- QUẢNG NAM -
Gặp ông trong một buổi chiều mùa Hè ở xã Bình Tú, huyện Thăng Bình,
tỉnh Quảng Nam, trong căn nhà cũ kỹ, mùi ẩm mốc và những tiếng dế ám gợi
một thời xa xôi nào đó của chủ nhân, người đàn ông gần tuổi bát thập
cùng những khoảnh khắc lúc nhớ, lúc quên đang đuổi nhau trên vầng trán
đã ngả màu nắng úa...
Ông là một cựu quân nhân VNCH, người lính Hoàng Sa, mang số 477, Tiểu Ðoàn 123, Tiểu Khu Quảng Nam.
Câu
chuyện của một đời người, của những tháng năm oanh liệt và tuổi già
gian nan, cơ cực... Những tháng năm xa xưa như một lời ru an ủi thực
tại.
Tên
ông là Nguyễn Ðức, năm nay 75 tuổi, có 5 người con gái, 5 người con rể
và một người vợ cùng tuổi với ông. Một cuộc sống trầm trầm, chậm chậm
cùng những bữa cơm đạm bạc, sáng sáng vác cuốc ra đồng, chiều chiều hun
khói... nhớ chiến chinh!
Nói
nghe cứ như thơ nhưng đó là sự thật, một sự thật đôi khi có chút phũ
phàng và đau đớn ở một người đàn ông và một người đàn bà đã bước sang
bên kia con dốc cuộc đời nhưng lại vất vả quanh năm suốt tháng làm lụng
kiếm cơm, thậm chí giúp đỡ cho con gái, con rể vì họ cũng khó khăn,
gian nan chẳng kém gì ông.
Thời chinh chiến...
| Ông Nguyễn Ðức, người lính VNCH cách đây 37 năm từng tham gia trận đánh giữ đảo Hoàng Sa. (Hình: Phi Khanh/Người Việt) |
Sau
vài cốc trà, vài chung rượu, câu chuyện giữa chủ nhà và khách giảm dần
khoảng cách, ông Ðức trở nên nói cười sinh động, không còn ngần ngại
như ban đầu.
Ông
kể: “Ðó là năm 1974, Tháng Giêng, tôi nhớ chính xác là vậy. Nhưng cũng
là Tháng Chạp của năm Kỷ Sửu, năm đó tôi sinh đứa con gái thứ ba. Gia
đình tôi nghĩ rằng tôi đã mất tích, nhưng không phải thế, tôi được
chuyển sang Trung Quốc, ăn Tết ở đó hai ngày và chuyển thẳng sang Hồng
Kông, ở đó, quả thật là quá giàu, mình không ngờ...”
Nhấp một ngụm rượu, nheo mắt trầm ngâm, ông kể tiếp câu chuyện đời lính đảo của mình.
“Năm
đó, tụi Trung Quốc nó đánh chiến thuật ‘biển người,’ kinh thật, đúng
là những con người dã man, chỉ có quân dã man mới đem nướng binh sĩ
theo chiến thuật này, cứ hết lớp này đến lớp khác xông lên đảo theo một
đường thẳng, lúc đó chúng tôi ở trên đồi, ngồi trong lô cốt, cơ số đạn
chúng tôi có thể nướng số lượng quân gấp mười lần tụi Trung Quốc đang
tiến lên... Nhưng rồi!”
Ông lắc đầu, thở dài,
“Mọi
chuyện chỉ là bàn cờ thôi, lúc đó chúng tôi được nghe rõ mồn một lời
của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, bởi bên quân đội kết hợp với đài khí
tượng, dùng sóng radio liên lạc với Tổng Thống Thiệu. Khi chỉ huy là sư
đoàn trưởng báo cáo tình hình tụi lính Trung Quốc đang tiến lên đảo,
tôi nghe đúng hai chữ của tổng thống là ‘chơi tới!’, vậy là chúng tôi
nổ súng, tụi nó rụng như sung, đạn chúng tôi còn rất nhiều. Nhưng rồi
ông cố vấn, ông này...”
“Ông
cố vấn người Mỹ nói sao đó với chỉ huy trưởng, sau đó có lệnh đầu
hàng, chúng tôi buộc phải cởi áo trắng cắm làm cờ và chạy lên phía
rừng, thả súng chờ họ tới bắt. Cuối cùng bị bắt sang Trung Quốc, chuyện
là vậy, ông cố vấn Mỹ khi sang Trung Quốc thì không thấy đâu nữa, chỉ
có chúng tôi gồm 43 người, kể cả chỉ huy.”
“Họ
cho chúng tôi ăn Tết bằng đậu phộng rang và kẹo bánh... Nói chung là
cho đến bây giờ tôi cũng không hiểu vì sao lại có chuyện tự dưng đang
thắng lại chuyển sang bại... Ðang đánh lại đầu hàng và vì sao chúng tôi
được đối xử không tệ trong nhà tù?!”
“Sau
thời gian ở Hồng Kông, máy bay đưa chúng tôi về Sài Gòn, lúc này thì
đảo Hoàng Sa đã hoàn toàn rơi vào tay Trung Quốc. Tự dưng nghĩ đến những
đêm đi câu cá nhám, đi tìm trứng nhiếp (rùa biển), nhớ đến vẻ lãng mạn
như thơ của Hoàng Sa, tôi thấy buồn! Thế rồi năm 1975...!”
Một cuộc đời khác, khắc nghiệt và đen đủi...
| Ông Nguyễn Ðức và vợ tại nhà riêng ở Bình Tú, Thăng Bình, Quảng Nam. (Hình: Phi Khanh/Người Việt) |
Ông
Ðức không nằm ở hàng ngũ sĩ quan, thời VNCH, ông ba lần thay đổi binh
chủng, cuối cùng, làm lính đảo với cấp bậc Binh nhì, sau đó bị bắt sang
Trung Quốc, đưa sang Hồng Kông rồi trở về Sài Gòn, được tiếp đón như
một quân nhân thắng trận, sau đó thời cuộc thay đổi, miền Nam rơi vào
tay Bắc Việt...
Ông
về làm ruộng, tránh được cái nạn đi trại cải tạo. Nhưng với ai thì
trại cải tạo là nơi cận kề cái chết, khắc nghiệt, man rợ... Với ông,
ông lại thèm, lại tiếc nuối... giá như mình được đi cải tạo thì hay
hơn, vì ít ra sau ba bốn năm đi cải tạo, còn có cơ hội sang sống ở một
nước dân chủ như Mỹ, được tự do, không kéo dài sự đau khổ như ông.
Ông
nói: “Không có gì đau khổ hơn cảnh con mình học giỏi mà không được thi
vào đại học vì cha của nó bị xếp vào dạng 'lính ngụy', 'quân bán
nước', rồi cái thời mình đi vỡ hoang, ui cha, không có thời nào mà cận
kề cái chết hơn những năm nhà nước đưa mình đi khai hoang, vỡ đất như
những năm 1980 thế kỷ trước! Cứ thỉnh thoảng nghe ầm, bạn mình nằm phơi
ruột! Cực và đau khổ không gì kể xiết!”
“Ðó
là chưa nói đến cho đến bây giờ, mình vẫn còn mang mặc cảm kẻ bại
trận, mình chẳng biết chơi với ai cả, con mình thì học hành không tới
đâu, đứa đầu tới lớp 12 không được thi vào đại học, mấy đứa sau thấy
khổ quá, bảo rằng 'học cho lắm cũng mắm với dưa, học vừa vừa cũng dưa
với mắm', tụi nó rủ nhau đi làm thuê, bây giờ đứa nào may mắn thì làm
công nhân, lương tháng cao nhất cũng chừng ba triệu đồng, sống sao cho
được một khi còn nuôi con, tiết kiệm phòng đau ốm, phải trái với xóm
làng và những thứ khác...”
Câu chuyện của ông cứ kéo dài cho đến tận đêm khuya.
Chẳng biết nên kết thúc như thế nào.
Chút ‘lửa’ còn sót lại
Tuy
phải mang căn bệnh hở van tim vì từng lao động quá nặng nhọc, suy kiệt
và nghèo khổ bởi không có thu nhập nào khác ngoài đôi bàn tay còn làm
thì còn ăn, hết làm nổi thì chỉ còn bám víu vào cuộc sống nghèo khổ của
các con mình... Nhưng ông Ðức vẫn có một cái nhìn khá tĩnh tại và can
trường trước đời sống, ung dung, tự tại vượt qua bệnh tật và khốn khó
với hy vọng đời ông, đời cha thất bại thì đời con cháu sẽ làm lại từ
đầu, bằng mọi giá các cháu của ông phải học hành đến nơi đến chốn.
Ở
độ tuổi gần 80, mỗi sáng lại vác cuốc ra đồng làm thuê kiếm tiền
(ruộng của ông đã bị tịch thu, sung vào đất công ở những năm 1980, gia
đình ông còn vỏn vẹn 420 mét vuông, chỉ đủ để có lúa cho hai vợ chồng
già ăn mỗi ngày 2 bữa), nghe con cháu khó khăn thì mang tiền san sẻ học
phí...
Lưng
mỗi ngày một còng thêm, vẫn cứ làm, cứ vui cười và hy vọng... Nghe hơi
hiếm, nhưng đó là chuyện có thật của một người lính già!
Trời đã khuya, lúc chia tay, ông Ðức bùi ngùi đứng lên tạm biệt chúng tôi, và bỗng dưng nổi hứng, hát một bài thật hùng tráng.
Phi Khanh (Người Việt)
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/?a=132666&z=157
No comments:
Post a Comment