Friday, February 7, 2014

Thư Gởi Bạn Ta


 
1 & 2 - Hình ảnh "đấu tranh" của nhóm trí thức sinh viên của Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản trước 1975. 3- Ảnh tang lễ Lê Hiếu Đằng (boxit vn)
 
Ngày 23 tháng 1 năm 2014

Bạn ta,

Một người đàn ông tên Lê Hiếu Đằng vừa qua đời tại Sài Gòn hôm 22 tháng 1, ở tuổi 70. Một vài tờ báo loan tin này và gọi đó là một tin buồn.
   Tôi không thấy buồn một chút nào về chuyện ông ta chết. Ông đã sống một cuộc đời dài: 70 năm, trong chiều dài này, ông có 45 năm là đảng viên đảng Cộng Sản Việt Nam. Chuyện buồn, thôi thì cứ để cho các đồng chí của ông, các bạn sinh viên trong các tổ chức tranh đấu nội thành của ông buồn là đủ. Những nạn nhân của ông không coi đó là tin buồn.   Làm một vài con tính nhỏ thì người ta thấy ông trở thành đảng viên từ năm ông 25 tuổi. Khi ấy, ông còn là sinh viên của đại học Sài Gòn. Chắc chắn ông đã phải hoạt động rất tích cực cho Cộng Sản từ trước khi được kết nạp vào đảng. Phải có quá trình sinh hoạt với Cộng Sản suốt mấy năm mới được cho vào đảng. Không ai xin vào đảng là được thu nhận ngay. 
  Ông là sinh viên của đại học Sài Gòn. Lợi dụng không khí tự do của thủ đô, ông cùng đám bạn bè ăn phải bả Cộng Sản đã tích cực đánh phá chế độ từng nuôi dưỡng ông và do đó, ông đã đóng góp rất nhiều vào việc làm cho Việt Nam Cộng Hòa rơi vào tay Cộng Sản. Sau ngày Sài Gòn đổi chủ, ông được nhà cầm quyền Cộng Sản đãi ngộ xứng đáng, được trao cho những công việc quan trọng. Ông từng là phó chủ nhiệm, phó tổng thư ký , phó chủ tịch hội đồng tư vấn này, ủy ban trung ương nọ... Ông rất sung sướng nhận những bổng lộc mới của Cộng Sản trong gần bốn mươi năm cho mãi tới hai ba tháng trước khi qua đời. 
    Trong gần bốn mươi năm giữ những chức vụ ấy ông không hề lên tiếng về những khổ đau mà người dân Việt Nam phải gánh chịu dưới ách cai trị của bọn trâu bò. Ông không thể không chứng kiến trò bỏ tù, đầy đọa hàng mấy trăm ngàn người trong các trại tập trung khổ sai ngay sau năm 1975.
 Ông không thể nói là không biết những hoạt động bán nước của bọn chóp bu trước cũng như sau năm 1975. Ông không thể nói là không nhìn thấy tình trạng sa đọa đến cùng cực của xã hội Việt Nam, hàng triệu người bị biến thành nô lệ, đầy tớ cho các nước ngoài, phụ nữ bị đem bán đưa đi làm đĩ và hàng ngàn chuyện sai quấy khốn nạn khác mà bọn chó má đã trùm lên đầu người dân cả hai miền đất nước. Không thấy được những điều đó thì ông là người vô cảm không thể tha thứ được. Nếu không, ông cũng là đồng lõa của những việc làm khốn nạn đó.
Trong suốt 45 năm là đảng viên của đảng Cộng Sản Việt Nam. Mãi đến cuối năm 2013 ông mới tuyên bố từ bỏ đảng Cộng Sản Việt Nam vì ông nói là ông nhận ra đảng Cộng Sản chỉ là một tập đoàn đi ngược lại lợi ích của nhân dân. 

Ô hay, ông ở trong cái chăn khốn nạn đó trong suốt gần bốn mươi năm mới thấy ra điều đó hay sao? 
Ông không phải là thành phần thất học. Ông từng tốt nghiệp đại học của miền Nam.Đáng lẽ ra, ông phải nhìn ngay ra những việc làm xấu xa tàn ác đê hèn chó má của bọn cầm quyền Hà Nội. Ông không phải là người đứng ngoài. Ông có mặt và hoạt động ở ngay trong guồng máy Cộng Sản. Ông đã sống nhiều năm dưới cả hai chế độ mà vẫn không làm nổi một việc so sánh nhỏ để thấy ra những điều tệ lậu của nhà cầm quyền Cộng Sản sớm hay sao? Ông phải đợi gần bốn mươi năm mới nhìn ra thực chất của bọn Hà Nội ư? 
Việc ông làm, ra khỏi đảng Cộng Sản sau khi nhìn ra mặt trái của cái chế độ đã đè lên đầu, lên cổ người dân miền Bắc suốt từ năm 1954 và người dân miền Nam từ sau năm 1975 và mới chỉ lên tiếng đòi thay đổi hồi cuối năm ngoái chỉ là một việc làm quá ít và quá trễ. 
Chính ông đã đóng góp rất nhiều cho việc củng cố cho chế độ và giúp để cho tiếp diễn những chuyện không hay đó.
Nếu ông sớm nhìn ra những chuyện khốn nạn của bọn cướp ở Hà Nội thì có lẽ cái chết của ông còn đáng để được coi như là một tin buồn. Chứ đến bây giờ ông mới chết thì tin ông chết chỉ có thể là tin buồn cho vài ba người là cùng. 
Những đóng góp của ông cho những việc làm tàn độc của Cộng Sản Việt Nam là những đóng góp lớn. Nó càng lớn thì mức độ đau buồn khi nghe tin ông chết càng nhỏ đi. 
Chuyện vài ba tên công an kéo đến giật đi mấy cái biểu ngữ, vòng hoa viếng ông chỉ là chuyện dễ hiểu xẩy ra cho những người chơi với bọn chó dại. Chơi với chó thì bị chúng nó đối xử như vậy là đáng đời ông.

Còn những món nợ ông còn mắc của người Việt thì chúng tôi cho ông thiếu. Buồn về cái chết của ông thì không.

Bùi Bảo Trúc ()