Thái độ trịch thượng, nhân phẩm thấp hèn và khả năng lãnh đạo kém cỏi của Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng khi đăng đàn trả lời chất vấn của các dân biểu quốc hội bù nhìn nói lên hai sự thật:
Một là Chính đảng CSVN là một tập thể kiêu căng, nhân phẩm thấp hèn và khả năng kém cỏi.
Hai là Nguyễn Tấn Dũng đã rơi mặt nạ và minh thị tuyên bố trước quốc hội là y chỉ cần sự tín nhiệm của đảng, mà bất cần nhân dân Việt Nam có ủng hộ hay không.
Mời quý thính giả nghe phần Bình Luận của Lê Phục Văn với tựa đề: "51 NĂM "ĐI THEO ĐẢNG"! " sẽ được Song Thập trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.
Vào hôm thứ Ba 13/11 vừa qua, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đăng đàn
trả lời các chất vấn của quốc hội về những kế sách giải quyết các vấn
nạn kinh tế và xã hội.
Nếu đọc hay xem các thông tin trên truyền thông lề đảng thì điều ghi
nhận đầu tiên là số đại biểu chất vấn chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng
câu hỏi và câu trả lời thì dài lê thê, vượt quá mức lịch sự và lễ nghi
cần thiết, thậm chí là lủng củng và khá tối nghĩa.
Thế nhưng có một điểm đáng chú ý được một số báo chí lề đảng giật tít
tựa khá mạnh. Đó là việc ông Dũng nói rằng, chỉ 3 ngày nữa là quá trình
"đi theo đảng" (cấm nói lái) của ông sắp đúng 51 năm và ông sẽ không
cần chạy chọt, xin xỏ hay từ chối bất cứ nhiệm vụ nào mà đảng và nhà
nước giao phó cho ông. Ông nhấn mạnh rằng cái ghế thủ tướng của ông là
do đảng chọn lựa và giao phó cho ông, vì thế ông cương quyết hoàn thành
vai trò của mình mặc dù đã nghiêm chỉnh thừa nhận các khuyết điểm và
những yếu kém của mình trước đảng, trước bộ chính trị cũng như trước ban
chấp hành trung ương đảng.
Thành thật mà nói, nếu Ủy ban Nobel hay Liên Hiệp Quốc có giải thưởng
"Chính khách Chai mặt" thì ứng viên sáng giá nhất trong năm nay phải là
Nguyễn Tấn Dũng, người mà cả nước VN đang biết đến dưới biệt danh "đồng
chí X", nhân vật trọng tâm của cuộc hội nghị lần thứ 6 ban chấp hành
trung ương đảng cộng sản VN khóa 11.
Lý do đoạt giải là vì Dũng đã trả lời một cách lưu loát mà không biến
sắc mặt, tựa hồ như ông đã biết rõ câu hỏi của ông đại biểu Dương Trung
Quốc và đã chuẩn bị sẵn câu trả lời. Xuất sắc hơn nữa là ông còn biết
tận dụng con số 51 năm để nhắn nhủ là mình có quá trình đóng góp xương
máu cùng mồ hôi nước mắt cho đảng cộng sản, vượt xa nhiều đối thủ đang
rắp tâm muốn hạ gục ông.
Chỉ cần con số 51 năm "đi theo đảng" và câu nói "đảng đã chọn lựa và
phó thác chiếc ghế thủ tướng", thì cả đảng (chứ đừng nói là cái quốc hội
nghị gật) sẽ không dám truy hỏi thêm một câu nào khác. Với tội trạng
ngập đầu cả nước đều biết mà đại đa số ban chấp hành trung ương đảng
không dám đề nghị kỷ luật Nguyễn tấn Dũng thì quốc hội là cái thá gì mà
dạy dỗ cho ông biết về hành động từ chức để giữ tiết tháo và liêm sỉ của
tiền nhân?
Do đó cả quốc hội biến thành những sinh viên Sài Gòn và im lặng lắng
nghe những lời phán của ông Dũng là chính phủ sẽ cải tổ chuyện này, thay
đổi chuyện nọ trong thời gian tới nhưng không dám đặt câu hỏi là nếu
tình trạng kinh tế hay xã hội không khả quan hơn thì thủ tướng có từ
chức không, hay lại tiếp tục xin lỗi và nhận "trách nhiệm chính trị" vì
đã không làm tròn vai trò mà đảng giao phó?
Điều mỉa mai là có lẽ vì trí nhớ quá ngắn, hay vì được dựng lên để
làm cảnh, nên không có đại biểu quốc hội nào để ý thấy rằng, những "kế
sách" mà thủ tướng Dũng đưa ra chẳng có gì là mới. Chúng là những khẩu
hiệu được xào đi nấu lại suốt nhiều năm qua và được áp dụng trong mọi
vấn nạn. Nhưng cuối cùng, "mèo vẫn hoàn mèo" và phiên họp kế tiếp hay
quốc hội khóa tới thì mọi chuyện lại tiếp tục mang ra mổ xẻ chỉ vì chưa
có luật, hay luật chưa hoàn chỉnh, hay vì "báo cáo thì có rồi nhưng
để... ở nhà" như câu trả lời của ông bộ trưởng xây dựng Trịnh Đình Dũng
vào hôm trước.
Thật sự thì cũng khó trách được các bộ trưởng vì ngay cả vị xếp của
họ, đồng chí X, cũng không có khả năng điều hành đất nước thì việc họ
phát biểu hay làm ăn rất bê bối là chuyện đương nhiên. Một ví dụ điển
hình là cái quyết định số 71, nội dung phạt vạ những ai lái các chiếc xe
không đúng tên sở hữu chủ mà giới truyền thông trong nước gọi là "không
chính chủ", là đủ chứng minh tài năng của ông thủ tướng Dũng ra sao.
Lý do là khi ký cái quyết định ấy, không hiểu ông Dũng có thăm dò ý
kiến của mấy đứa con từng du học ở các ngoại quốc hay không. Nếu có thì
ông Dũng phải biết rằng chuyện sở hữu chiếc xe không liên quan gì đến
người tài xế. Chuyện vợ lái xe của chồng, con mượn xe của cha mẹ, hay
bạn bè mượn xe của nhau, là chuyện thường ngày xảy ra ở các xứ văn minh.
Và nếu lỡ xảy ra tai nạn thì khi ấy vẫn là chuyện dàn xếp giữa giới dân
sự với nhau, nếu lớn chuyện thì mới nhờ vả đến chính quyền. Dĩ nhiên
chuyện mua xe mà không chịu sang tên là bất hợp pháp nhưng đó không phải
là một trọng tội và điều quan trọng là chuyện đó không nằm trong sự
quản lý của lực lượng cảnh sát, vì thuộc thẩm quyền của sở giao thông.
Chính vì thế, nếu muốn người dân phải tuân thủ luật pháp thì chính
phủ có quyền ra một đạo luật hay nghị định ép buộc chủ nhân thật sự phải
đăng bạ ngay lập tức trong một thời hạn 3 hoặc 6 tháng nào đó. Quá thời
hạn đó thì sẽ áp dụng mức phạt vạ bằng một phương thức điều tra nào đó
của sở giao thông, chứ không phải là giao cho lực lượng công an "còn
đảng, còn mình" muốn chận xe ai thì chận để kiểm tra giấy chủ quyền
chiếc xe.
Giả sử như trước khi ký, ông Dũng chỉ cần hỏi ái nữ Nguyễn Thanh
Phượng là có khi nào cảnh sát Thụy Sĩ hay Mỹ chận hỏi giấy tờ trên đường
phố nếu như cô không vi phạm luật lệ giao thông hay không? Trừ phi cô
Phượng cũng ù ù cạc cạc, nếu không thì ông bố đã đủ sáng suốt để vất cái
nghị định ấy vào thùng rác, tránh gây thêm phiền phức cho người dân ở
một cái xứ mà "hành chính" là "hành dân là chính". Nhưng Dũng đã không
làm như thế. Ông đã ký đại vào cuối tháng 9 năm nay để ban hành ngay
theo lời xúi của ông bộ trưởng Đinh La Thăng, khiến cho giới công an vừa
áp dụng đã thấy ngần ngại vì sự phản đối dữ dội của công chúng.
Điều bất hạnh cho đất nước là một ông thủ tướng tồi tệ như thế nhưng
sẵn sàng khoe khoang là mình chỉ hơn 10 tuổi đã "đi theo đảng" nhằm
khẳng định rằng, mình là người xứng đáng để cầm quyền
. Nhưng cũng may là
da mặt Dũng chưa đủ dầy để phán thêm một câu nhằm bào chữa cho những
tội lỗi tày trời của mình: "Khi tôi sinh ra, không ai dạy tôi cách thức
làm một thủ tướng"!
Lê Phục Văn
No comments:
Post a Comment