LQQ: Bài viết sau đây của một người ký tên Hoàng Dũng, Đang làm việc ở Văn Phòng Trung Ương Đảng Cộng sản Việt Nam, được blog “Tin Lề Trái” đăng vào ngày 30 tháng 5 năm 2010. Trong một xã hội văn minh thì lý lịch, hoàn cảnh xuất thân, sự nghiệp công tác của các Nhà hoạt động chính trị được công khai rõ ràng cho toàn dân biết. Mọi sự che giấu đều bị các đảng phái hoặc ứng viên đối lập và truyền thông phanh phui.
Ở Việt Nam, do không có đa nguyên đa đảng và tự do báo chí, Nhân dân
bị mất một quyền rất quan trọng đó là: “Quyền được biết về người lãnh
đạo mình”. Bởi vậy những thông tin về đời tư thường kích thích sự tò mò
tìm hiểu. Tôi tin bài viết có độ khả tín, xin phép đăng lại, coi như
là cung cấp một góc nhìn về một số nhân vật cao cấp, đặc biệt nhân vật
Thủ tướng- Đang lãnh đạo Chính phủ Việt Nam.
***
***
Sau ngày 30/04/1975 tôi được phân công nhiệm vụ kiểm soát việc tiêu
hủy những thứ mà lúc ấy được người ta gọi là “văn hoá phẩm đồi trụy”.
Sài Gòn những ngày ấy còn hỗn loạn, bề bộn, lòng người thì hoang mang,
bất ổn. Song trong mắt bọn chúng tôi – những kẻ chiến thắng vừa từ
rừng núi tiến vào –
Sài Gòn đúng thật là “hòn ngọc viễn đông”. Nhà
cửa thành phố hiện đại, hàng hoá nhiều vô kể, đặc biệt là sách báo,
tranh ảnh, băng đĩa và những thứ sản phẩm bị coi là “tàn dư của chế độ
cũ”.
Lúc ấy chúng tôi được ủy ban quân quản bố trí ở tại một ngôi biệt thự
bỏ hoang ở khu Phú Thọ. Mặc dù là bỏ không nhưng thật ra đây là một
biệt thự mới tinh chưa có người đến ở, chủ nhà có lẽ là một người giàu
có, xây dựng mới xong thì bộ đội giải phóng vào nên có thể đã đi di tản
hoặc không dám đến nhận nhà. Ngôi nhà có tới 13 phòng, mỗi phòng đều
có trang bị đồ dùng đầy đủ và rất sang trọng. Một số những chiến sỹ trẻ
lúc ấy thích đọc truyện tranh, truyện tuổi hoa niên thì mang về đầy
phòng đủ các loại sách truyện từ Tây Du ký, Tam Quốc chí, đến cả Đát Kỷ
– Trụ Vương, rồi chuyện kiếm hiệp không biết cơ man nào.
Đối với những người sống ở miền Bắc nghèo khó và những người bao năm
hoạt động ở trong rừng núi thiếu thốn thì đúng quả là bị choáng ngợp
với các loại sách báo Sài Gòn ngày ấy.
Trong công việc hàng ngày tôi cũng thỉnh thoảng lần giở xem xét một số
những cuốn sách cũ, một số tiểu thuyết lịch sử để hiểu thêm về chế độ
Việt Nam Cộng Hoà, đặc biệt nhiều nhất là sách viết về nền đệ nhất cộng
hoà như cuốn “Bên giòng lịch sử” của linh mục Cao Văn Luận, hay “Những
ngày chưa quên” … Lúc ấy việc đọc sách chẳng qua cũng chỉ để cho dễ
buồn ngủ vào mỗi buổi tối chứ thật ra cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Chúng tôi đều cho rằng đó là những sách báo nhảm nhí, viết không đúng
sự thật. Một cuốn sách hình như có tựa đề là “Những bóng ma trong hồng
trường” viết về những câu chuyện thâm cung bí sử trong Quảng trường đỏ
thời Xô Viết, nói về chuyện dâm ô, loạn luân của các lãnh đạo Xô Viết,
lúc bấy giờ đọc những chuyện ấy chỉ xem như những chuyện tiếu lâm,
những hư cấu không có thật, chứ tuyệt nhiên không thể tin được.
Thế rồi thời gian thấm thoát trôi qua với bao nhiêu biến chuyển, đổi
thay của xã hội. Sài Gòn ngày ấy bây giờ chỉ còn trong ký ức của mỗi
con người mà đã gắn bó, đã trải qua vào những giai đoạn lịch sử ấy. Tôi
cũng đã luân chuyển qua nhiều vị trí, công việc khác nhau. Trong quá
trình công tác tôi có may mắn được làm việc một khoảng thời gian ngắn
với cố Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh.
Khoảng
thời gian này không dài nhưng lại là khoảng thời gian rất quý báu đối
với tôi bởi vì đã học được nhiều điều và hiểu được nhiều điều từ cơ
quan quyền lực cao nhất, từ người đứng đầu bộ máy lãnh đạo Việt nam.
Trong đó có những câu chuyện mà qua hàng chục năm giữ kín, “đào sâu
chôn chặt”, suy xét, kiểm nghiệm đến ngày hôm nay mới dám nói ra, bởi
vì nó có liên quan đến những con người và hoàn cảnh lịch sử của đất
nước ta trước đây, ngày hôm nay, và có thể nó sẽ ảnh hưởng đến tương
lai dân tộc ngày mai.
Trước khi giữ chức vụ Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt nam cụ Nguyễn Văn
Linh đã từng hoạt động và làm việc tại miền Nam gần 50 năm (cụ vào Sài
Gòn hoạt động từ 1939), và đã từng đảm nhiệm hầu hết các chức vụ lãnh
đạo cao nhất tại miền Nam trước và sau chiến tranh. Vì thế dù sinh
trưởng trên quê hương Hưng Yên miền Bắc nhưng cụ đã thực sự như một
người con của Nam bộ.
Đến khi lên giữ chức Tổng bí thư cụ Nguyễn Văn Linh vẫn rất thường
xuyên làm việc tại Sài Gòn, cụ sinh hoạt rất giản dị, khiêm tốn và kín
đáo. Cụ ở trong khu vực riêng của Ban quản trị tài chính Trung ương,
gọi là T78, khu vực này là một đoạn đường Trần Quốc Toản được đơn vị
cảnh vệ ngăn lại hai đầu phố tiếp giáp với đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa và
đường Trần Quốc Thảo, thành một khu vực riêng biệt, có lối ra thông với
đường Lý Chính Thắng (sau này mở thêm khách sạn Dạ Lý Hương). Có những
hôm cụ vẫn xuống ăn cơm chung với cánh cán bộ chúng tôi ở nhà ăn tập
thể cũng nằm trong khu vực này, cụ ăn uống đơn giản và không đồng ý có
thêm bất cứ chế độ đặc biệt gì phục vụ.
Hồi
ấy phương tiện đưa đón cụ chỉ là loại xe Vonga đen của Nga sản xuất,
mỗi lần xe của cụ đi thì trước đó lại có mấy cậu cảnh vệ mặc thường
phục ngồi sẵn trên mấy chiếc xe Honda 67 “xoáy nòng” bí mật chạy trước
chạy sau để xem xét, bảo vệ, chứ không phải dùng xe Police “còi hụ” hay
xe “bồ câu trắng” bảo vệ như các cán bộ lãnh đạo sau này. Thế mà có
lần tôi còn nghe cụ nhắc anh lái xe “chạy chậm chậm một tí không mấy
cậu bảo vệ phải đuổi theo lại đụng vào dân thì khổ”, cụ biết và quan
tâm đến tất cả những chuyện nhỏ như thế.
Tôi
còn nhớ, vào khoảng năm 1988 có lần phải xuống làm việc với đặc khu ủy
Vũng tàu (lúc ấy Vũng tàu vẫn còn là đặc khu Vũng tàu-Côn đảo), làm
việc xong vào cuối buổi chiều cụ lại muốn đi tắm biển một chút cho
khoan khoái. Thế là đám cán bộ địa phương và lực lượng bảo vệ lại phải
cuống quýt lo bố trí địa điểm kín đáo, an toàn. Đến khi cụ xuống tắm
lại phải bố trí hàng chục cán bộ bảo vệ cùng tắm quanh khu vực, thậm
chí có người không kịp chuẩn bị đồ tắm đã phải mặc cả đồ lót đi tắm và
mặc luôn đồ ướt đi về. Sau khi biết chuyện ấy cụ mới tự trách: biết các
cậu phải lo lắng kỹ lưỡng như vậy thì tôi tắm luôn trong phòng cho
xong.
Những
ai đã sống trong thời điểm đó thì chắc đều không thể quên được chuyên
mục “Những việc cần làm ngay” của cụ viết ký với bút danh N.V.L. Ngay
từ khi những sự việc được báo chí đăng tải cụ đã trực tiếp đôn đốc hoặc
phân công cho những cán bộ trực tiếp phụ trách theo dõi và phải hàng
ngày báo cáo kết quả công việc cho cụ biết. Đúng theo tinh thần “Nói Và
Làm”.
Tiếc
rằng lãnh đạo đất nước ta từ đó đến nay đã không xuất hiện thêm một
ông “Nói Và Làm” nào nữa . Tôi vẫn thường nghĩ rằng nếu các lãnh đạo
sau này và các lãnh đạo chính quyền cấp dưới có được quan điểm làm
việc, đạo đức và cách sống như cụ thì chắc rằng người dân Việt nam sẽ
có được cuộc sống no đủ và công bằng hơn rất nhiều.
Vào
khoảng thời gian trước khi về nghỉ, có lẽ nhận thấy sức mình không thể
làm thay đổi được cả một bộ máy, một cơ chế cồng kềnh và bảo thủ, cũng
lại do hiểu được tính bè phái và sự lộng quyền của những kẻ lãnh đạo
cơ hội trong Đảng, cụ càng trở nên trầm tư hơn. Nếu ai có điều kiện lui
tới gặp cụ tại nhà riêng thời gian này sẽ nhận thấy sự thất vọng và u
uất thể hiện rõ trên khuôn mặt và thái độ của cụ. Ngoài quan hệ công
việc tôi lại có quan hệ rất thân tình với cô Bình (Nguyễn Thị Bình) con
gái cụ, tôi quen Bình từ lúc còn đang học ở Liên Xô, Bình cũng rất quý
tôi, coi tôi như người anh . Có lẽ cũng vì thế mà mỗi lần tôi đến nhà
cụ chơi hay có công việc gì đều thấy tự nhiên như người nhà.
Sau
này khi cụ Nguyễn Văn Linh thôi giữ chức Tổng bí thư Đảng, tôi không
còn được làm việc với cụ nữa, nhưng thỉnh thoảng có dịp ra vào công tác
tôi vẫn ghé thăm cụ, hoặc là ghé thăm Bình, vài tháng một lần. Mỗi lần
gặp cụ lại hỏi thăm tình hình công việc, tình hình tổ chức nội bộ,
tình hình các địa phương. Cụ tỏ thái độ than phiền với những người kế
nhiệm và đặc biệt kêu ca về khâu tổ chức cán bộ và quy hoạch lãnh đạo
cao cấp.
Vài
năm sau đó nữa, lúc này sức khỏe của cụ tỏ ra đã yếu hơn trước rất
nhiều, cụ ít đi lại hơn. Một buổi tối tôi đến thăm cụ, thấy cụ có vẻ
không được khỏe, tôi không dám nói chuyện nhiều, sau khi hỏi thăm cụ
vài câu tôi định đứng dậy ra về, nhưng cụ bỗng khoát tay ra hiệu bảo
tôi hãy ở lại chơi và sau đó lại kéo tôi vào buồng trong. Tôi hiểu là
cụ muốn trao đổi một chuyện gì đó, chắc là quan trọng hơn.
Vừa ngồi xuống là cụ hỏi ngay: mấy hôm nay cậu có theo dõi vụ Tổng công ty Tracodi mà báo chí vừa đưa tin không?
Tôi đáp: Dạ, có biết chứ ạ! Nhưng cũng chưa rõ lắm đúng sai thế nào?
Cụ lại quay sang hỏi: Thế cậu có biết cái tay Tổng Giám đốc Phan Thanh Nam là người như thế nào không?
Tôi
chợt hiểu ra có điều gì đó quanh vấn đề này, thời gian trước đó đã có
dư luận xôn xao quanh chuyện Phan Thanh Nam là con rơi của Thủ tướng Võ
Văn Kiệt, cánh cán bộ văn phòng chúng tôi đều có nghe nhưng vẫn không
biết thực hư thế nào, nên cũng chỉ coi như một tin đồn nhảm.
Bỗng cụ ghé sát gần tôi và nói: Những chuyện này mà tao không nói cho các cậu thì sau này sẽ chẳng có ai được biết đến nữa.
Thế
là bỗng nhiên tôi trở thành một nhân chứng để ghi nhận những sự kiện
ghê ghớm thế này, những sự kiện đã gắn liền với lịch sử Cách mạng Việt
nam nhưng không bao giờ được chép trong sử sách và nó là một bộ mặt
thật hoàn toàn khác với những gì mà nhân dân được biết về lãnh đạo Việt
nam, nhất là về lãnh tụ tối cao nhất: Hồ Chí Minh, con người mà bản
thân tôi cũng từng ngưỡng mộ và tôn kính từ khi còn rất bé.
Theo
cụ Nguyễn Văn Linh kể thì Bộ chính trị lúc bấy giờ, (tất nhiên đứng
đầu là Lê Duẩn và Lê Đức Thọ chỉ đạo, điều này thì sau này không ai là
không biết), biết rằng cụ Hồ gặp những thiếu thốn và khó khăn về tình
cảm cá nhân, như chuyện muốn nối lại mối tình duyên với người vợ cũ ở
Trung quốc nhưng đã bị phản đối (đây
là một câu chuyện có thật đã được phía Trung quốc công bố từ những
thập niên 80, 90 của thế kỷ trước. Về việc này tôi lại nhớ về sự kiện
bài báo “Bác Hồ có vợ ?” được đăng trên báo Tuổi Trẻ của tác giả
Kiến Phước– Trưởng đại diện báo Nhân dân tại TP. Hồ Chí Minh, chính vì
bài báo này mà sau đó Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ là Nguyễn Kim Hạnh,
cũng chính là vợ ông Kiến Phước, bị mất chức.
Sau
này có lần đến chơi với hai vợ chồng Kiến Phước – Kim Hạnh ở trên
đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, cũng gần khu T78, nhắc lại chuyện này họ lại
buồn và phản ứng ghê lắm). Do vậy sau đó Bộ chính trị có bí mật sắp xếp
nhiều người phụ nữ khác để chăm sóc và phục vụ cụ Hồ về mặt sinh hoạt
tính dục. Đặc biệt, từ thuở còn thanh niên cụ Hồ đã có một mối tình đầu
rất đẹp với một người con gái miền Nam (sự thật này đã được nhà văn
Sơn Tùng sưu tầm và công bố trong bài viết “đi tìm Út Huệ”), do vậy cụ
Hồ có một ấn tượng và thiện cảm đặc biệt với những người phụ nữ Nam bộ.
Biết thế nên Bộ chính trị đã chỉ đạo cho Trung ương cục miền Nam,
mà lúc này Nguyễn Văn Linh là Bí thư Trung ương cục, phải kín đáo tìm kiếm trong số những cán bộ, du kích miền Nam một vài cô gái còn trẻ, đẹp để đưa ra miền Bắc phục vụ cụ Hồ và các vị trong Bộ chính trị.
Thời
điểm đó thì Võ Văn Kiệt đang là ủy viên Trung ương cục được cụ Nguyễn
Văn Linh tin tưởng tuyệt đối và giao cho trực tiếp phụ trách nhiệm vụ
đặc biệt này. Trong số vài cô gái tuyển lựa được lúc đó đang chuẩn bị
bố trí bí mật đưa ra miền Bắc, có một cô còn trẻ và rất sắc sảo họ
Phan. Giữa lúc đó thì tình hình chiến sự đang diễn ra khá ác liệt nên
không thể đưa các cô đi ngay được và rồi không hiểu thế nào mà ông Kiệt lại quan hệ dan díu với chính cô gái họ Phan kia. Đến lúc sự việc vỡ lở thì cô gái đã có thai được mấy tháng rồi. Thế là cô ta phải ở lại và cái bào thai đó chính là vị tổng Giám đốc Tracodi : Phan Thanh Nam sau này.
Nghe
đến đây tôi cảm thấy vô cùng sửng sốt và bỗng thấy rùng mình hết cả
người. Rõ ràng người đang kể ra những sự việc đó là một người đã từng
giữ trọng trách cao nhất trong Đảng cộng sản Việt Nam, một người trong
số vài ba người được biết rõ nhất, chính xác nhất về câu chuyện này,
một người trong số vài ba người hiếm hoi biết được những chuyện thâm
cung bí sử nhất trong Trung ương Đảng cộng sản, một người mà cái tuổi
đã vượt quá ngưỡng “cổ lai hy” rồi . Như vậy không thể là nói thiếu
chính xác hoặc vô căn cứ được, càng không thể là nói xấu tổ chức Đảng
và lãnh tụ được. Như vậy những chuyện tày trời kia là có thật ư?
Tôi
đang bần thần như người ngủ mê và còn chưa biết phải nói thế nào, cụ
Linh lại nói tiếp : … cũng không phải chỉ riêng có Sáu Dân đâu (bí danh
của Võ Văn Kiệt), mấy ông tướng nhà ta cũng đầy con rơi ra đấy, còn thằng Ba Dũng là con Nguyễn Chí Thanh,
rồi thằng Trần Nam là con Trần Văn Trà hiện đang làm bên Học viện lục quân ấy.
Thế là cụ lại kể cho tôi biết thêm những sự thật khác.
Theo
cụ Nguyễn Văn Linh thì trong thời gian tướng Nguyễn Chí Thanh làm Bí
thư liên khu ủy khu IV khoảng từ năm 1948 đến 1950 đã có quan hệ với
một cán bộ phong trào ở đây và sinh ra Nguyễn Tấn Dũng, và cụ còn cho
biết là sau Nguyễn Tấn Dũng vẫn còn một người em trai nữa cũng là con của tướng Thanh.
Còn
tướng Trần Văn Trà thì có quan hệ với một người phụ nữ quê ở miền Bắc
(hình như là họ Hoàng, điều này tôi không còn nhớ rõ) rồi sinh ra Trần
Nam, cũng là một sỹ quan quân đội đang công tác tại Học viện lục quân
Đà lạt.
Về
Trần Nam thì hồi đó tôi không hề được biết một thông tin liên quan
nào, chưa hề nghe đến danh tính. Rất gần đây tình cờ đọc báo về vụ công
ty Rusalka của “siêu lừa” Nguyễn Đức Chi rồi hỏi thăm cán bộ ở dưới
mới được biết Trần Nam chính là giám đốc công ty Lâm Viên thuộc Học
viện lục quân – Bộ quốc phòng, có liên quan đến vụ án này.
Sau
buổi tối hôm ở nhà cụ Nguyễn Văn Linh ra về tôi bàng hoàng và băn
khoăn nhiều lắm. Như vậy những thứ được gọi là tư cách, đạo đức, mẫu
mực của các lãnh đạo cao cấp của Đảng ta thật ra chỉ là những thông tin
tuyên truyền thôi ư ? Và những kẻ bày ra những trò này chắc cũng không
ngoài mục đích nhằm thao túng cụ Hồ và thao túng cả Bộ chính trị ?
Vậy thì đã có biết bao cô gái trẻ đã bị đánh mất tuổi thanh xuân và sự
trinh trắng ở đó, và để đảm bảo tuyệt đối bí mật những thông tin này,
dứt khoát phải có nhiều người đã bị thủ tiêu hoặc làm cho mất trí nhớ
hoàn toàn.
Như
vậy những câu chuyện đồn thổi về những bóng ma trong quảng truờng Ba
đình phải chăng cũng là có thật? Thật bi thảm và khủng khiếp quá!
Bắt đầu từ câu chuyện đó nên sau này tôi đã cố tìm hiểu thêm những thông tin khác liên quan đến Ba Dũng.
Khoảng
năm 2000, trong cuộc trò chuyện với một thiếu tướng Quân đội đã nghỉ
hưu có quan hệ khá thân thiết với tôi, ông này có thời gian đã công tác
tại liên khu IV và V,
ông ta cũng lại khẳng định với tôi rằng Nguyễn Tấn Dũng chính là con
của Nguyễn Chí Thanh. Hiện nay vị tướng này vẫn còn sống và là ủy viên
của Hội cựu chiến binh Việt nam, để tránh gây phiền phức cho ông nên
tôi không dám nêu danh tính cụ thể lên ở đây.
Tôi đã tìm xem trong số những tài liệu lưu ở văn phòng có liên quan
đến Nguyễn Tấn Dũng nhưng không thấy lộ ra chi tiết nào nói về chuyện
này. Thế nhưng nhìn vào lý lịch và quá trình công tác của Ba Dũng rõ
ràng có những điều bí ẩn sau đó.
Ông ta chỉ là một cán bộ tầm trung bình, không có chuyên môn nghiệp vụ
(thật ra được đào tạo làm y tá quân đội), trình độ văn hoá thấp, chưa
được đào tạo cơ bản chính quy, không có thành tích đặc biệt, không có
năng khiếu gì xuất chúng, thế nhưng lại có quá trình thăng tiến nhanh
vượt bậc ( ?).
Sau này, trong những lần làm việc với Nguyễn Tấn Dũng tôi lại càng thấy
rõ những điều đó hơn và càng thất vọng rất nhiều. Quả là ông ta là một
người năng lực rất kém. Về hình thức bề ngoài, từ trước đến nay ít có
lãnh đạo Việt nam nào có được dáng dấp và khuôn mặt sáng láng như Ba
Dũng, cái hình thức đó rất dễ làm cho những ai không biết tưởng rằng đó
là một người rất thông minh, nhanh nhẹn. Thật ra tương phản với hình
thức sáng láng đó là một não trạng rất tối tăm, dốt nát.
Hồi mới về Trung ương có những lần nghe ông phát biểu mà mọi người đều
không hiểu ông định diễn đạt điều gì, rất lủng củng, tối nghĩa, lại
lúng túng, cụt lủn. Nhiều lần tham dự những cuộc họp do Ba Dũng chủ
trì, tôi thấy ông ta không dám phát biểu gì, chỉ ngồi nghe các cơ quan
cấp dưới phát biểu sau đó ông ta cũng chẳng dám có ý kiến kết luận gì
cả. Phải trải qua năm, sáu năm “thực tập” ở cái ghế Phó thủ tướng thì
ông ta mới tỏ ra là tự tin, biết chủ trì những cuộc họp lớn của cơ quan
Đảng, Chính phủ, nhưng vẫn chỉ là cái kiểu nói lúng túng, nước đôi,
nói hùa theo các ý kiến khác chứ không thấy tự tư duy được điều mới mẻ
cả. Mặc dù có cả một cơ quan tham mưu giúp việc rất đồ sộ “mớm” cho
từng văn bản, từng câu chữ nhưng mỗi lần phải “nói vo” anh ta đều phát
biểu rất khó khăn, không có đầu đuôi gì cả. Suốt cả quá trình dài là
người đứng đầu Chính phủ và phụ trách tất cả những mảng quan trọng nhất
nhưng ông ta chưa làm được một việc gì đáng kể.
Đặc
biệt, Ba Dũng rất dốt ngoại ngữ, trong cuộc họp mà phát biểu những từ
gì tiếng Anh thì toàn nói sai hoặc nói lung tung cho qua.
Một con người năng lực yếu kém như vậy mà lại lên đến chức Phó thủ tướng,
và nay là Thủ tướng Chính phủ thì quả là không hiểu nổi?
Quả là có một bí ẩn khủng khiếp!
Một dịp may khác ngẫu nhiên đến để tôi được kiểm chứng thêm lời nói
của cụ Nguyễn Văn Linh. Đó là khoảng năm 2001, trong một lần tiếp xúc
với lãnh đạo TP. Hồ Chí Minh tại ủy ban thành phố có một vị khách đến
làm việc theo lịch đã hẹn, và tôi được giới thiệu người khách đó là Tư
Thắng (Nguyễn Tiến Thắng), em ruột Ba Dũng. Người này nhìn bề ngoài
giống hệt Ba Dũng, từ chiều cao, dáng người đến nét mặt, mái tóc và kể
cả giọng nói, thậm chí kể cả cử chỉ, dáng điệu (Ba Dũng hay có thói
quen hất cằm và khuôn mặt ra phía trước). Tư Thắng giống Ba Dũng đến
mức chỉ nghe giới thiệu là có thể tin ngay rồi, chỉ khác một chút là
nước da đen hơn Ba Dũng một chút và khuôn mặt có vài vết rỗ. Riêng về
cách ăn mặc thì ngược hẳn với ông anh, phóng khoáng tự do, thể hiện là
người không làm việc trong cơ quan chính quyền.
Có lẽ đã nghe tên tôi từ trước, Tư Thắng chủ động tự giới thiệu trước và đưa danh thiếp có số điện thoại cho tôi
(tôi
vẫn còn giữ danh thiếp ấy và số điện thoại di động là 090845846, lúc
ấy ĐTDĐ chỉ có 9 con số, hiện nay đều đã thêm số 3 nên sẽ là
0903845846), sau đó Tư Thắng còn mời tôi lúc nào rảnh rỗi thì đến chỗ
anh ta chơi.
Vì
muốn tìm hiểu kỹ sự thật, có một buổi chiều sau giờ làm việc tôi đã
lững thững đi bộ đến chỗ Tư Thắng. Theo địa chỉ Tư Thắng cho tôi biết
thì đó là một căn nhà mặt tiền đường 3/2, gần ngã tư Cao Thắng (phía
bên Nhà hát Hoà Bình), đó là một ngôi nhà lớn, vị trí rất đẹp, nhưng
sau này tìm hiểu ra tôi mới được biết Tư Thắng có rất nhiều đất đai và
biệt thự ở khắp các tỉnh Nam bộ, ngôi nhà này cũng chỉ là chỗ đi lại mà
thỉnh thoảng ở Sài Gòn Tư Thắng mới ghé qua. Chính vì Tư Thắng muốn
nhờ tôi giới thiệu thêm với một số lãnh đạo để giúp cho các công việc
làm ăn của anh ta, tôi mới được biết là có rất nhiều công ty nằm dưới
tay anh ta, đa phần là công ty TNHH. Các công ty này đều chỉ dựa vào
thế lực và các mối quan hệ của Ba Dũng để tham gia vào rất nhiều lãnh
vực khác nhau như : tài chính, ngân hàng, bất động sản, thương mại, xây
dựng, tham gia các dự án nhà nước … Điều làm tôi quan tâm nhất là anh
ta có quan hệ với rất nhiều người Đài Loan, đặc biệt trong mạng lưới
các chân rết của Tư Thắng có một ngân hàng Đài loan hoạt động chui tại
Việt nam là First China Bank (một đàn em tin cậy của ông ta được giao
phụ trách việc này cũng tên là Dũng có số ĐTDĐ là 0913950661). Như vậy
có thể hiểu được đây chính là những “sân sau” của Ba Dũng, và để tránh
đụng chạm với các thế lực khác cạnh tranh, anh em ông Ba Dũng đã nhằm
vào địa bàn hoạt động chủ yếu ở miền Trung và Nam bộ, sau đó việc rửa
tiền và chuyển ngân lậu được thực hiện qua ngả Đài loan. Liệu có thế
lực nào khác và bàn tay của cơ quan tình báo Đài loan nhúng vào những
chuyện này không ? Chưa ai biết được chuyện đó!
Như
vậy, đường đi và vị thế của ông tân thủ tướng Việt Nam quả là có một
quá trình đầy bí ẩn, đầy những bàn tay sắp đặt, chắc chắn đứng đằng sau
ông ít nhất còn có hai người em là Nguyễn Tiến Thắng và Nguyễn Chí
Vịnh (tổng cục trưởng Tổng cục tình báo quân đội, con trai chính thức
được thừa nhận của tướng Nguyễn Chí Thanh) để lo thu xếp mọi việc từ
tài chính đến an ninh chính trị.
Lại
cũng dễ hiểu khi con đường quan lộ của Nguyễn Tấn Dũng rộng mở song
hành với sự thao túng và lộng quyền của Tổng cục hai trong tay Nguyễn
Chí Vịnh (sự lộng quyền này, trong mấy năm gần đây có rất nhiều cán bộ
cao cấp và cán bộ lão thành đã phản ánh đến các cơ quan Đảng). Nó là
hai mệnh đề luôn bổ sung và giải nghĩa cho nhau.
Từ mệnh đề đó có thể giải đáp được rất nhiều những câu hỏi khác. Sự
liên quan và ràng buộc này nếu nhìn trên góc độ thực tế chắc chắn đã và
sẽ gây ra những ảnh hưởng xấu đến tương lai của đất nước. Bởi vì sự bè
phái và những âm mưu thâu tóm quyền lực là những nguyên nhân lớn nhất
gây nên đổ vỡ tan rã trong Đảng, đây là điều mà Hồ Chí Minh đã cảnh báo
từ rất sớm.
Trong thực tế chế độ ta chỉ chấp nhận một Đảng duy nhất lãnh đạo,
những chia rẽ và yếu kém trong Đảng dứt khoát có nguy hại đến sự phát
triển của đất nước, đến đời sống nhân dân. Nhất là trong tình hình hiện
nay hai căn bệnh lớn nhất tồn tại trong Đảng đang bị xã hội lên án rất
gay gắt và là nguy cơ thật sự , đó là tham nhũng và tranh giành quyền
lực.
Nếu những căn bệnh này còn tồn tại, không được giải quyết triệt để, sự
tan rã chế độ sẽ là tất yếu. Rồi tập đoàn Dũng – Thắng – Vịnh sẽ đưa
đất nước ta đến bờ vực thẳm nào?
Những sự việc cụ Nguyễn Văn Linh đã kể lại cho tôi chắc chắn cũng phải
còn ít nhất là một vài người khác được biết, thế nhưng cho đến nay vẫn
chưa có ai dám công khai nêu lên. Trước thực trạng đầy bất ổn của tình
hình chính trị đất nước cùng với tấm lòng cảm mến và kính trọng cố
Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, tôi nhận thấy chính mình phải có trách
nhiệm nói ra những điều này, tôi xin hoàn toàn đảm bảo về tính trung
thực và chính xác của sự việc này. Tôi cũng mong rằng sau khi sự thật
này được đưa ra ánh sáng thì sẽ có thêm nhiều bằng chứng khác của các
vị lão thành Cách mạng, của những ai có may mắn được biết đến những sự
việc trên sẽ bổ sung đầy đủ hơn để bạch hoá hoàn toàn những bí ẩn này.
Thứ nữa, tôi muốn thông báo đến giới trẻ, những người chủ tương lai
của đất nước được biết rằng: có rất nhiều những sự thật mà các bạn
không có cơ hội được biết đến, mà lẽ ra trong xã hội hiện đại truyền
thông đa phương tiện ngày nay các bạn cần phải biết tất cả những sự
thật, những điều trắng đen rõ ràng để tự xây dựng cho mình những tư duy
sống, những quan điểm tự nhiên chứ không phải những ý thức hệ bị cưỡng
bức, những tư tưởng bị chỉ đạo.
Cuối
cùng, tôi muốn gửi thông tin này đến tất cả mọi người dân với mong
muốn rằng nhân dân chúng ta đều càng ngày càng được cởi mở hơn trong
tiếp nhận thông tin, tiếp nhận sự thật. Những sự thật lịch sử cần phải
được tôn trọng và dần dần cần được giải mã trước công chúng. Những sự
việc gây ảnh hưởng đến vận mệnh đất nước cần phải được minh bạch và
công khai.
Từ
đó mỗi người dân cần có thái độ và đóng góp trách nhiệm của mình một
cách rõ ràng trước những điều hệ trọng của đất nước. Nhân dân cần phải
thay đổi thói quen chấp nhận để đời sống chính trị bị lệ thuộc bởi một
cá nhân nào, một đảng phái nào, hay một thể chế nào, một chính phủ nào,
mỗi người phải có quyền và nghĩa vụ tự quyết định cho riêng mình trong
một xã hội văn minh, dân chủ.
Hoàng Dũng,
Hà Nội, Cán Bộ Văn phòng Trung Ương
Hà Nội, Cán Bộ Văn phòng Trung Ương
Nguồn: Blog Lê Quốc Quân
trong thâm cung bí sử ,Hồ chí minh và đám lâu la csVN , là lũ quỷ râu xanh , nhưng bên ngoài chúng luôn hô hào học tập "Đạo đức Hồ chí Minh " để che lấp hành động những dâm ô bẩn thỉu của chúng .
ReplyDelete