

Một số nhà nghiên cứu cho rằng chiếc yếm được ra đời là để tôn lên cái lưng ong vốn
được xem là một nét đẹp của người phụ nữ trong văn hóa Việt Nam. Theo quan niệm truyền thống của người Việt, một cô gái đẹp là phải có cái lưng được thắt đáy nhỏ nhắn như cái lưng ong.




Yếm thường được dùng kết hợp với áo cánh hoặc áo dài, mặc với nón quai thao, khăn nhiễu và khăn mỏ quạ.


Hình ảnh chiếc yếm đã đi sâu vào ca dao Việt Nam. Nó đã trở thành một chủ đề quán xuyến quen thuộc, tạo nên sự lãng mạn và đáng yêu cho những câu thơ ca tình tứ của dân tộc. Từ những câu tỏ tình của các chàng trai trong các cuộc gặp gỡ:
Hỡi cô mặc áo yếm hồng
Đi trong đám hội có chồng hay chưa?…
Cô kia yếm trắng lòa lòa
Lại đây đập đất trồng cà với anh.
Bao giờ cà chín cà xanh
Anh cho một quả để dành mớm con.
Cho đến câu nhớ nhung, mong đợi của kẻ xa quê:
Mình về mình có nhớ chăng.
Ta về như lạt buộc khăn nhớ mình.
Ta về ta cũng nhớ mình.
Nhớ yếm mình mặc, nhớ tình mình trao.


Rồi chiếc yếm lại trở thành vật trao tình của các cô gái trẻ. Yêu anh thì mới trao yếm cho anh. Khi anh hỏi mượn em chiếc yếm là ý anh muốn hỏi em có yêu anh không, có đồng ý theo anh không.
Thuyền anh ngược thác lên đây.
Mượn đôi dải yếm làm dây kéo thuyền.
Ở gần mà chẳng sang chơi.
Để em ngắt ngọn mồng tơi bắt cầu.
Mồng tơi chẳng bắt được đâu.
Em cởi dải yếm bắt cầu anh sang.
Rồi dải yếm lại trở thành một biểu tượng cho tình yêu giữa đôi trai gái:
Trời mưa trời gió kìn kìn.
Đắp đôi dải yếm hơn nghìn chăn bông.


Đối với những đôi trai gái không được nên duyên nên phận vợ chồng như mong ước.
Chiếc yếm lại hiện lên trong câu thơ xót thương tiếc nuối của các chàng trai:
Kiếp sau đừng hóa ra người Hóa ra dải yếm buộc người tình nhân.
Yếm, đã đẹp, lại còn lôi cuốn ở nét vừa kín vừa hở. Xem Hồ Xuân Hương tả cô gái sau thì rõ:
Lược trúc lỏng cài trên mái tóc.
Yếm đào trễ xuống dưới nương long.
Ðôi gò Bồng đảo sương còn ngậm.
Một lạch Đào nguyên suối chửa thông.
No comments:
Post a Comment