Thursday, April 30, 2015

Về ngày 30/4: Chỗ đứng của Đảng CS phải là vành móng ngựa

Tôi xin thách nhân dịp này, Học viện chính trị Mác – Lenin mang tên Hồ Chí Minh tranh luận tay đôi với tôi về Hồ sơ Tội ác của đảng CSVN tôi phác họa trên đây. Tôi là một nhà báo tự do đang sống ở nước ngoài, từng ở trong đảng CS 44 năm, am hiểu không ít về chế độ CS, cuộc tranh luận công khai này sẽ lấy dư luận xã hội làm trọng tài.

 
Photo courtesy: Voa
 
Bùi Tín
 
VOA - Chiến cuộc hơn 30 năm trên đất nước Việt Nam đã được nhận định, tranh luận, mổ xẻ trong một thời gian dài, đến nay những ý kiến trái ngược nhau vẫn còn tồn tại dai dẳng.
 
Một bên cho đó là “sự nghiệp chống ngoại xâm vẻ vang của dân tộc VN”, một dân tộc anh hùng đã đánh bại phát xít Nhật, thực dân Pháp, đế quốc Mỹ thuộc ba lục địa Á, Âu, Mỹ, đánh bại hoàn toàn «ngụy quân và ngụy quyền Sài Gòn, tay sai đế quốc Mỹ», thống nhất đất nước, mở ra kỷ nguyên «xã hội chủ nghĩa cho cả nước».
 
Công đầu thuộc về «Đảng CSVN quang vinh». Do đó ngày 30/4/1975 là ngày «lịch sử oai hùng» của dân tộc. Năm nay kỷ niệm 40 năm ngày «chiến thắng vẻ vang» đó, Bộ Chính trị đảng CS quyết định tổ chức kỷ niệm long trọng trong cả nước, đặc biệt là ở các thành phố lớn: Hà Nội, Sài Gòn, Huế, Hải Phòng, Cần Thơ…có mit-tinh, duyệt binh, bắn pháo hoa, mở hội liên hoan quần chúng.
 
Ngược lại, một bộ phận không ít người Việt coi đây là ngày «quốc hận».
 
Suốt 40 năm nay, tôi đã suy nghĩ, tìm hiểu, đắn đo, đọc không biết bao nhiêu tài liệu, tranh luận với hàng trăm bạn bè trong và ngoài nước, với gần một trăm nhà báo nước ngoài - Pháp, Mỹ, Anh, Đức, Nhật Bản,Trung Quốc - để rồi cố gắng độc lập suy nghĩ bằng đầu óc tỉnh táo của chính mình, không theo đuôi số đông, không dựa dẫm, lập dị, chỉ lấy sự thật và lẽ phải làm mục tiêu.
 
Từ đó tôi hoàn toàn tự tin để kết luận trong dịp này là trong 70 năm qua Đảng CSVN đã liên tiếp phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác:
 
- đã chọn sai lầm học thuyết chính trị Mác – Lênin và chế độ toàn trị độc đảng cực kỳ tệ hại,
 
- đã phạm tôị ác chồng chất trong việc chủ trương bạo lực vũ trang, chủ động gây nên cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn với hàng mấy triệu sinh mạng nhân dân, chủ yếu là thanh niên ưu tú thuộc cả 2 bên chiến tuyến,
 
- đã tàn phá vô kể sức lao động và của cải xã hội trong thời gian dài, trong các cuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc, cải tạo công thương nghiệp trong cả nước, đã vi phạm những hiệp định đã long trọng ký kết tại các Hội nghị Geneve năm 1954 và Hội nghị Paris năm 1973, đặc biệt là các điều khoản về «tôn trọng quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam», «không đe dọa dùng vũ lực và không dùng vũ lực», «thực hiện hòa hợp và hòa giải dân tộc», «không trả thù những người đã hợp tác với đối phương».
 
 - đã đày đọa, trả thù hàng chục vạn viên chức và sỹ quan VN Cộng hòa trong hệ thống nhà tù mang nhãn hiệu «các lớp học cải tạo» để đánh lừa dư luận thế giói..
 
Có thể nói trên đây là những tội ác hiển nhiên có suy tính theo hệ thống, không thể chối cãi của đảng CSVN, của Ban Chấp hành Trung ương, của Bộ Chính trị, bằng chứng là các nghị quyết của Trung ương và Bộ Chính trị, đặc biệt là Nghị quyết Trung ương 15 khóa II đầu năm 1959 chủ trương đồng khởi và khởi nghĩa ở miền Nam, xây dựng đường mòn Hồ Chí Minh từ Bắc vào Nam qua đất Lào và Campuchia, rồi Nghị quyết Trung ương 9 khóa III cuối năm 1963 chủ trương tăng cường chi viện quân sự quy mô của miền Bắc cho miền Nam, các quyết định về chiến lược của Bộ Chính trị năm 1974 và đầu năm 1975 dốc toàn bộ lực lượng để giải phóng miền Nam trong chiến dịch Hồ Chí Minh.
 
Các văn kiện trên chứng tỏ Bộ Chính trị đảng CSVN đã sớm xé bỏ triệt để các Hiệp định Geneve và Paris, công khai vi phạm sự cam kết và phản bội chữ ký của chính mình, chà đạp thô bạo «quyền tự quyết của nhân dân miền Nam VN được tự do lựa chọn chế độ của mình», 2 lần gây nên thảm họa di cư quy mô lớn năm 1954-1955 từ Bắc vào Nam và thảm kịch thuyền nhân từ 1975 đến 1980, với biết bao sinh mạng bị biển cả cuốn đi, bộ máy công an còn thu cơ man nào là vàng của hàng triệu người vượt biên.
 
Tất cả những điều kể trên là tội ác đối với toàn dân tộc, đặc biệt là đối với nhân dân miền Nam Việt Nam đã bị thôn tính bằng vũ lực công khai, phi pháp, trắng trợn, cũng là tội ác chống nhân loại, vi phạm Hiến chương của Liên Hiệp Quốc chủ trương quyền Tự quyết của các dân tộc là bất khả xâm phạm. Do đó ngày 30/4 có thể gọi là ngày Đen Tối , ngày Tội Ác, từ đó cũng là ngày Ô Nhục của Đảng CSVN.
 
Nếu như nhân dân Việt Nam được sống dưới một chế độ pháp quyền đầy đủ thì Bộ Chính trị đảng CSVN tự nhận là cơ quan lãnh đạo thường xuyên, liên tục và toàn diện đất nước phải bị đưa ra vành móng ngựa của Tòa án Nhân dân và của Tòa án Quốc tế về những Tội ác chồng chất trên đây.
 
Nhân dân Việt Nam vào thời điểm hiện tại số đông không còn ngu ngơ để đảng CS lừa dối bằng những thủ đoạn gian manh như Mặt trận Tổ Quốc (do chính đảng CS dựng lên), Mặt trận Dân tộc Giải phóng và Chính phủ Cách mạng lâm thời (cũng do đảng CS tổ chức), tự giải tán đảng CS Đông dương tháng 11/1945 (thật ra chỉ là rút vào bí mật), đổi tên đảng Lao động VN từ 1952 đến 1976 (vẫn là bản chất Cộng sản, luôn theo lệnh từ Moscow), đế quốc Mỹ xâm lược (là một kiểu vu khống), ngụy quân ngụy quyền (cũng là vu cáo bỉ ổi vì chính CS mới tự nguyện làm ngụy quân ngụy quyền cho CS Quốc tế). Họ cho trên đây là những nét sáng tạo cao tay, thật ra là trò bịp rẻ tiền.
 
Trống kèn ầm ỹ, pháo hoa khắp nơi, duyệt binh hoành tráng chỉ còn là màn khói mỏng che đậy những sai lầm và tội ác chồng chất cùng những bất công kinh khủng mà xã hội không còn có thể chịu đựng nổi.
 
Đến nay mọi sự sai lầm, giả dối, lừa lọc, mỵ dân của các khóa Bộ Chính trị đều đã và đang phá sản, nhiều đảng viên CS có công tâm, trọng danh dự đã lên tiếng đòi đảng phải từ bỏ cái tên CS tội lỗi, thực hiện chế độ đa nguyên để có kiểm tra, tranh đua, thay thế cùng với các đảng khác trên cơ sở bình đẳng, tạ tội với toàn dân. Nếu Bộ Chính trị vẫn cứ chủ quan ngang ngược, họ sẽ vấp phải sự phẫn nộ của toàn dân được thế giới dân chủ hỗ trợ, họ sẽ ngày càng bị cô lập, và họ sẽ không trách khỏi là những kẻ phạm tội ác bị toàn dân hỏi tội trước vành móng ngựa của luật pháp công minh.
 
Hồ sơ tội phạm đã đầy đủ đến thừa thãi.
 
Tôi xin thách nhân dịp này, Học viện chính trị Mác – Lenin mang tên Hồ Chí Minh tranh luận tay đôi với tôi về Hồ sơ Tội ác của đảng CSVN tôi phác họa trên đây. Tôi là một nhà báo tự do đang sống ở nước ngoài, từng ở trong đảng CS 44 năm, am hiểu không ít về chế độ CS, cuộc tranh luận công khai này sẽ lấy dư luận xã hội làm trọng tài.
 
Bùi Tín
 
 
On the 30th of April: 
The place for VN Communist Party is front of the Court of Justic
Bùi Tín
 
The more than 30 years war in Vietnam has been assessed, debated, dissected for a long time, yet conflicting opinions still persist today.
 
One side regards it as "a glorious history of struggle of the Vietnamese against foreign invasions," a heroic people who defeated the Japanese fascists, colonialist France, the American empire of three continents Asia, Europe, America; one who completely vanquished the «Saigon puppet government and puppet army, lackeys of the American imperialists," to unify the nation, opening the new era of "socialism for the whole country." The big credit must go to the "glorious Communist Party.” Therefore April 30, 1975 is the date of «heroic history» of the nation. 
 
This year the Politburo decides to solemnly celebrate the 40th anniversary of the «victory» throughout the country, especially in major cities: Hanoi, Saigon, Hue, Hai Phong, Can Tho... completed with meetings, rallies, parades, fireworks, and festivals for the whole populace to celebrate.
 
Conversely, a sizable part of the Vietnamese considers this day as "national enmity."
 
For 40 years now, I have been thinking, researching, pondering. I have read unknown number of documents, arguing with hundreds of friends at home and abroad, debated with nearly a hundred of foreign journalists - French, American, British German, Japanese, Chinese - and then try to reason with an independent, clear and sober mind of my own, not following the majority, not relying on any single primary source, though not being a maverick, my goal is to let myself be guided by the truth and reason.
 
Since then I am totally confident to conclude on this occasion that in the past 70 years the Communist Party has continuously committed one blunder after another:
 
- They have chosen the wrong political theory of Marxist - Leninism and the destructive one-party totalitarian regime,
- They have committed crimes against humanity by advocating violent armed struggle, actively initiating civil war, resulting in fratricide with several million lives squandered mostly young elite people on both sides of the battlefield.
 
- They have destroyed countless labor and social wealth during the long conflagration, notably the land reform in the North, deformed industrial and commercial operations in the country, violated the treaties that they formally signed at the 1954 Geneva Convention and the Paris Peace Accords of 1973, especially in terms of "respecting the right to self-determination of the people of South Vietnam», «threaten to use force or resort to using force," failing to «carry out national concord and reconciliation» and «pledges not avenge those who collaborated with the enemy."
 
 - They have banished, taking revenge on thousands of South Republic officers in the goulag, a prison system that has been branded "rehabilitation and reeducation camps" to deceive world opinion...
 
We can say that the above are blatant systemic crimes contemplated by the regime, which cannot be denied by the Communist Party, the Central Committee, or the Politburo, as evidenced by the resolution of the Central Committee and Politburo, specifically the 15th plenum, session II, 1959 implementing the policy of general uprising in the south, building the Ho Chi Minh trail from north to south through Laos and Cambodia, and the Central Committee resolution 9, Session III in 1963 spearheading large scale military aid to the South, and the strategic decisions of the Politburo in 1974 and early 1975 to concentrate the entire forces to liberate the South in the Ho Chi Minh campaign.
 
The above documents show that the Politburo of the Communist Party soon had completely tore up the Geneva and Paris agreements, publicly violated their commitment, betraying their own signature, and ruthlessly trampled on the South VN people «their rights to self-determination, free to choose their political system that they want to live under», 2 times causing the catastrophic large-scale exoduses from north to south (1954-1955) and the boat people tragedy (1975 to 1980), where many lives were swept away by the sea, the police apparatus collecting millions taels of gold from the millions people who crossed Vietnam border.
 
All of the above are crimes committed against the entire nation, especially against the people of South Vietnam who was blatantly annexed by force, illegally, and flagrantly, as well as crimes against humanity, in violation of the UN Charter that advocates the right to self-determination of the peoples, which is inviolable. Therefore April 30 may be called the Dark Day, the Day of Crime, and for the Communist Party the day of shame.
 
If the people of Vietnam were living fully under the rule-of-law, the Communist Party’s Politburo who proclaims itself as the regular body, who rules the country continuously and comprehensively must be put on trial at the People’s Court's and the International Court of Justice for the crimes that have been piling up here.
 
The majority of the people of Vietnam at present time is no longer naive to the communist party trickeries with all their monikers, such as the deceptive tactics employed by: the Fatherland Front (erected by the Communist Party), the People’s National Liberation Front and the Government of The Interim Revolutionary (also organized by the communist party). Just as they had dissolved the Indochinese Communist Party in January 11, 1945 (it actually just went underground), renamed the Labor Party from 1952 to 1976. (still essentially a Community organ, always taken orders from Moscow). The names employed by the Communists: the US imperialist invaders (a type of slander), the puppet army, puppets government, are all shameless infamous slanders, because it is the Communist who are willing to become the voluntarily puppet army and puppets government for the Comintern (Communist International). They consider the above tactics a creative technique, in reality it is a cheap trick.
 
Trumpet, fireworks, grand parades everywhere are only serve as a thin smoke screen to cover up the blunders and crimes and injustices heaped horribly on a society who can no longer tolerate.
 
So far all the mistakes, falsehoods, treacheries, deceptions and demagoguery in the various session of the Politburo have already been bankrupt, many Communist Party members who still have conscience and honor have cried out to the party to abandon the sinful Communist name and implement pluralism so people can have checks and balances, to replace the one-party rule with competing parties on the basis of equality, and to make amends with the whole population. 
 
If the Politburo still remains unrepentant, it will face the wrath of the people who have garnered the support from the democratic world, its members will become increasingly isolated, and it will not escape the charges and will face the people in the court of justice for the crimes they’ve committed.
 
The criminal records are abundantly clear.
 
On this occasion, I would like to challenge the Academy of Marxist-Leninist – which now carries the name of Ho Chi Minh Academy to debate with me about the crimes of the Communist Party that I’ve outlined above. I am a freelance writer living overseas who had been a 44-years member of the Communist Party, understands and has first-hand knowledge of the communist regime, this public debate will take the public opinion as arbiter.
 
Translated by Nguyễn-Khoa Thái Anh