Monday, April 14, 2014

Ba dòng thác cách mạng


   - Tôi nhớ vào những thập niên trước đây nhân dân và xã hội (XH) VN từ trẻ thơ đến cụ già, từ bãi bờ, nghĩa trang, chợ búa, trường học, bến xe… cho đến phố phường mỗi ngày đều bị các loa phóng thanh tra tấn và nhồi nhét cụm từ “ba dòng thác cách mạng”. Có một điều tôi chắc chắn rằng hầu như đại bộ phận nhân dân VN nhất là tầng lớp nông dân, công nhân lao động ngày đêm lo quần quật giựt gối vá vai…bương chải tìm miếng ăn đã trắng mắt, đắng lưỡi rồi không còn tâm trí sức lực nữa để chú ý. Còn lại rất ít người quan tâm đúng mức vào những âm thanh trên kể cả HS, SV và đội ngũ GV tuy hằng ngày đều được nhồi nhét cả trong giờ học và trong những buổi họp, những khóa học gọi là “bồi dưỡng chính trị”.

  Thế rồi ba dòng thác CM đó cuốn trôi về đâu? Trước hết tôi xin nói rằng cái khái niệm ba dòng thác CM đó xuất phát từ đảng CSVN trong đầu thập niên 80 tk trước mà đứng đầu là Lê Duẫn (LD). Trên bình diện thế giới LD cho rằng từ sự tác động chính trị lịch sử của các dòng CM lớn trên thế giới đúc kết lại từ sau thế chiến thư 2 đó là: Hệ thống các nước XHCN-Phong trào giải phóng dân tộc-Phong trào đấu tranh của giai cấp công nhân và nhân dân lao động ở các nước tư bản chủ nghĩa. Ba dòng thác này đã tiến công dồn dập vào chủ nghĩa đế quốc với mục đích vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ XH. Kết quả là hệ thống TBCN đã tan ra từng mảnh và trên con đường giãy chết.

Đối với trong nước thì ba dòng thác CM đó là: CM quan hệ sản xuất-CM văn hóa tư tưởng và CM khoa học kỹ thuật.

Tôi xin đi vào nội dung 3 dòng thác CM trong nước trước.

CM quan hệ SX: Trên 70% dân số VN là thuần nông, bám ruộng nương sống bằng nông nghiệp. Thế nhưng trong hàng thập kỷ qua dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng, trong đó không loại trừ yếu tố âm mưu đã đẩy tỷ lệ khoảng cách giàu nghèo giữa nông dân và người dân thị thành lên quá xa. Điều này được chứng minh trong hệ số Gini-Coefficient phân giai tầng trong XH mà số người dân nghèo hoàn toàn thuộc lĩnh vực Nông-Lâm-Ngư nghiệp. Các hộ giàu đa phần là cán bộ đảng viên sống bằng tiền lương và lậu, bổng lộc ngất trời đó là chưa nói đến móc ngoặc tham ô, hối lộ. Thời bao cấp (những năn 1980s) hầu như tài sản Quốc Gia, tài nguyên đất nước hoàn toàn nằm trong tay cán bộ đảng viên CSVN. Người dân là những ông bà chủ do đảng áp đặc xảo ngôn trá hình và phải phục tùng cho bầy đầy tớ mà không một điều khoản nào trong pháp luật ngăn chặn cho được. Hầu hết các thành phần cán bộ đảng viên và gia đình dòng họ đều xa lánh các lĩnh vực Nông-Lâm-Ngư nghiệp.

Từ những sự trái ngược, bất hợp lý trên khiến cho giới nông dân rải rác từ những năm đó đã bắt đầu bỏ đất đai quê hương làng mạc để đi tìm cuộc sống mới, làm dân ngụ cư ở các thành phố trong cả nước, tha phương cầu thực mong cải thiện phần nào bởi thực tế bám lấy gốc rạ, cây lúa thì cũng chỉ đủ "của ruộng đắp bờ" mà bị lỗ công lao động. Đó là chưa kể bị mất mùa thất thu... nguyên nhân từ nhiều phía như môi trường độc hại gây ra do phân bón hóa học, thuốc trừ sâu, diệt cỏ, thuốc bảo vệ thực vật v.v... nằm trong chuỗi âm mưu phá hoại của giặc Bắc phương và nhiều đòn KT khác nữa xuất phát từ sự thỏa hiệp dưới thời Mao-Hồ. Do đó nông dân đành ngậm ngùi xa chia tay vườn ruộng- một việc làm mà bao đời qua nông dân VN chưa hề có-Nền nông nghiệp đối diện với tình trạng đất bị bỏ hoang. Nông dân kéo nhau lên thành phố lây lất làm thuê may ra còn có cơ hội đổi đời, mở mang tầm nhìn dầu sao cũng tiếp xúc được với một ít văn minh còn hơn chôn đời nơi góc ruộng bờ ao mà chẳng nên cơm cháo gì!

Lĩnh vực Lâm nghiệp thì hầu như là huyền thoại. Rừng đã bị đảng tàn phá từ lâu với chính sách khai hoang xây dựng vùng “Kinh tế mới” để tiếp đón gia đình quân dân cán chính QLVNCH cùng các nhà tư sản sau các chiến dịch X!-X2… rồi sau đó là tiếp tay cho lâm tặc đốn hạ tàn phá tan hoang để được chia phần. Trong lĩnh vực này nếu một người dân nào tham dự vào với mục đích kiếm cơm kiếm cháo thì con đường tù tội chắc không tránh khỏi.

Ngư nghiệp là tiếng nấc của ngư dân hòa trong lời ru bi ai của biển. Những giấc mơ của những người vợ hiền, trẻ thơ, cụ già quanh năm đu bờ bám bãi... không còn là những giấc mơ hoa mà đã trở thành những cơn ác mộng. Những ánh mắt lo âu, hồi hộp chỉ được nhẹ đi khi nào bóng dáng những con thuyền trở về cập bến an toàn. Không như ngày xưa thời Mỹ-Ngụy kiềm kẹp chỉ cầu mong cho sóng êm gió lặng... mà bây giờ nạn hải tặc hoành hành ngang tàng giết chóc, cướp bóc, hành hung bất cứ lúc nào khi ngư phủ chỉ hành nghề trên vùng biển gần bờ mà không dám đi xa. Trong những năm này để có những giọt dầu cho tàu rời bến cũng vô cùng khắc nghiệt. Vì lúc đó xăng dầu là hàng quốc cấm là vật tư quốc phòng. Chuyện chụp mũ cho ngư dân tổ chức vượt biên khi hành nghề trên biển cũng là một nỗi lo không dứt. Tai họa ập lên đầu bất cứ lúc nào một khi tàu biên phòng cặp vào tàu cá của ngư dân. Tiếng cầu cứu, kêu than của ngư phủ lúc này như tiếng vỗ cánh của đàn hải âu biến tan vào sóng cả.

Thế thì cuộc CM quan hệ SX đảng đã thực hiện như thế nào? Qua phần trình bày trên thì chúng ta đã rõ.

CM văn hóa-tư tưởng: Tôi nhớ có một triết gia xưa đã nói: “Sai lầm của một thầy thuốc có thể làm chết một số bệnh nhân, sai lầm về chính trị có thể giết chết một thế hệ nhưng sai lầm về văn hóa có thể làm chết cả muôn loài…”

Khi những bước chân của đoàn quân ô hợp, man rợ tràn về từ rừng rú xâm lược đất nước MNVN và luồng tư tưởng văn hóa quái thai như trận gió mùa Đông Bắc tràn về từ cõi hoang sơ man dại phủ trùm lên XH nhân bản, lấn át và soán ngôi một nền văn hóa ưu việt và đẹp tươi. Đến nỗi một nhà văn, nhà văn hóa (Dương thu Hương) ở trong luồng gió đó với sự trung thực, trong lòng không kiềm được nỗi xót xa đã ngồi rũ khóc bên vệ đường…khóc cho sự tự do, nhân ái…cho nền văn hóa rực rỡ đã gục chết trước luồng gió độc đầy dã man và lạc hậu. nơi đây tôi không phải trích lại lời thống thiết của nhà văn Dương thu Hương trong những ngày của mùa xuân năm ấy.

Đảng CSVN đã du nhập và áp đặt lên đất nước VN một nền văn hóa, tư tưởng mang ý thức hệ chủ nghĩa Mác-Lê vô cùng sai lầm và lạc hậu mà nhân loại đã tiêu trừ, tẩy chay vứt vào hố rác hàng thập kỷ qua. Thế mà đến hôm nay đảng CSVN vẫn ngoan cố ngu ngốc tuyên truyền?

Trong hệ thống văn hóa tư tưởng đó hoài thai một nền giáo dục quái gỡ mà hàng trăm ngàn trang viết đã gióng lên những hồi chuông dài không dứt để cảnh tỉnh cho toàn XH. Thế nhưng CSVN đã bị các chứng nan y câm điếc và mù lòa nên không hề lay chuyển để đổi thay theo trào lưu tiến bộ của thế giới. Nơi đây tôi cũng không phải trích ra những tiếng nói những hồi chuông cảnh báo cho nền giáo dục VN mà toàn XH đã gióng lên. Tôi chỉ mượn một câu của Thủ Tướng Singapore Lý quang Diệu, một cây đũa thần đã làm rực rỡ đất nước của ông: “Nếu thắng cuộc đua trong giáo dục thì sẽ thắng trong kinh tế, vì giáo dục tạo ra nguồn nhân lực, đặc biệt là chất lượng cao sẽ quyết định sự thành bại của Quốc Gia.”. Nền GDVN ngoài những điều quái gỡ mà tôi cũng đã từng nói ở nhiều bài viết trước đây, riêng chỉ với căn bệnh “vô cảm” và “thành tích” cũng đủ nhấn chìm một đất nước.

Như vậy cuộc cách mạng văn hóa tư tưởng mà đảng đã thực thi đáng đi vào lịch sử để cho hậu thế đời đời nguyền rủa.

CM KH-KT: Trong lĩnh vực này thật ra đảng CSVN chỉ học nói theo nền văn minh thế giới mà không hiểu được một phần nhỏ nào của nền KHKT.

Đảng CSVN và cả nhân dân miền Bắc XHCN suốt từ những năm 30s đến 1975 của tk trước có một ai từ trung ương đến bản làng tiếp xúc được với những sản phẩm được sản xuất ra từ những phát minh của KHKT? Do đó sau khi cưỡng chiếm MNVN mới có những mẫu chuyện nực cười giống như chuyện khôi hài nhưng có thực như TV chạy đầy đường, đồng hồ không người lái 12 đèn 2 cửa sổ…rồi cái nồi ngồi trên cái cốc, cà rem ăn không hết phải phơi khô… và thậm tệ nhất là xếp hàng mua kem đánh răng, giặt quần áo… mà cứ tưởng là kem ăn của tư bản và cứ thế mà âm thầm ráng nuốt… rồi ọe ra chửi Mỹ Ngụy thâm độc, SX ra thứ kem thật chết người…!!!

Thậm tệ đến nỗi khi cưỡng chiếm MNVN, tiếp thu các nhà máy, cơ sở dụng cụ máy móc chuyên dùng thì không biết vận hành và sử dụng để cho dãi dầu mưa nắng và rỉ sét rồi cắt nhỏ ra bán sắt vụn lấy tiền đổi ra USD, rút thêm ngân khố để nhập về máy mới rồi cứ qui trình đó tiếp diễn… rỉ sét, cưa, cắt, bán, mua… và “làm giàu cho đất nước” trong một thời gian không ngắn.

Nói về cuộc CM KHKT thì thế nào là CM KHKT? Đảng CSVN có biết?

“Là việc áp dụng những công nghệ hoàn toàn mới tạo điều kiện cho sản xuất phát triển theo chiều sâu, giảm hẳn tiêu hao năng lượng và nguyên liệu, giảm tác hại cho môi trường, nâng cao chất lượng sản phẩm và dịch vụ, thúc đẩy mạnh mẽ sự phát triển của sản xuất, dùng máy móc thay thế lao động cơ bắp…” (Wikipedia)

Như vậy xét về trình độ toàn diện chứ không riêng gì KHKT của đảng CSVN trong giai đoạn này (những năm 1980s dưới thời Lê Duẫn) có thể hiểu và làm được cuộc CM KHKT không? Nhưng ở đây đảng và chính quyền CSVN đã có một nền KHKT đâu mà để thay đổi? để mà cách mạng? Suy cho cùng tập đoàn CSVN chỉ nói và làm theo cảm tính. Với sự tập ăn, tập nói theo trào lưu thế giới mà thôi. Thực chất từ cốt lõi đến hình thức của đảng CSVN thì không ai hiểu hơn là nhân dân VN và đến ngày nay thì cả thế giới cũng đều rõ. Chính Thủ Tướng Singapore Lý quang Diệu ngày 16/10/2007 khi tiếp đại sứ Mỹ lúc đó là bà Patricia L.Herbold và phó trợ lý ngoại trưởng là Thomas Christensen rằng “ Asean lẽ ra không nên nhận Việt Nam, Lào, Campuchia và Miến Điện vào làm thành viên trong thập niên 90”. Một nỗi nhục không thể hơn được nữa!

Đối với tình hình thế giới thì LD nói 3 dòng thác CM như đã dẫn ở trên thì ta cũng nên suy xét từng dòng thác đó. Nơi đây tôi không phải đi sâu và phân tích nhiều bởi những luận điệu của LD nói ra về 3 dòng thác CM đó nó không có chiều sâu, không thực tiễn, hoàn toàn lỗi thời và phi thực tế. Nói khác hơn theo ngôn từ hiện nay là “Lê Duẫn chém gió”.

Hệ thống các nước XHCN: Sauk hi những luận điệu của LD nói ra không lâu, đến năm 1989 thì toàn bộ hệ thống các nước XHCN đều lần lượt cáo chung theo thế cờ Domino một cách chóng mặt. từ bức tường ô nhục Berlin, Đông Âu, đến sào huyệt Moscow và cho đến hôm nay chỉ còn lại 4 nghĩa trang cũng đang chuẩn bị đóng nắp quan tài và hạ huyệt. Đã tan rồi và khô cạn một dòng thác.

Phong trào giải phóng dân tộc: Đúng là LD có mắt nhưng không tròng lại thêm điếc bẩm sinh. Ếch nằm đáy giếng. Sau thế chiến thứ 2 các thuộc địa trên toàn thế giới đều được các “Mẫu Quốc” bỏ ngõ như Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Hà Lan… v.v… Những thuộc địa của các nước trên đều được độc lập mà không phải qua đấu tranh gian khổ dưới mọi hình thức… không tốn hao nhân lực và tài lực. Ngoài các châu lục khác ngay trong vùng Nam Á và ĐNÁ cũng không thiếu như Ấn Độ, Indonesia, Philippines, Miến Điện… riêng chỉ có VN với sự xúi dục của Nga, Tàu đem máu xương của dân tộc để làm một việc vô nghĩa theo mưu đồ của CS Quốc Tế. Nhiều thuộc địa của Pháp trên thế giới có một nước nào phải bỏ máu xương để giành độc lập như VN? Nếu Hồ tập Chương cùng bè lũ Duẫn, Chinh, Đồng, Giáp… cùng bọn chóp bu CSVN không làm tay sai cho Nga, Tàu CS thì làm gì có cuộc kháng chiến chống Pháp 9 năm? Mà VN cũng vẫn được độc lập theo xu hướng của thế giới sau thế chiến thứ 2 mà không phải đổ máu xương để có một Điện Biên Phủ mà chúng gọi là “kinh thiên động địa… rúng động năm Châu!!!”.

Theo LD thì dòng thác CM thứ 3 là phong trào đấu tranh vùng lên của giai cấp công nhân và nhân dân lao động ở các nước tư bản CN chống lại sư bóc lột và bất công của giới chủ cùng giới cầm quyền.

Ở dòng thác này rõ ràng là LD đang nằm dưới đáy thác mà nói chuyện trời mây, núi cao rừng thẳm!!! LD và tập đoàn CSVN ngập chìm dưới vực sâu bởi ngọn Thái Sơn Nga Tàu đè bẹp. Do đó trong mắt cả tập đoàn từ Hồ tập Chương, LD trở xuống… là cả một hệ thống máy chém, cường quyền XHCN. Đứng trước sự lên bờ xuống vực của nhân dân các nước XHCN mà miền Bắc VN là một bảng sao. Do đó chúng không thấy được thế giới bao la với muôn hồng ngàn tía của các nước Tư Bản Tự Do. Cho nên đã mường tượng trong đầu là công nhân lao động, nhân dân các nước Tư Bản đang bị chính quyền và giới chủ kiềm kẹp, đè đầu bóc lột còn thậm tệ hơn nhân dân trong XH của thầy trò bọn chúng. Cho nên LD nói rằng 3 dòng thác CM đó đã tiến công mạnh mẽ và ra đòn chí tử về phía CN Đế Quốc và các thế lực phản động trên thế giới khiến cho chúng tan ra từng mảnh và đang co giật giãy chết!. Nói đến đây tôi bỗng nhớ lại hoàn cảnh của chính người viết.

Vào khoảng giữa năm 1975 khi MNVN hoàn toàn bị cưỡng chiếm. Nhờ sự bóc lột của bọn Mỹ-Ngụy mà gia đình người viết có được một căn nhà lầu 3 tầng trên phần đất hơn 200m2. Lúc này có một người Dì (em ruột của Mẹ) vào năm 1954 ở lứa tuổi 14-15 đi tập kết ra Bắc theo đội văn công ca múa liên khu 5. 21 năm được bác và đảng nuôi ăn học và qua thông tin của đảng Dì biết rằng gia đình chị, em cùng các cháu ở MN bị Mỹ-Ngụy bóc lột, kiềm kẹp… đến nỗi phải lấy sọ dừa để làm chén ăn cơm. Nghĩ đến đây Dì tôi quặn thắc cả buồng tim, đứt cả ruột… và nước mắt trải dài trong những đêm không ngủ. Thế là phải về Nam một chuyến mong cứu giúp gia đình chị em và không quên mang theo một xâu chén sành để làm quà. Thâm tâm là quí lắm… rồi cẩn thận gói kỹ. khi vào đến quê hương, đứng trước địa chỉ cầm trên tay, Dì tôi ngước nhìn trật ót về phía sau để quan sát tầng cuối của căn nhà lẫn trong chòm mây trắng lảng đản bay… và sau nhìn tôi xin hỏi:

- Xin hỏi đây là cơ quan nào của tỉnh vậy cháu?

-Thưa cô đây không phải cơ quan mà là nhà của cháu! (Dì cháu chưa một lần diện kiến từ 21 năm qua) nhưng cô hỏi ai?

- Ở đây có ai tên X con của bà Y không vậy cháu?

- Ủa cô có quen ha? Cháu là X đây cô.

Thế là Dì Dì cháu cháu đuề huề… mừng mừng… tủi tủi… Sau một hồi cật vấn mà Dì không chịu bước vô nhà mặc dù tôi đã mời. Dì vẫn không tin tòa nhà này là của riêng tôi. Còn hỏi thêm rằng ở trong tòa nhà này gồm bao nhiêu hộ vậy cháu?

Chiều tối hôm đó một bữa tiệc tẩy trần cho Dì cũng tương đối thôi vì bất ngờ nhưng cũng vẫn không thiếu một món khoái khẩu nào. Đồng thời tất cả ly, chén, bát, dĩa muổng… đều toàn bằng bạc, Inox, pha lê thủy tinh và men cao cấp mang nhản hiệu Made in Japan và USA cả… Dì cũng không tin tất cả những thứ đó là đồ gia dụng của gia đình tôi mà cả quyết bảo rằng đó là của cơ quan lớn dùng để tiếp khách cao cấp mà thôi.

Đêm hôm đó cũng thật bất ngờ… khi sáng ra ngay sau vườn nhà tôi, dưới hố rác có một xâu chén không biết từ nơi đâu bay đến mà hình thù xù xì màu sắc nhòe nhoẹt… trông rất lạ chưa từng thấy ở nơi “giãy chết” mà nó xuất xứ từ chốn “thiên đường”.

Như vậy thì cái dòng thác CM thứ 3 của Lê Duẫn nó đẻ ra cái luồng suy nghĩ của Dì tôi lúc về lại cố hương. Đổi lại chuyến này để theo Dì tôi về Bắc là Honda, TV, Radio Cassette cùng nhiều thứ nữa… làm hành trang cùng Dì cho đỡ buồn trên dọc đường dong ruổi… Từ đó tiếp diễn mấy chuyến xuôi Nam Dì tôi “nhận hàng” còn tôi thì “nhận Họ”.

Nói túm lại 3 dòng thác CM của CSVN về phương diện quốc nôi nó đã cuốn phăng làm tan hoang đất nước và nhân dân, gây ra bao hệ lụy… xét cho cùng thì không biết có một phép màu nào có thể cải tử hoàn sinh mà bù đắp lại cho non sông, dân tộc.

Về 3 dòng thác CM trên phương diện thế giới như theo lời Lê Duẫn thì quả là một trò hề và lối nhận thức của những người mù sờ voi.

Ngày 12/4/2014