Danlambao - Mặc Thiên, người nhạc sỹ bí ẩn của năm 2007 vừa cho phổ biến một sáng tác mới, bài hát "Ngọn Lửa Thiêng Liêng". Một lần nữa, những ca khúc của ông tiếp tục gây rung động bao trái tim người Việt khắp nơi.
Mặc Thiên là ai? Đây vẫn là một câu hỏi hiện không có lời đáp. Chỉ biết
rằng ông là một nhạc sỹ đang sống tại Quy Nhơn. Trong cuộc phỏng vấn
hiếm hoi với nhóm 'Chứng Nhân Lịch Sử', Mặc Thiên cho biết bản thân ông
đã từ bỏ con đường chính thống để thực hiện ước nguyện sống cùng nhân
dân. "Tôi nguyện sẽ dâng hiến cuộc đời mình để hát cùng dân tộc dù đó là
lời hát reo vui hay những khúc nhạc não nề".
Nhân dịp này, Danlambao xin gửi đến bạn đọc bài phỏng vấn
nhạc sĩ Mặc Thiên do nhóm 'Chứng Nhân Lịch Sử' thực hiện. Bài phỏng vấn
được phổ biến năm 2007, sau sự kiện hàng ngàn dân oan khắp các tỉnh miền
Nam kéo về Văn Phòng 2 Quốc Hội để biểu tình đòi đất. Cuộc biểu tình
kết thúc trong đàn áp thô bạo, bài hát "Khóc Mẹ Dân Oan" cũng được ra
đời từ đó.
ĐỖ QUYÊN (Chứng Nhân Lịch Sử) - Mặc Thiện là tác giả của
bài hát Khóc Mẹ Dân Oan mà Trung tâm Asia cho vào cuốn Asia 57, do ca sĩ
ca sĩ Như Quỳnh trình bày. Nạn dân oan khiếu kiện nói lên cái bội bạc,
cái xoay lưng đối với các bà mẹ mà Mặc Thiện ám chỉ do lòng tham của nhà
cầm quyền Cộng Sản trong bài hát.
Một ngày trần gian khóc thương mẹ dân oan
Ngại gì sương gió nuôi con qua khổ nạn
Nay con sang giàu mẹ sống cảnh lầm than
Đời oan trái đã gieo bao oán hờn
Cưu mang con rồi nay con phủi công ơn.
Một vấn đề thời sự quan trọng trong nước đã được đồng hương hải ngoại
chú ý theo dõi là trong suốt diễn trình đấu tranh cho lý lẽ công bằng
qua sự việc “Dân Oan Khiếu Kiện”. Thực tế đó là khi những người dân thấp
cổ bé miệng ở trong nước nhất là ở những vùng nông thôn bất mãn, phẫn
nộ vì đã bị những cán bộ thế lực như những quan chức tư bản đỏ, sách
nhiễu, nhũng lạm quyền hành, đã cướp nhà cửa, ruộng vườn của họ từ nhiều
năm qua để làm giàu bất chính trên xương máu nhân dân. Người dân đen
không những không được chánh quyền bảo vệ đoái hoài đến, không giải
quyết thỏa đáng mà ngược lại, họ còn bị Công an chèn ép, hành hung tàn
nhẫn, quê hương như đắm chìm trong sự bất công. Câu chuyện cảm động khi
nguồn gốc của bài nhạc ra đời trong bối cảnh chua xót của nạn Dân Oan.
Buổi chiều ngày 2 tháng 9 (2007) nhạc sĩ Mặc Thiện từ Qui Nhơn đã gọi
điện thoại đến người bạn của anh đang viết trang nhật ký trên mạng, anh
vừa khóc vừa tâm sự như sau:
“Bạn ơi, tôi là Mặc Thiện đây, tôi không làm gì được cho đồng bào Dân
Oan Khiếu Kiện, họ đang khổ đau vì bị đàn áp, tôi chỉ có thể hát lên
khúc “Hát Trong Uất Hận”. Vì tôi hận những kẻ vô lương tâm, những kẻ
cướp bóc giữa ban ngày. Miệng chúng thì hô khẩu hiệu công bằng xã hội,
mà lại thẳng tay bóc lột đồng bào không chút lòng xót thương. Chúng là
kẻ “vừa đánh trống vừa ăn cướp”.
Và nhạc sĩ Mặc Thiện đã gởi cho người bạn đó ca khúc “Khóc Mẹ Dân Oan”
để nhờ phổ biến rộng rãi, anh coi đây như một lời tạ tội đối với những
người Mẹ Việt Nam, anh xót thương nhưng bất lực không làm gì để cứu giúp
họ. Đau xót thay cho những người mẹ đã cống hiến cả cuộc đời mình cho
đàn con, để hôm nay nhận sự “trả ơn trong sự vô ơn”, không chút lương
tâm khi các con mình đã đạt được mục đích tối hậu rồi, khi nắm được
quyền hành sinh sát đất nước trong tay, “đàn con nay trở thành mất dạy”,
nhẫn tâm quay về cướp bóc, trấn lột hết cả gia tài của mẹ.
Nhạc sĩ Mặc Thiện cũng thố lộ thêm rằng:
”Nếu trong mỗi chúng ta không thể có một hành động nào, và nếu cũng
không thể nói lên những tiếng nói cứu Mẹ thì xin hãy cất lên một tiếng
hát... khóc. Khóc cho Mẹ và khóc cho quê hương lầm than khốn khổ”.
"Một ngày trần gian khóc thương mẹ dân oan
Ngại gì sương gió nuôi con qua khổ nạn
Nay con sang giàu mẹ sống cảnh lầm than
Đời oan trái đã gieo bao oán hờn
Cưu mang con rồi nay con phủi công ơn
Vườn ruộng đất nhà tranh con hoán đổi
Mẹ sống sao đây khi đổi mười lấy một?
Mẹ đòi công lý chịu thêm nhiều uất hận
Hận kẻ vô tâm mẹ phơi thân giữa bão bùng
Trời lạnh giá tấm bạt thô không giữ được
Gió lùa mưa vào lạnh thấu cả tâm can
Tay mẹ run run đôi chân không vững được
Biết bám víu vào đâu khi mẹ tỏ tường đời?”
Ca khúc “Khóc mẹ dân oan” (Còn được biết với tên gọi ngắn gọn hơn là
“Khóc mẹ”) của anh đã nhanh chóng được truyền đi qua internet đến với
những trái tim Việt Nam trên khắp năm châu và đã được Trung tâm Asia
chọn giới thiệu trong chương trình Asia 57 qua tiếng hát của nữ ca sĩ
Như Quỳnh. Tiếng vọng về từ đồng bào các nước đã chứng minh rằng trong
cuộc chiến đấu chống bạo quyền độc tài toàn trị của dân chúng Việt Nam,
người dân trong nước không đơn độc.
Nhận dịp ca khúc “Khóc mẹ dân oan” chính thức được phát hành, cộng tác
viên của Chứng nhân Lịch sử tại Quy Nhơn đã tìm đến nhà nhạc sĩ Mặc
Thiên và có cuộc trò chuyện dưới đây. Để bảo đảm sự an toàn cho cá nhân
tác giả, chúng tôi xin được giữ bí mật hình ảnh của anh cũng như mọi
thông tin khác liên quan đến Mặc Thiên.
Tôi nguyện sẽ dâng hiến cuộc đời mình để hát cùng dân tộc
Chứng nhân Lịch sử (CNLS): Xin anh cho biết trong hoàn cảnh nào anh đã viết tác phẩm “Khóc mẹ dân oan” và vì sao anh lại viết những lời như vậy?
Mặc Thiên: Đầu tiên, cho phép tôi được cảm ơn Chứng nhân Lịch sử
đã dành cho tôi cuộc phỏng vấn này cũng như cảm ơn Trung tâm Asia và ca
sĩ Như Quỳnh đã giúp hát lên ca khúc của tôi. Tôi muốn nói rằng tôi chỉ
là một trong số rất nhiều những tác giả đã chọn con đường hát cho vận
mệnh đất nước. Ca khúc “Khóc mẹ dân oan” cũng chỉ là một bài hát nhỏ bé
trong số nhiều bài hát chưa có cơ hội được vang lên dưới sự kiểm soát
ngặt nghèo của chế độ này. Nhưng tôi cũng đồng thời khẳng định rằng sẽ
không có sức mạnh nào đè bẹp được lòng dân. Không có bạo quyền nào cướp
được trái tim của dân tộc.
Về ca khúc “Khóc mẹ dân oan”, tôi đã viết ngay trong những ngày tháng
diễn ra cuộc biểu tình của người dân miền Nam Việt Nam chống lại quân
gian ác đã cướp đất đai, nhà cửa của mình. Báo chí nô dịch của nhà nước
có thể gọi đó là cuộc “khiếu kiện đông người”, nhưng tôi gọi đó là cuộc
biểu tình chống chính sách ăn cướp của chính quyền từ những cấp rất cao
chứ không chỉ của bọn cán bộ địa phương quen thói vơ vét, hà hiếp dân
nghèo. Tôi đã không có điều kiện để vào tận nơi, để nhìn tận mắt cảnh
khổ của bà con, nhưng qua những thông tin từ bạn bè văn nghệ sĩ, tôi
biết bà con đã phải chịu đau khổ, uất ức đến bực nào. Nơi tôi ở đây cũng
là một thành phố nhưng chỉ cần cán bộ phường đe nẹt một tiếng là người
dân đã sợ điếng hồn. Không sợ sao được? Từ ngày có chế độ Cộng sản ở
Việt Nam, bao nhiêu người đã chết, đã bị thủ tiêu bằng những hình thức
man rợ nhất mà cuộc thảm sát năm 1968 ở Huế là vết đen Cộng sản sẽ không
bao giờ rửa được dù họ có đổ hết bao nhiêu xà bông với hóa chất giặt
tẩy loại mạnh nhất. Tội ác Cộng sản, tôi muốn dùng hai câu trong bài
“Cáo bình Ngô” của Nguyễn Trãi để chỉ cho rõ. Đó là: “Độc ác thay, trúc
Nam Sơn không ghi hết tội. Nhơ bẩn thay, nước Đông Hải không rửa sạch
mùi”.
Người dân Việt Nam đã quen bị hà hiếp đến mức chịu đựng trở thành một
đặc tính. Vậy thì tại sao họ lại dám đứng lên, cả ngàn người? Chỉ có một
cách trả lời thôi. Vì cái mà bọn cướp bắt họ chịu đựng đã vượt quá sức
chịu đựng của người dân. Nói cách khác là người dân đã không thể chịu
đựng nổi. Bạn tôi ở Sài Gòn kể lại trong gần một tháng đó, những người
dân nghèo đã bị trệt đường sinh sống. Họ bị chặn không cho nhận tiếp tế
thức ăn, nước uống. Họ bị chặn không cho tắm rửa, không cho đi vệ sinh
là những nhu cầu thiết yếu của một con vật chứ chưa nói là một con
người. Ai là người Việt Nam không xót xa khi nhìn thấy những người mẹ
già, những đứa em thơ dại phải dầm mưa, dãi nắng để đòi lại đất nhà? Nếu
có một hay nhiều kẻ như vậy, tôi phải gọi đó là bọn vô lương tâm, là
quân dã thú.
- Thưa anh, có một câu hát trong “Khóc mẹ dân oan” mà nhiều người
chưa hiểu rõ lắm là câu “Mẹ biết sống sao đây khi đổi 10 lấy 1”. Anh
giải thích gì không?
- Cô có còn nhớ lần đổi tiền ở Việt Nam hồi năm tám mấy không (Cuộc đổi
tiền ngày 14/9/1985 tại Việt Nam theo nguyên tắc 1 đồng tiền mới ăn 10
đồng tiền cũ - CNLS). Cô ngủ một giấc, sáng ra thấy tiền trong túi mình
chỉ còn có 1/10 giá trị. Cảm giác của cô lúc đó ra sao? Có thể lúc đó cô
còn trẻ nên không biết chứ còn bọn tôi thì vẫn cảm giác như mình vừa bị
cướp một cách trắng trợn mà không làm gì được. Giờ cũng vậy! Cô có
1000m2 đất. Chính quyền lấy và cho phép cô mua lại 100m2 với giá cao gấp
10 lần giá họ gọi là bồi thường cho cô vì đã lấy đất của cô. Tức là sau
khi cô mua lại 100m2 đất của chính cô thì cô hết tiền. Nó cũng giống y
chang như khi cô ngủ một giấc thức dậy thấy nhà mình nhỏ đi chỉ còn có
1/10. Còn 9/10 kia trở thành tài sản của bọn cướp để chúng bán cho nước
ngoài, lấy tiền bỏ túi.
- Là một tác giả thuộc nhóm “chính thống” và có nhiều tương lai, điều
gì đã dẫn anh đến quyết định rút lui vào thế giới underground?
- Để trả lời câu hỏi này, tôi nhờ cô nhìn quanh một chút và nói tôi nghe
xem có nhạc sĩ nào thuộc dòng chính thống đã dám lên tiếng về sự kiện
chưa? Những người dám nói đều bị chính quyền sách nhiễu. Một số đã buộc
phải im lặng, số khác đành phải nói trớ đi, nhẹ hơn dưới dạng những bài
thơ, tản văn. Để có thể nói đúng với tiếng nói của lương tâm mình mà
không sợ bị chính quyền khủng bố, chúng tôi chỉ còn cách náu mình vào
thế giới underground. Tránh được khỏi sự săn lùng, trấn áp của chính
quyền thì chúng tôi mới có thể nói đúng những điều đang thực sự xảy ra,
hát đúng tình cảnh của hàng triệu người dân Việt Nam đang phải lầm lũi
sống, lặng lẽ khóc trong cảnh lầm than, trong bóng tối cường bạo. Từ hồi
quyết định rút lui vào bóng tối để sống với thế giới underground, tôi
thực sự hạnh phúc vì đã không phải sợ hãi, không phải tự mình kiểm duyệt
những tác phẩm của mình. Tôi có thể viết đúng điều mình nghĩ, hát được
điều muốn hát. Tôi nguyện sẽ dâng hiến cuộc đời mình để hát cùng dân tộc
dù đó là lời hát reo vui hay những khúc nhạc não nề.
- Xin anh cho hỏi một câu riêng tư. Từ sau quyết định sống như một
tác giả underground, anh có gặp khó khăn gì về vật chất hay tinh thần
không?
- Nhạc sĩ ở Việt Nam không sống được bằng nghề, cô à! Tôi sáng tác,
nhưng thu nhập chính vẫn là từ việc khác nên cũng không gặp khó khăn gì.
Điều khó khăn duy nhất là tôi không thể nói với bất kỳ ai rằng tôi
chính là Mặc Thiên. Điều đó cũng đau đớn giống như việc mình sinh ra một
đứa con nhưng không thể nhìn nhận nó. Chỉ trong một xã hội độc tài,
toàn trị như thế này người nghệ sĩ như chúng tôi mới phải chịu đựng điều
đau đớn đó thôi. Nhưng tôi chấp nhận được. Tôi cũng tin là sẽ có một
ngày mai quê hương tôi sẽ thoát nạn Cộng sản, khi những người con trung
hiếu của dân tộc dám đứng lên trút bỏ gông cùm để sống cho quê hương.
- Cảm ơn anh và xin chúc anh thêm nghị lực, niềm tin để tiếp tục con đường của mình.
Sau cuộc trò chuyện, tác giả Mặc Thiên đã cậy nhờ Chứng nhân Lịch sử
giới thiệu thêm một sáng tác mới của anh, ca khúc Khấn nguyện, cũng về
đề tài nhân sinh và nỗi đau dân tộc. Ca khúc này, chúng tôi xin được hẹn
giới thiệu với độc giả vào một dịp khác sau khi có bản thu âm hoàn
chỉnh. Một lần nữa, chúng tôi có lời cảm ơn nhạc sĩ Mặc Thiên đã tín
nhiệm giao phó tác phẩm của mình và xin chúc mừng thế giới underground
đã có thêm một tác giả.
Lịch sử không thể bị chôn vùi dù có bao nhiêu thế lực đen tối cố bưng
bít và lấp liếm. Trước súng đạn, dùi cui, hơi cay và những thủ đoạn đàn
áp khác, tiếng nói của tự do vẫn sẽ vang lên. Tiếng hát cho quê hương
vẫn sẽ vang vọng cho đến khi Việt Nam thực sự có ánh sáng.

No comments:
Post a Comment