên Cương lĩnh đảng đội danh HP 2013. “Anh cướp” đầu sỏ này sẽ tước lấy mọi quyền chính trị của dân (là quyền làm chủ đất nước), mọi quyền hữu sản của dân (là quyền có đất đai), mọi quyền được che chở bảo vệ bởi công an quân đội (vì quân đội công an sẽ chỉ trung thành và bảo vệ kẻ đẻ ra “anh”), mọi quyền được làm kinh tế bình đẳng (vì đặc quyền đặc lợi vẫn chỉ dành cho công ty xí nghiệp nhà nước). Anh cướp này (HP theo ý đảng) thực ra chỉ là một khẩu đại bác bắn vào nhân dân do khoảng trên dưới 1000 tên cướp là ủy viên trung ương đảng và đại biểu QH (nếu chẳng may họ mù quáng và cố chấp muốn trở thành như thế trong thời gian tới, sau khi bản HP đang bị toàn dân phản đối được thông qua).

      Trở lại với các anh hùng của chế độ CS. Các anh hùng này thực ra cũng chỉ là những nạn nhân. Họ đã bị cướp lý trí đến mê muội và cướp ý chí đến đê hèn để phụng sự một chủ nghĩa sai lầm và một chế độ bất công; họ đã bị cướp sức lực và cướp mạng sống để góp phần hình thành một tổ chức tội ác và xây dựng một đảng cướp đơn thuần, vốn chỉ làm được hai việc là phản dân và hại nước.