Cứ
vào ngày 2 Tháng Chín hàng năm, nhà cầm quyền Việt Nam lại long trọng tổ
chức lễ kỷ niệm. Báo chí nhà nước, nhất là những tờ đậm tính đảng như
Nhân Dân, Quân Ðội Nhân Dân, Công An Nhân Dân, Sài Gòn Giải Phóng… sẽ
lại có những bài tổng kết, nhai lại những luận điệu cũ. Chẳng hạn như
Việt Nam qua chặng đường dài hơn 6 thập kỷ “dưới sự lãnh đạo tài tình
của đảng cộng sản đã liên tiếp đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác”
ra sao.
Truyền hình sẽ lại chiếu những hình ảnh về cái ngày 2 Tháng Chín năm
1945, những bộ phim tài liệu so sánh đất nước hồi đó và bây giờ đã phát
triển vượt bực như thế nào. Các lãnh đạo lại xuất hiện, với những bài
diễn thuyết hùng hồn về ý nghĩa của ngày độc lập, về hạnh phúc của dân
tộc Việt Nam được có sự dìu dắt lãnh đạo của đảng…
Và cuối cùng chốt lại, “…Nhân dân Việt Nam cương quyết tiếp tục đi theo con đường đã chọn lựa là tiến lên chủ nghĩa xã hội, dưới ánh sáng tư tưởng của học thuyết Mác Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh dẫn đường. Kiên quyết đập tan mọi âm mưu chống phá, diễn biến hòa bình đòi đa nguyên đa đảng của các thế lực thù địch trong ngoài” vân và vân.
Và cuối cùng chốt lại, “…Nhân dân Việt Nam cương quyết tiếp tục đi theo con đường đã chọn lựa là tiến lên chủ nghĩa xã hội, dưới ánh sáng tư tưởng của học thuyết Mác Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh dẫn đường. Kiên quyết đập tan mọi âm mưu chống phá, diễn biến hòa bình đòi đa nguyên đa đảng của các thế lực thù địch trong ngoài” vân và vân.
Chỉ có điều, càng ngày dường như người dân càng ít quan tâm đến ý
nghĩa thật sự của những dịp “lễ, giỗ chính trị” và những bài thuyết giáo
hùng hồn của các ông lãnh đạo.
Với đa số người dân bình thường, ngày 2 Tháng Chín chỉ còn là một
ngày mà người ta vui mừng vì được nghỉ làm, ai có tiền thì đi chơi,
không có tiền thì nằm nhà nghỉ cho khỏe.
Với đa số người dân bình thường ở Việt Nam bây giờ, cuộc sống là một cuộc chạy đua vất vả với cơm áo gạo tiền hàng ngày.
Một cuộc đua mà trong đó người dân luôn luôn bị hụt hơi vì vật giá cứ
chạy đằng trước họ một quãng xa. Trong khi hành trang của họ thì bị oằn
xuống bởi gánh nặng thuế má chất chồng, do phải trả những món nợ khổng
lồ gây ra bởi sự tham nhũng, lãng phí và làm ăn kém cỏi của nhà nước.
Cái gánh ấy còn nặng thêm bởi muôn ngàn nỗi lo nỗi sợ do trót phải
sống trong một cái xã hội mà sự bình an trong tâm hồn, sự an toàn cho
bản thân hay những khái niệm về tự do dân chủ là điều xa xỉ còn sinh
mạng con người thì rẻ như bèo.
Với một gánh nặng như vậy, con người chỉ còn có thể chúi mũi đuổi
theo cái vòng cơm áo hàng ngày. Chẳng hơi đâu mà nghĩ đến giấc mơ xã hội
chủ nghĩa hay kịp hoàn hồn để vui sướng với “những thành tựu rực rỡ nhờ
ơn đảng và nhà nước”!
Trong khi đó, những ai quan tâm đến vận nước, theo thời gian, ngày 2 Tháng Chín trở thành nỗi xót xa day dứt.
Theo thời gian, những luận điệu tuyên truyền kiểu như “dù sao đảng
cộng sản cũng có công lao lớn đối với đất nước, dân tộc là đã giành được
độc lập, đánh thắng hai đế quốc to Pháp, Mỹ, thống nhất đất nước, giữ
vững sự hòa bình ổn định chính trị và đưa Việt Nam phát triển như ngày
hôm nay…” dần dần không còn thiêng nữa.
Những thông tin từng một thời bị bưng bít, những tư liệu lịch sử… đã được tiết lộ khá nhiều với những ai muốn tìm biết sự thật.
Ðã từng có những câu hỏi nếu đảng cộng sản không giành được chính
quyền, nếu như không có cái ngày 2 Tháng Chín năm 1945, nếu Việt Nam
không đi theo con đường do đảng cộng sản lãnh đạo… số phận đất nước và
dân tộc Việt Nam sẽ như thế nào.
Tất nhiên, sẽ không có cuộc chiến tranh với Pháp, không có vụ Cải
Cách Ruộng Ðất, vụ Nhân Văn Giai Phẩm, miền Bắc không phải đói nghèo đến
thế do hậu quả của nền kinh tế bao cấp.
Ðất nước sẽ không bị chia cắt 2 miền. Không có cuộc chiến tranh Nam
Bắc với Mỹ là đồng minh hỗ trợ cho miền Nam và Liên Xô, Trung Quốc cùng
toàn bộ phe xã hội chủ nghĩa hỗ trợ, tiếp tế cho miền Bắc. Không có cái
giá thống nhất phải trả bằng mấy triệu người ngã xuống và một đất nước
hoang tàn.
Không có những chính sách sai lầm về kinh tế sau chiến tranh dẫn đến
việc hàng triệu người bỏ nước ra đi, hàng triệu người khác nằm lại mãi
mãi dưới lòng biển sâu. Kinh tế miền Nam bị đánh sập lùi lại hàng chục
năm và cả nước suýt đứng bên bờ vực chết đói trước khi mở cửa về kinh
tế.
Không có cuộc chiến Tây Nam với Campuchia và cuộc chiến tranh biên
giới phía Bắc với Trung Quốc; Hoàng Sa, Trường Sa, thác Bản Giốc, hàng
trăm kilomet lãnh thổ dọc biên giới phía Bắc và hàng trăm dặm lãnh hải
không bị mất.
Việt Nam không bị tụt hậu hàng chục, thậm chí hàng trăm năm so với
các nước láng giềng. Quan trọng nhất, Việt Nam không bị trói chặt, lệ
thuộc nặng nề vào Trung Quốc từ chính trị cho đến kinh tế, và đứng trước
nguy cơ bị Trung Quốc xâm lược như hiện nay…
Nếu và nếu…
Không ai có thể quay ngược thời gian, quay ngược bánh xe lịch sử. Cũng chẳng có ích gì để nhắc mãi những chữ “nếu.”
Chỉ là để những người lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam,
những kẻ bồi bút, cũng như những ai còn tin vào những gì nhà cầm quyền
nói, hiểu rằng có phải nếu không có đảng thì dân tộc Việt Nam không có
được ngày hôm nay hay ngược lại.
67 năm kể từ ngày đảng cộng sản tuyên bố nước Việt Nam Dân Chủ Cộng
Hòa ra đời, tức nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam bây giờ, chỉ
mong sao người dân ngày càng hiểu ra nhiều vấn đề.
Mong những ai đã có dịp đi du lịch sang các nước có mô hình thể chế
tự do dân chủ, có thể so sánh người Việt Nam đang sống như thế nào và
Việt Nam hiện đang tụt hậu về mọi mặt ra sao so với nước khác.
Mong những ai chưa từng đi du lịch bất cứ đâu, nhưng chỉ cần tìm hiểu
qua các kênh thông tin bên ngoài, cũng nhận ra bi kịch của đất nước và
sự thiệt thòi của dân tộc Việt Nam. Và nguy cơ tụt hậu càng xa lẫn nguy
cơ mất nước khi còn tiếp tục đi theo mô hình thể chế chính trị hiện tại
do đảng cộng sản lãnh đạo.
Ngay cả những ai không có cả thì giờ, điều kiện tìm hiểu thông tin
bên ngoài, thì thực tế cuộc sống hàng ngày đã là những câu trả lời sinh
động nhất.
Dân tộc này đã đổ máu quá nhiều, đã hy sinh vài thế hệ cho tham vọng
cướp và giữ chính quyền của đảng cộng sản, nhưng cho đến ngày hôm nay,
những ai thực sự được lợi từ cái giá quá đắt này?
Là những ông quan to quan nhỏ, tầng lớp tư bản đỏ, những kẻ tiếp tục
thay thế tầng lớp phong kiến địa chủ cường hào ác bá ngày xưa để ngồi
lên đầu lên cổ nhân dân, với mức độ còn tệ hại hơn. Người nông dân, công
nhân, dân nghèo thành thị, công nhân viên chức, trí thức văn nghệ sĩ…
tiếp tục bị bóc lột, bị khinh rẻ, chà đạp.
Ðất nước chưa bao giờ bị tàn phá đến vậy bởi một hệ thống chính quyền
đã tạo ra và dung dưỡng, bao che cho bọn tham nhũng, bọn cướp ngày
ngang nhiên vơ vét, bán tháo tất cả từ tài nguyên thiên nhiên, tài sản,
lãnh thổ lãnh hải của đất nước. Cho đến từng đồng tiền đóng thuế, tiền
gửi tiết kiệm… mồ hôi xương máu của nhân dân.
Ðất nước tiếp tục bị tàn phá bởi những kẻ bất tài, ngu dốt và tham
lam, phá nát từ thiên nhiên, môi trường, đạo đức xã hội, văn hóa cho đến
cái đẹp, cái thiện, thế giới tâm linh, nhân tính trong từng con người.
Chỉ cần nhìn từ cuộc sống trong xã hội Việt Nam hàng ngày cũng có thể
nhận ra cái bi kịch hiện tại vô cùng to lớn của cả dân tộc.
Ðể hiểu rằng chỉ có người Việt Nam tự cứu lấy mình, cứu lấy dân tộc và đất nước.
Trước khi quá trình tàn phá được thực hiện trọn vẹn, để lại cho tương
lai một đất nước tan hoang, rỗng ruột và những gánh nợ khổng lồ.
Trước khi quá trình xâm lược dần dần không tốn một viên đạn của nhà
cầm quyền Trung Quốc cộng với sự tự nguyện cam tâm làm tay sai của nhà
cầm quyền Việt Nam hoàn tất. Và người Việt Nam một buổi sáng thức dậy
bàng hoàng nhận ra một chu kỳ Bắc thuộc mới lại bắt đầu!
Song Chi/Người Việt -
No comments:
Post a Comment