(Bài viết này của 1 bạn trẻ tuổi 20 trong nước).
Bao năm rồi
không còn nhớ, nhưng quê hương tôi cứ mỗi độ xuân về thì cụ đồ râu tóc
bạc phơ ngồi viết câu đối đỏ bên đường nay đã vắng bóng, thay vào đó
người ta trơ trẽn, đem ra treo đầy đường, vẽ đầy phố những khẩu hiệu
tuyên trunyền mà chẳng ai thèm để ý: “Mừng Xuân, mừng đảng quang vinh.”
Những năm
trước họ còn kệch cỡm vô học đến độ dám để cả đảng đứng trên mùa xuân
của đất trời, dân tộc. Năm nay, những đỉnh cao sở thú học làm người đôi
chút đã biết đưa xuân lên hàng đầu, nhưng cũng chỉ đến đó thôi, trình độ
văn hoá bổ túc công nông cả mà. Chẳng may phải sống trong môi trường ô
nhiễm cực kỳ của cái gọi là cnxh.
Chẳng may
mỗi khi ra đường phải nhìn thấy khắp nơi cờ đỏ búa liềm và một ngôi sao
vàng chìm ngập trong biển máu của mầu cờ đỏ. Chẳng may cứ mỗi khi mở TV
lại thấy xuất hiện những khuôn mặt no căng béo mỡ, húp híp mắt mở không
ra của các Uỷ viên Bộ chính trị, của ngài Thủ tướng “Vinashin”. Ôi tuổi
trẻ Việt Nam, chúng tôi bị đầu độc, nhồi nhét trong gần 70 năm nay nơi
ao tù xhcn, biết bao giờ chúng tôi mới bơi được ra biển khơi đây?
Trong đêm
giao thừa 2012, khai bút đầu năm, trước tiên tôi xin cám ơn nhân loại,
và đặc biệt cám ơn những người đã sáng tạo ra hệ thống Internet nhờ đó
mà thế hệ trẻ Việt Nam không còn bị giam giữ trong ngục tù ngu dốt của
đảng csVN nữa. Cám ơn Bill Gates, Steve Jobs nhờ quý vị mà ngày hôm nay
chúng tôi thênh thang lướt mạng ngay trước mũi bọn công an. Những bức
màn tre, màn sắt trước đây giam giữ cha anh chúng tôi bây giờ chỉ là trò
cười cho thế hệ @. Khi những hàng rào ngăn cấm tư tưởng con người bị
phá bỏ bằng công nghệ thông tin, khi những bức tường lửa (firewall) trở
thành bất lực trước khát vọng tự do, đấy là lúc dân chủ khai sinh. Tuổi
trẻ Việt Nam sẽ đồng khởi vùng lên để trả lại tên đường TỰ DO, chúng tôi
sẽ nam kỳ khởi nghĩa để đem lại CÔNG LÝ, cái gì của Cesar hãy trả lại
cho Cesar.
Chúng con
xin cám ơn cha mẹ đã cho con khối óc chắp cánh bay lên những vì sao cao
nhất, và nhận thức được sự giẫy chết của cnxh thay vì chủ nghĩa tư bản
như người ta nói. Cha mẹ đã dậy chúng con biết thế nào là dân chủ thực
sự khi cho phép chúng con nói lên những điều khiến cha mẹ lo nhiều, sợ
hãi nhiều, cha mẹ không bịt miệng chúng con và bắt chúng con phải suy
nghĩ một chiều như đảng vẫn làm. Chúng con biết tóc cha mẹ đang bạc đi
vì sợ hãi để cho tuổi xanh chúng con vươn lên dưới ánh mặt trời. Xin cha
mẹ yên tâm, nếu một mai con phải vào tù thì chế độ hôm nay cũng sẽ
chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa để giam giữ con, bạn bè, và anh chị em
chúng con sẽ hàng hàng lớp lớp như thác đổ triều dâng phá đi khung cửa
ngục tù, và ngày đó cũng không xa. Tại Việt Nam hôm nay làm gì có tự do,
chỉ có nhà tù lớn hay nhà tù nhỏ mà thôi. Sợ hãi chính là tên cai tù
nguy hiểm nhất cho mỗi người chúng ta, nhưng khi vượt qua được nỗi sợ
hãi thì chính là lúc kẻ thù của chúng ta lo sợ. Con không còn sợ nữa,
bạn bè con không còn sợ nữa, chúng con đang tỉnh thức sau đêm dài u mê.
Bây giờ là lúc đảng csVN sợ hãi, chính vì sợ hãi nên chúng ra tay bắt bớ
giam cầm bất cứ ai, như con chó điên cắn càn trước khi nhận viên đạn
thi ân và bị vất xuống cống.
Các đỉnh
cao Bắc bộ phủ cứ bắt hết đi, nhớ mà giữ Bùi Thị Minh Hằng thêm vài chục
năm nữa, cho cái gan dũng khí của cô ta phải héo hon trong lao tù – Hãy
giam Cù Huy Hà Vũ cho đến ngày mọt gông – Hãy bịt miệng Linh mục Nguyễn
Văn Lý cho đến khi không còn hơi thở để cả thế giới thêm ghê tởm cái
chế độ – Hãy cô lập Hoà thượng Thích Quảng Độ để cho nhân loại biết thế
nào là tự do tôn giáo tại Việt Nam – Trí thức như Trần Huỳnh Duy Thức là
cái gai đâm vào mắt đảng hãy nhổ tận gốc, diệt tận ngọn – Và hằng ngàn
tiếng nói bất khuất khác đang bị đảng cô lập! Nhà báo Hoàng Khương là kẻ
bôi bác cách mạng chưa kể tội cả gan gài bẫy công an đảng, cần phải
biệt giam. Đêm giao thừa năm nay, hoà cùng niềm vui xuân của dân tộc,
qua mạng Internet, qua Dân Làm Báo tôi đã thấy ngọn lửa sấm sét từ nòng
súng của anh hùng Đoàn Văn Vươn, những phát súng, những viên đạn, những
quả mìn tự chế bằng uất hận đã làm rung chuyển thành trì xhcn.
Tôi đã
thấy từ đầu que diêm uất hận của mỗi người dân Việt bay lên màn đêm góp
lại cùng nhau thành đám cháy rừng quét sạch cái đảng bán nước, hại dân.
Hãy nhóm lên hằng triệu que diêm khác, súng hãy nổ khắp nơi, một cánh
chim không thể nào bay xa được, cả triệu cánh chim chúng ta sẽ đủ sức
quét đảng cộng sản “Hèn với giặc, ác với dân” này ra biển Đông. Trong
quá khứ, đảng đã đẻ ra một anh hùng Lê Văn Tám giả tạo lịch sử sẽ phán
xét, nhưng trong hiện tại đảng đang tạo ra những Thánh tử đạo cho đất
nước oai hùng, bắt thêm nữa đi, nhốt cho chật nhà tù, tuổi trẻ chúng tôi
cần thần tượng để tôn thờ.
Hỡi bạn bè
yêu thương của tôi, hỡi tuổi trẻ kiêu hùng Việt Nam, hỡi những ai không
còn sợ hãi nữa, tôi cảm phục vô cùng khi hằng tuần thấy các bạn rủ nhau
với laptop bên cạnh và đọc Dân Làm Báo trước mũi bọn công an nguỵ quyền
cộng sản. Tôi ngưỡng mộ vô cùng khi các bạn dõng dạc đọc tuyên ngôn
Hoàng Sa, Trường Sa ngay giữa thủ đô Hà Nội, xin cho tôi được ngả mũ
kính phục tất cả. Các bạn là Việt Nam và Việt Nam là các bạn. Tôi xin
cúi đầu trước lòng dũng cảm của chị Trần Thị Nga và cháu bé còn trên tay
mẹ đi biểu tình chống Trung Quốc, chị oai hùng gấp vạn lần Nguyễn Chí
Vịnh, Phùng Quang Thanh.
Hỡi đám
công an ngu dốt, mặt mày vênh váo ngồi thành từng nhóm với điện đàm quấn
trong những tờ báo, có gì đâu sợ hãi mà phải dấu diếm, chỉ cần nhìn cái
khuôn mặt lấm la lấm lét như chó ăn vụng bột các ông đã tự giới thiệu
mình là ai rồi. Không cần phải đem máy phá sóng đến để ngăn ngừa chúng
tôi dùng điện thoại liên lạc rủ nhau đi biểu tình, qua Internet chúng
tôi đang gửi thông điệp cho cả nước, cho cả thế giới là tuổi trẻ Việt
Nam đang đứng lên và chúng tôi sẽ là sóng thần quét sạch chế độ cộng sản
Việt Nam. Chúng tôi hiên ngang làm việc đó ngay trước mũi các ông đấy,
mở mắt ra, thông minh một chút cho vợ con đỡ tủi thân. Các ông dùng bộ
đàm tầm sóng không quá vài cây số để liên lạc, xin chỉ thị, chúng tôi xử
dụng iPhone, iPad gửi thông điệp đi toàn cầu qua vệ tinh.
Chúng tôi đọc
báo phản động ngay trước mũi các ông, nhiều khi còn dễ hơn đọc ở nhà vì
sợ cha mẹ không cho. Các ông lù lù ngoài ánh sáng, khệnh khạng coi trời
bằng vung, chúng tôi âm thầm làm giòng nước ngầm xoáy đổ chế độ, đố các
ông giữ được nước trong lòng bàn tay. Các ông mù quáng bảo vệ một chế
độ giẫy chết, chúng tôi nhìn xa trông rộng hướng về một ngày mai đất
nước không còn cộng sản. Các ông ăn lương của dân chúng nhưng quay lại
cắn chủ, chúng tôi được cha mẹ nuôi và dậy cho đâu là bạn đâu là thù.
Các ông là Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, chúng tôi là Quang Trung, Trần
Hưng Đạo, Bà Triệu, Hai Bà Trưng. Các ông quỳ lạy trước bá quyền Đại
hãn, chúng tôi chuẩn bị ống đồng cho con cháu Tôn Sĩ Nghị. Các ông cắn
cỏ ngậm rơm xin gắn thêm một sao vào cờ Trung Quốc, chúng tôi sẽ quét
sạch những sao trên mầu cờ đỏ. Các ông ức hiếp dân, tịch thu nhà cửa đất
đai, đào mồ mả gia tiên, chúng tôi nổ súng ở Tiên Lãng, đặt bom nhà Đại
tá công an tại Thái Nguyên. Các ông ở nhà cao cửa rộng, con cái đi xe
hơi vênh váo cập kè chân dài cổ cao, chúng tôi là hằng triệu triệu xe
gắn máy, đi bộ có, chen chúc trên xe buýt có và chúng tôi đông như ong
như kiến… tất cả đang hướng về các ông cho ngày phán xét. Các ông ngu
đần tin là đảng muôn năm, chúng tôi sáng suốt tin là DÂN VẠN ĐẠI.
Các
ông là thuyền, là Vinashin, Vinalines, chúng tôi là sóng và sóng đã đánh
chìm thuyền. Các ông tình nguyện làm khuyển mã cho 14 con khỉ đột,
chúng tôi là con cái của 90 triệu dân. Các ông nhìn trước mắt “còn đảng,
còn mình” hoặc trung với đảng trước cả hiếu với dân, chúng tôi nhìn lâu
dài, đất nước quê hương là muôn năm muôn đời và đảng là một bọn thảo
khấu cướp ngày không hơn không kém. Các ông là những con lừa bị che mắt
chỉ thấy một hướng, chúng tôi là cánh hạc bay trên trời cao nhìn thấy
năm châu bốn bể. Hãy tỉnh thức trước khi chúng tôi phải hành động, hãy
đứng về chính nghĩa thay vì bạo quyền, hãy trả thẻ đảng và về với nhân
dân. Khi sóng nổi, khi bão đến chớ có dại dột mà chống lại ý trời và
lòng dân.
Hãy dẹp
ngay đám dân phòng vô học, thất nghiệp, đeo băng đỏ ngang tay. Bọn cỏ
đuôi chó đó chỉ khiến chúng tôi khinh bỉ chế độ và nuôi căm hờn dâng cao
mà thôi. Một cú đấm vào mặt người dân, một điếu thuốc ngậm miệng, ngạo
mạn của tên dân phòng già sắp chết hùng hổ trên cung Thánh nhà thờ Thái
Hà sẽ được trả lời bằng trăm bài viết trên Dân Làm Báo với hằng triệu
người khắp thế giới xem và họ sẽ chuyển tin đến hằng triệu người khác.
Chúng tôi liệu có thông minh hơn các ông không, hỡi những đỉnh cao trí
tuệ. Các ông theo ý đảng, chúng tôi vâng ý trời toại lòng dân. Các ông
là thiểu số, chúng tôi là toàn dân.
Tuổi trẻ
chúng tôi bị che mắt bằng khăn quàng đỏ đã bao nhiêu năm rồi, chúng tôi
bị tẩy não bằng một chủ nghĩa ngoại lai đã và đang bị cả nhân loại ném
vào sọt rác.
Chúng tôi bị bắt phải ca ngợi một xác chết, vâng nếu đêm
qua em mơ gặp bác Hồ thì sáng nay, ngày mùng một Tết 2012 xin cho chúng
tôi được đồng ca bài hát ân tình “Làm sao giết được người trong mộng”.
Đừng ảo tưởng mà bắt 90 triệu người sống phải tôn thờ một xác chết! Một
nhạc sĩ gia nô nào đó viết: “Đảng đã cho ta một mùa xuân…” và nhiều bạn
trẻ chúng tôi phải công nhận là bài hát này đã trở thành một liều thuốc
sổ công hiệu nhất cho những ai bị táo bón, cứ nghe đến thì trong cơ thể
chỗ nào có đường thoát là mọi thứ trong người đều tuôn ra như ba giòng
thác cách mạng không cách nào kềm hãm được. Gía mà đảng đừng mộng mơ cao
làm chính trị, thay vào đó đi bán thuốc sơn đông, cao hổ cốt, thuốc trị
táo bón thì lời to
Năm mới,
nói chuyện xuân, cho phép tôi được chia xẻ cùng các bạn những mùa xuân
tù ngục “Gulag” mà đảng đã cho chúng ta và mỗi người hãy tự suy nghĩ xem
liệu có còn ai muốn những mùa xuân kinh hoàng đó không? Mùa xuân CẢI
CÁCH RUỘNG ĐẤT. Chế độ csVN có thể che dấu những tội ác tầy trời của họ
qua sự kiểm soát chặt chẽ báo chí, thông tin và tuyên truyền. Nhưng họ
không thể nào che nổi ánh sáng mặt trời mang tên lịch sử. Xin mời các
bạn trẻ hãy vào Google và đánh hàng chữ cải cách ruộng đất các bạn sẽ
thấy đảng quang vinh như thế nào trong việc chôn sống đồng loại. Hitler,
nhà độc tài Đức Quốc Xã đi vào lịch sử là tên đồ tể của nhân loại,
nhưng Hitler chỉ giết người Do thái chứ hắn không giết người cùng chủng
tộc. Bác Hồ noi gương bác Mao quay về giết ngay chính đồng loại, dậy con
đấu tố cha mẹ, bắt người làm công đem chủ ra chôn sống, thậm chí giết
chính những người đã giúp đỡ, nuôi nấng, che dấu mình khi còn hoạt động
trong bí mật như câu chuyện bà Nguyễn Thị Năm.
Cho đến nay, vẫn chưa có
con số chính thức nào cho biết có bao nhiêu nạn nhân bị đấu tố và chôn
sống trong cuộc cách mạng ccrđ ô nhục này, nhưng ước lượng không dưới
250,000 người, khi mà dân số miền bắc vào thời điểm đó chỉ 16 triệu
người. Ông Hồ quả là vĩ đại hơn Hitler trong thành tích giết người đồng
chủng!
Ngày hôm
nay, chính quyền Cambodia và Toà án quốc tế đem ra xử bè lũ Pol Pot với
tội danh diệt chủng. Trong khi đó, đảng csVN vẫn tiếp tục cưỡng bức cả
nước phải thờ cái xác chết Hồ Chí Minh. Vâng, lịch sử cũng ghi là ông Hồ
đã khóc và xin lỗi toàn dân về sai lầm của một số cán bộ trong khi thi
hành chính sách ccrđ. Có thế thôi sao, trên dưới ¼ triệu người chết đưa
đến hằng triệu gia đình tan nát và chỉ một lời xin lỗi của lãnh tụ là
xoá đi tất cả! Ôi mùa xuân tuyệt vời đảng đã cho ta! Ôi sinh mạng người
Việt dưới chế độ xhcn rẻ hơn cả bèo, hơn một phần tư triệu xác chết đổi
lấy vài giọt nước mắt cá sấu của tên già đồ tể.
Mùa xuân
TRĂM HOA ĐUA NỞ. Không la hét đấu tố ồn ào như ccrđ, lần này bác và đảng
thâm hiểm, mưu mô và quỷ quyệt hơn rất nhiều. Hãy khuyến khích cho trăm
hoa đua nở cho trăm nhà lên tiếng. Từ đó, một Trần Dần xuất hiện, “Tôi
đi không thấy phố không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên mầu cờ đỏ”, cứ
thế hằng trăm văn nghệ sĩ ưu tú của miền bắc lần lượt xếp hàng vào trại
cải tạo, để học tâp để thấm được thế nào là “mưa sa trên mầu cờ đỏ”.
Đảng đã bước đầu thành công trong chiến dịch triệt hạ tư tưởng con
người. Những cha ông chúng tôi ở miền bắc vào thăm gia đình sau năm 1975
kể lại cuộc sống sau mức màn sắt là mọi người sợ hãi, nghi kỵ lẫn nhau,
gia đình có làm thịt một con gà cũng phải đóng kín cửa và chôn dấu lông
gà nếu không muốn bị hàng xóm tố cáo. Ngồi tròn mắt nghe các cụ kể
chuyện mà người tôi nổi cả da gà và từ đó tôi mới nhận thức được không
phải chỉ có riêng miền nam khổ cực trong 37 năm qua đâu, mà người dân
miền bắc đã phải cắn răng chịu đựng gần 70 năm nay rồi. Thành quả lớn
nhất mà đảng đã đạt được trong chiến dịch trăm hoa đua nở này là tạo ra
một sự phân hoá, nghi kỵ, bất tín giữa người dân với nhau.
Khi dân
chúng không còn ai tin ai thì họ sẽ không còn sức kháng cự nữa và họ sẽ
bị đảng “thuần thục”, xin lỗi khi phải dùng từ “thuần thục” là ngôn ngữ
chỉ dùng cho loài vật được người huấn luyện, tôi chỉ mượn hai chữ này từ
cửa miệng ông Đại tá, Đỗ Hữu Ca, Giám đốc công an Hải phòng vừa phát
biểu về vụ anh Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng đã dùng súng bắn vào công an,
bộ đội khi đám thảo khấu bu đến cưỡng đoạt đất đai mà mồ hôi và nước mắt
của anh Vươn và gia đình đã đổ ra trong hằng chục năm qua để chiến đấu
với biển với sóng. Viên Đại tá công an nói: “Khi chúng tôi cưỡng chế,
người dân nơi đây rất đồng tình. Tuy nhiên vụ việc có cái dở đó là tổ
công tác khá chủ quan, không lường hết được các tình huống. Từ sau hòa
bình đến nay, người dân Tiên Lãng khá thuần nên huyện nghĩ rằng không có
việc chống đối như thế”. 70 năm tư duy người cộng sản có khác gì đâu,
họ vẫn xem dân không phải là người mà chỉ cần thuần hoá như những đàn
súc vật không hơn không kém.
Đảng đã cho
ta gần 70 mùa xuân “khá thuần” cho nên khi những anh chị em ngư dân của
chúng ta bị Trung Quốc đem tầu hải giám xâm phạm lãnh hải, bắt cóc đòi
tiền chuộc và giết hại, đa số chỉ biết lặng câm khi đọc trên báo hoặc
nghe những người phát ngôn của chính phủ gọi là “tầu lạ”. Đảng đã thuần
hoá chúng ta giống như những con đà điểu chỉ biết vùi đầu trong cát khi
gập giông bão. Đảng hèn hạ không dám đối đầu với bọn bá quyền Trung Quốc
thì cũng hiểu đươc, nhưng cả 90 triệu người trong nước đều im lặng
trước lối giải thích “lạ” về “tầu lạ” thì không thể nào không khen cuộc
cách mạng xhcnVN đã thành công trong mức độ thuần hoá con người như thế
nào? Đảng đã thuần hoá người dân để mọi người chấp nhận những sự “phi
lý” từ nay trở thành “có lý”, đảng thành lập Dân quân biển để cùng nhau
bảo vệ khi bị tầu lạ quấy rối, thế thì lực lượng hải quân, không quân
với tầu ngầm Kilo và máy bay hiện đại để làm gì? Đảng dùng ống đu đủ
thổi vào hậu môn của những Hiệp sĩ đường phố ở Bình Dương và lợi dụng
nhiệt huyết của họ để chống tội phạm, trong khi đó thì sử dụng công an
đi hiếp dân, bắt chẹn, ăn hối lộ. Quân đội nhân dân thì lo xây sân golf
trong phi trường, đi làm kinh tế thậm chí mở nhà nghỉ, khách sạn, phòng
massage nuôi béo bọn tướng tá. Công an thì nay bẻ cổ dân, mai giải toả
nhà, đi đến đâu ngửa tay xin tiền đến đó. Công chức phường khóm thì hậm
hoẹ khó dễ cho đến khi lòi ra phong bì. Ôi những mùa xuân vắng bóng công
lý đảng đã cho ta! Mùa xuân nào cũng chỉ ở cùng chúng ta vài ba tháng,
nhưng mùa xuân của trăm hoa đua nở, trăm nhà lên tiếng đã bắt chúng ta
phải ngậm miệng đến gần 70 năm qua.
Độc lập ở đâu khi mà mảnh đất quê hương đang bị người nước lạ hằng ngày đào phá bauxite, độc lập chỗ nào khi lòng dân sôi sục vì biển đảo bị chiếm đoạt bởi một lũ lạ người lạ ngợm, nói thẳng ra là bè lũ Đại hán Trung Quốc, ấy thế mà viên chức cao cấp của Bộ Ngoại Giao Việt Nam lại nói rằng “Yêu cho roi, cho vọt”, yêu kiểu đó thì tại sao quân đội nhân dân Việt Nam lại không dám “yêu lại” nhỉ? Hải quân Việt Nam Cộng Hoà họ có sợ đâu? Hay chính sách của đảng cs bây giờ là độc lập bằng miệng còn đất đai thì cứ từ từ bán, chẳng ma nào biết. Bọn Trung Quốc đã ở khắp đất nước rồi đó, chúng có mặt ở cao nguyên, chúng nằm ngay Lâm Đồng, chúng ngồi chồm hổm trong Bộ Chính Trị. Hàng hoá made in China ngự trị từ Mống Cái đến Cà Mâu, phim Tầu chiếu hết bộ này qua bộ khác trên TV do nhà nước kiểm soát. Có độc lập không khi đảng bắt những em bé gái mặc quần áo tầu đứng dưới trời giá lạnh cầm cờ sáu sao đón quan Thái Thú Tập Cẩn Bình?
Độc lập ở đâu khi mà mảnh đất quê hương đang bị người nước lạ hằng ngày đào phá bauxite, độc lập chỗ nào khi lòng dân sôi sục vì biển đảo bị chiếm đoạt bởi một lũ lạ người lạ ngợm, nói thẳng ra là bè lũ Đại hán Trung Quốc, ấy thế mà viên chức cao cấp của Bộ Ngoại Giao Việt Nam lại nói rằng “Yêu cho roi, cho vọt”, yêu kiểu đó thì tại sao quân đội nhân dân Việt Nam lại không dám “yêu lại” nhỉ? Hải quân Việt Nam Cộng Hoà họ có sợ đâu? Hay chính sách của đảng cs bây giờ là độc lập bằng miệng còn đất đai thì cứ từ từ bán, chẳng ma nào biết. Bọn Trung Quốc đã ở khắp đất nước rồi đó, chúng có mặt ở cao nguyên, chúng nằm ngay Lâm Đồng, chúng ngồi chồm hổm trong Bộ Chính Trị. Hàng hoá made in China ngự trị từ Mống Cái đến Cà Mâu, phim Tầu chiếu hết bộ này qua bộ khác trên TV do nhà nước kiểm soát. Có độc lập không khi đảng bắt những em bé gái mặc quần áo tầu đứng dưới trời giá lạnh cầm cờ sáu sao đón quan Thái Thú Tập Cẩn Bình?
Tự do theo
nghĩa nào mà người dân chỉ mới nói đến hai tiếng thân yêu Hoàng Sa và
Trường Sa là đủ để công an đạp vào mặt, bắt bỏ tù, lôi kéo trên đường
phố như súc vật.
Tự do đâu mà Điếu Cày, người đã từng phục vụ chế độ
trong hàng ngũ quân đội nhân dân bị giam quá hạn tù và cho đến nay vợ
con vẫn không biết sống hay chết! Ấy thế mà bà Giáo sư, Phó Chủ tịch
nước người có nhan sắc làm nhục tất cả phụ nữ Việt Nam lại còn nhe hàm
răng vẩu cho rằng đất nước ta dân chủ gấp vạn lần bọn tư bản giẫy chết.
Liêm sỉ là điều không bao giờ có ở bọn đứng đầu nguỵ quyền cộng sản Việt
Nam. Tự do ở chỗ nào mà cả nước có 700 nhật báo, tuần báo, đài phát
thanh, đài truyền hình và tất cả đều nằm trong tay đảng? Cái thứ tự do
trong tù ngục, tự do giữa bốn bức tường giam, tự do được kiểm soát bởi
bọn cai ngục.
Hạnh phúc,
có thật là chúng ta được hạnh phúc không?
Còn tùy theo cái nhìn của mỗi
người, nhưng tại sao chúng ta không hỏi Trịnh Kim Tiến về mảnh khăn tang
chị quàng trên đầu bên di ảnh người cha ông Trịnh Xuân Tùng đã bị tên
Trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết, chxhcnVN quả là ưu việt,
công an đánh chết người chỉ bị tuyên án 4 năm (tôi dùng chữ chỉ ở đây có
nghĩa là tên Ninh rất có nhiều cơ hội được giảm án sau một hai tháng
tù, và được tha sau một năm vì có hành vi tốt) chưa biết chừng hắn sẽ
được âm thầm chuyển công tác về một địa phương khác với chức vụ cao hơn,
những tên đao phủ như Nguyễn Văn Ninh là vốn quý của đảng! Muốn biết rõ
hơn nữa, hãy hỏi chị Thanh Tuyền và câu chuyện đau thương về người
chồng bị giết chết ngay trong đồn công an Bình Dương.
Hạnh phúc hay
không cứ nhìn vào gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn và nữ anh thư đất
Việt Huỳnh Thục Vy, họ chỉ có một tội là dám viết lên sự thật và đảng
thì chỉ thích nói dối quanh co. Tôi không thể nào quên được hình ảnh chị
Trần Thị Nga tay bồng con nhỏ đi biểu tình chống Trung Quốc và cái đảng
hèn hạ này đã nhanh chóng xù lông nhe nanh vuốt, đưa công an đến khoá
trái cửa nhà chị Nga, chúng nhốt người ngay tại nhà như nhốt con vật
trong sở thú. Hạnh phúc như thế nào khi người vợ anh Đoàn Văn Vươn ở
huyện Tiên Lãng, Hải Phòng nghẹn ngào trong nước mắt “Gia đình tôi năm
nay không có Tết” vì nhà cửa đã bị chính quyền địa phương giật sập. Hạnh
phúc trên vành khăn tang đảng đã đem lại mùa xuân cho Trịnh Kim Tiến
& Thanh Tuyền, một mùa xuân uất nghẹn vắng cha mất chồng. Hạnh phúc
được sống cảnh màn trời chiếu đất, đảng đã mang lại mùa xuân cho gia
đình người kỹ sư Đoàn Văn Vươn. Hạnh phúc trong bốn bức tường lao lý là
quà của đảng gửi cho Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Lý.
Hạnh phúc được tự nhiên vào trại phục hồi nhân phẩm hai năm không cần ra
toà đảng đã tặng cho Bùi Thị Minh Hằng.
Những hạnh phúc đắng như thuốc bắc và cay gấp vạn lần ớt hiểm.
Ôi dân tộc tôi và những uất hận của 70 mùa xuân đảng đã đem về!
Mùa xuân
MẬU THÂN 1968. Lịch sử Việt Nam sẽ không thể nào quên mùa xuân tang tóc
1968. Chúng tôi được nhồi nhét tại học đường về nhà thơ vĩ đại Hồ Chí
Minh, khi nghe thầy cô chính trị khen thơ đầy mùi nước mắm con thuyền
Nghệ An của ông cả bọn chúng tôi chỉ biết nhìn nhau với ánh mắt cười
đểu.
Nhưng khi nghe thế hệ cha anh và đặc biệt là mấy bác người Huế bạn
của ba mẹ tôi kể về biến cố Tết Mậu Thân 1968 tại Huế và các tỉnh thành
miền nam. Kể về hình ảnh những sinh viên dưới chế độ Việt Nam Cộng Hoà
như Nguyễn Đắc Xuân, anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan đi
theo cách mạng và quay về đeo súng chạy trên đường phố Huế giết người
không gớm tay (theo tôi, những tên này cần phải đem ra Toà án Quốc tế
Nuremberg để xử như bè lũ Pol Pot). Nhưng có lẽ tên tội phạm lớn nhất
của đất nước Việt Nam sẽ không ai khác hơn là nhà thơ và đồng thời là
cái xác chết ở Ba Đình hôm nay. Hy vọng lịch sử sẽ công minh và chắc
chắn sẽ phải là như thế thôi.
Năm 1968, ông Hồ đã gửi đi mệnh lệnh giết
người qua đài phát thanh Hà Nội với bốn câu thơ:
“Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua,
Thắng trận tin vui khắp nước nhà,
Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ.
Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta!”
Lịch sử văn
chương thế giới chưa có bài thơ nào mà lại giết nhiều người như thơ ông
Hồ. Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy uất nghẹn, đó là mùa xuân 1968 khăn
tang phủ trùm trên một nửa đất nước. Hãy tạm cất trái tim vào ngăn kéo
vài giây và thử đếm xem số nạn nhân bị quân Mỹ thảm sát ở Mỹ Lai so với
thành quả đảng csVN giết người năm Mậu Thân 1968, Mỹ Lai sẽ chẳng thể
nào so sánh bằng và đó là sự thật. Hơn 5,000 người dân Huế đã bị vùi dập
trong những ngôi mộ tập thể, tiếng khóc vang tận trời xanh.
Năm 1968 đã
mở màn cho cả thế giới thấy một hình ảnh thật của bộ đội cụ Hồ chân đi
dép râu, đầu đội nón tai bèo điên cuồng lùng diệt những người họ đi giải
phóng, và giải phóng thật sự cho họ về thế giới bên kia. Nói cho công
bằng thì bộ đội miền bắc vào đánh miền nam năm Mậu Thân 1968 cũng tử
trận với một con số cực kỳ cao, chiến thắng đã không đứng về phía kẻ xâm
lăng nhưng vết thương hằn mãi trong lòng dân tộc
Đêm 28 Tết
mới đây, tôi cùng bạn bè đi chợ hoa trên đường Nguyễn Huệ, Sàigòn và tôi
không khỏi uất hận khi thấy xuất hiện trên đường phố những bảng tuyên
truyền về chiến thắng Mậu Xuân 44 năm trước. Cho đến nay, 2012 đảng vẫn
còn say men trong tiệc máu đồng loại, tại sao đảng lại không kỷ niệm
cuộc đại cách mạng cải cách ruộng đất nhỉ? Trưng bầy những biểu ngữ ca
ngợi chiến thắng Mậu Thân cho chúng ta thấy rất rõ ràng là đảng chưa bao
giờ đứng về phía nhân dân cả. Bất cứ người Việt có tâm hồn nào ở hai
miền bắc và nam nếu còn lương tâm chắc sẽ phải hổ thẹn về thành tích Mậu
Thân, anh em cùng cha cùng mẹ, cùng máu đỏ da vàng giết nhau. Tôi được
biết qua tìm hiểu, tại Hoa Kỳ sau trận nội chiến Bắc Nam người Mỹ đã
chôn chiến sĩ hai miền chung một nghĩa trang Arlington xoá đi hận thù,
quên đi quá khứ. Tại Việt Nam cái đảng cầm thú 44 năm sau Tết Mậu Thân
vẫn còn hô hào chiến thắng người miền bắc giết người miền nam và nghĩa
trang Quân đội Biên Hoà của chế độ Việt Nam Công Hoà vẫn còn trong hoang
phế, với hình ảnh trên bia mộ người đã khuất bị đục mắt, đục tên. Cầm
thú cũng chưa bao giờ thù xác chết và việt cộng còn cao hơn cả cầm thú
trên ý nghĩa này.
Máu anh em
hai miền đã thấm vào đất Mẹ, xương đã khô trên đồi quê hương. Nhưng cho
đến ngày hôm nay giải khăn tang vẫn còn trắng xoá trên đầu Trịnh Kim
Tiến & Thanh Tuyền và nước mắt vẫn còn tuôn trong hằng ngàn trại tù
cải tạo khắp nơi trên cả nước cùng thân nhân và gia đình họ. Tội ác diệt
chủng.
Mùa xuân
GIAN DỐI 1976. Ngày 30/4/1975 khi những chiếc xe tăng Nga và các anh bộ
đội chân dép râu dẫm nát đời son trẻ, nón tai bèo che khuất nẻo tương
lai tiến vào thành phố Sàigòn niềm vui đâu chưa thấy, chỉ nửa tháng sau
một thông báo ngắn gọn của Uỷ ban Quân quản được ký bởi tên Đại tá công
an Cao Đăng Chiếm kêu gọi các sĩ quan, binh sĩ, nhân viên chế độ VNCH đi
trình diện học tập cải tạo 3 ngày, 10 ngày, hoặc một tháng tuỳ theo cấp
bậc và chức vụ. Người miền nam chưa bao giờ sống và hiểu cộng sản cả,
gần một triệu thành viên quân cán chính VNCH đã ra trình diện và cái 10
ngày đã trở thành 10 năm hoặc hơn thế nữa, chưa kể nhiều người đã chết
trong tù.
Đây là vết
nhơ lịch sử, là sự gian dối vĩ đại nhất mà không một chính quyền có
lương tâm và đạo đức nào làm. Nhưng đây cũng là đạo đức thật của Hồ Chí
Minh. Đất nước Việt Nam sau 37 năm đến nay vẫn còn anh em bắc nam hận
thù nhau cũng chỉ vì vậy. Mẹ tôi kể, một người bà con bên ngoại gia đình
ở bắc vào nam thăm và được biết bố tôi phải đi học cải tạo, người dì
ngoài bắc đã khóc thật to giữa nhà và nói: – “Sao bố mày dại thế, tin
được chúng nó à. Tao ở ngoài đó năm 1972 khi Mỹ đánh bom 12 ngày đã
tưởng quân Sàigòn ra giải phóng rồi, khổ thân, sao lại để chúng nó vào
đây?” Bây giờ dân miền nam chúng tôi nói riêng và cả nước nói chung đã
hiểu các ông rồi!
Tôi viết
những hàng này trong đêm giao thừa thiêng liêng của dân tộc. Không dám
thay mặt ai, nhưng tôi một công dân tên “Tuổi 20” xin dõng dạc trả lại
đảng những mùa xuân tang tóc, đầy uất hận. Và cho tôi gửi đến đảng csvn
thông điệp đêm Giao thừa 2012, đó là: NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.
1) Tuổi
trẻ Việt Nam ngày hôm nay đã quen với thế giới @, iPhone và iPad, sẽ
không dễ bị che mắt, bịt mặt và lừa đảo như thế hệ cha anh chúng tôi.
Nếu 14 ông bà bộ chính trị, những đỉnh cao của sở thú còn tin vào quyền
năng vô hạn của hơn 700 tờ báo, đài phát thanh, và truyền hình các vị có
thể định hướng, dẫn dắt chúng tôi. Hãy tỉnh thức, Việt Nam hôm nay có
hằng triệu triệu người trẻ không buồn đọc báo, không thèm nghe đài và
đang âm thầm cùng nhau xây thêm ống cống đủ cỡ cho các vị, và các quan
tham. Chúng tôi sẽ thi đua mừng (đảng quang vinh) bằng cách làm vượt chỉ
tiêu những ống cống thật to và thật chắc, bảo đảm (muôn năm). Hatka đã
thay mặt chúng tôi gửi quà Tết đến 14 con khỉ đột Bộ Chính Trị, nếu
những ống cống đó còn quá nhỏ với xác thân mỡ màng của 13 con đực và 1
con cái, xin vui lòng cho biết chúng tôi sẽ thay thế bằng ống cống to
hơn.
NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.
2) Tuổi
trẻ chúng tôi hôm nay không sinh ra trong rừng, cũng không tốt nghiệp bổ
túc hay chuyên tu, cho nên đảng csVN chớ có dại dột lầm tưởng chúng tôi
là bầy cừu non dễ bảo, dễ nghe. Chính cái hệ thống xã hội và giáo dục
thấp kém của cnxh do quý vị lập ra đã khiến chúng tôi trở thành nhiều
loại người nổi loạn mang đặc thù khác nhau. Loại tuổi trẻ thứ nhất nổi
loạn, ăn chơi đàn điếm, lái xe sang trọng hằng tỷ đồng, uống rượu ngập
đầu trong các nhà hàng sang đó chính là con cháu quý vị được xã hội gọi
là “bọn 5 C” (con cháu các cụ cả), loại này là thứ dòi bọ lớn lên trong
đám phân và họ không thể đại diện cho chúng tôi. Thành phần tuổi trẻ thứ
hai, bị gia đình và xã hội bỏ rơi và từ đó cuốn lốc vào tội phạm cướp
của giết người như tên Lê Văn Luyện, đây là thành phần cháu ngoan bác
Hồ, chúng tôi cũng xin phép đứng xa với tất cả sự tiếc nuối vì chẳng qua
họ chỉ là những hạt giống ngây thơ bị gieo trồng trong mảnh đất xhcn vô
cảm, nơi công an giết người vô luật vô pháp, nơi cảnh sát giao thông
ngày đêm cướp cạn của dân, nơi Phó Giám đốc Sáu lèo tỉnh Sóc Trăng đánh
bạc thua hằng tỷ. Trưởng thành trên mảnh đất tồi tệ đó thì tuổi trẻ Việt
Nam có thêm một Lê Văn Luyện thì cũng không phải là điều ngạc nhiên, họ
là những sản phẩm đặc trưng của cnxh, những quái thai của thiên niên
kỷ. Chúng tôi không thuộc hai loại tuổi trẻ trên, xin đừng lầm.
Chúng tôi
là tuổi trẻ mặc áo NO U, chúng tôi là Hoa hậu biểu tình Trịnh Kim Tiến,
chúng tôi là binh nhì Nguyễn Tiến Nam, chúng tôi là anh thư Phạm Thanh
Nghiên, chúng tôi là Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Thị Thanh Bình, chúng tôi là
anh hùng Đoàn Văn Vươn, khi chúng tôi dám ngăn biển đắp đê thì phát súng
của chúng tôi chắc chắn sẽ không thua gì sóng biển vang âm toàn thế
giới. Súng đã nổ và cuộc chiến đã khởi đầu trên cả nước.
Tuổi trẻ
chúng tôi không súng không đạn, không máy bay Sukhoi, không tầu ngầm
Kilo nhưng khác với hải quân của quý vị chúng tôi không sợ Tầu cộng.
Chúng tôi không đeo quân hàm tướng tá, nhưng sẽ không bao giờ hèn như
các ông tướng phường tuồng Phùng Quang Thanh hay Nguyễn Chí Vịnh hèn hạ
khép nép trước quan Thái thú Tầu. Thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay chiếm hơn
2/3 dân số và chúng tôi đang mỗi ngày góp lửa để đốt sạch cái chủ nghĩa
cs hết thời trên quê hương Việt Nam. Hôm nay chúng tôi chỉ là những ngọn
nến nhỏ, khi góp lại chúng tôi thành sức mạnh Thái Hà, thành đêm tỉnh
thức nơi nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế. Hôm nay, tiếng nói của chúng tôi có
vài triệu người xem trên Dân Làm Báo, ngày mai tiếng nói đó sẽ thành
sóng biển Đông cuốn trôi chế độ bạo tàn. NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.
3) Tuổi
trẻ chúng tôi không thích những kẻ loạn ngôn, chúng tôi lợm giọng và
buồn nôn khi thấy quý vị ngu dốt, trơ trẽn và vô liêm sỉ đến tột cùng
khi tiếp tục lải nhải “Đảng csVN quang vinh muôn năm” Có ai lại tôn vinh
cái đảng mà bàn tay thấm máu dân mình, cái đảng xây nhà tù nhiều hơn
trường học, cái đảng dựng phòng massage nhiều hơn nhà thương. Cái đảng
đem con gái ra trần truồng phơi bầy trước người Đài Loan, Hàn Quốc để họ
sờ nắn như đi mua gà vịt với một hy vọng mong manh là sớm được thoát ra
khỏi thiên đàng xhcn. Muôn năm thế nào được khi những ông bà quan tham,
lúc chưa có quyền hành thì năm anh việt cộng đu cành đu đủ cũng không
gẫy, khi có chức quyền chỉ một hai năm sau béo no, béo tròn, mắt mũi húp
híp mở không ra, không tin, cứ nhìn các quan phường xã trở lên thì sẽ
rõ. Xin đừng lộng ngôn mang cái đảng 4 triệu người hèn với giặc, ác với
dân ra và bắt gần 90 triệu còn lại phải tung hô “muôn năm”, chúng tôi
không phải dân Bắc Triều Tiên!
Đừng ru ngủ
chúng tôi bằng những hội hè, đình đám. Đừng mang những ca sĩ, người mẫu
chân tay như bộ xương khô và bao nhiêu thịt (kể cả silicon đổ dồn vào
ngực) và bảo đó là tuổi trẻ Việt Nam. Đảng csVN dưới sự chỉ đạo của 14
bộ óc “siêu nhỏ bé” vừa qua đã làm nhục cả dân tộc qua hình thức vận
động ĂN GIAN bình bầu cho Vịnh Hạ Long trở thành kỳ
quan của thế giới, ăn gian vì bất cứ một cuộc bầu cử chân chính nào mỗi
người chỉ được phép xử dụng một phiếu, nhưng với Việt Nam thì khác, ăn
gian ăn quỵt công khai không biết ngượng, cả một hệ thống tuyên truyền
hùng hổ của nhà nước cổ động mỗi người bầu hằng trăm hay thậm chí ngàn
lần! Bảo khối óc của quý vị là “siêu nhỏ bé” thật không ngoa, cứ xem
hình ảnh cháu của ông Bộ trưởng Thông tin và Du lịch, ngồi chưa vững mấy
tháng tuổi mà đã biết cầm điện thoại bình bầu cho vịnh Hạ Long thì đủ
thấy cái khôi hài, kệch cỡm như thế nào? Còn gì nữa về những khối óc
“siêu nhỏ bé” của 14 đỉnh cao trí tuệ, cái tổ chức bình bầu kỳ quan thế
giới đó là tổ chức tư nhân NOW, không được Liên Hiệp Quốc công nhận. Làm
sao mà một đảng ưu tú với hơn ba triệu đảng viên mà lại ăn phải quả lừa
lớn như thế? Ngôn ngữ Việt rất phong phú, nếu mang chữ CON NGƯỜI tách
ra làm hai thì mọi người sẽ thấy thành quả của đảng quang vinh đã huấn
luyện cho chúng ta thành CON nhiều gấp vạn lần thành NGƯỜI. Sau gần 70
năm trong tăm tối, chúng tôi đã tỉnh thức hãy chờ và xem.NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.
Tuổi trẻ Việt Nam, bạn bè quen và chưa quen của tôi ĐỪNG SỢ HÃI! Chúng
ta không cần lãnh tụ, vì mỗi người trong chúng ta đã là người điều hành
chính bản thân mình. Việc làm đơn giản nhất các bạn có thể làm là hãy
phổ biến Dân Làm Báo và bài viết này đến bạn bè, người thân của mình.
Nếu bạn ở
nước ngoài, không cần giấy phép tác quyền hãy phiên dịch bài viết này,
người viết chỉ xin bạn đừng sửa hoặc thêm bớt và gửi cho chính phủ, Thủ
tướng, Tổng thống, Thượng nghị sĩ, Dân biểu, chính quyền địa phương nơi
bạn đang sống. Hãy cất lên tiếng nói của tuổi trẻ Việt Nam. Một tiếng
nói không ai nghe, nhưng hằng ngàn, trăm ngàn, và hằng triệu người cùng
nói, nhân loại sẽ nghe.
Sống trong
nước, tuổi trẻ Việt Nam khôn ngoan hơn chúng ta sẽ cất lên tiếng nói
khác, âm thầm nhưng vũ bão. Chỉ cần các bạn tự mình và thuyết phục gia
đình cùng nhau RÚT TIỀN ra khỏi tất cả các ngân hàng trong nước và thay vào đó mua vàng để phòng thân. Chỉ cần 24 tiếng đồng hồ thôi, chiến dịch XIẾT HẦU BAO
nay sẽ đánh ngay vào tử huyệt nền kinh tế của chế độ. Tết sẽ qua, chi
tiêu sẽ bị thâm thủng vì quà cáp, lì xì, hội hè đình đám, đây là thời
điểm tuyệt vời để RÚT TIỀN. Việt kiều ở nước ngoài hãy
gọi điện thoại về quê nhà khuyến khích thân nhân rút tiền vì không phải
ai cũng có điều kiện đọc bài viết này.
Tôi đã góp ý
cùng ba mẹ và các cụ sẽ làm ngay sau Tết, các cụ cũng sẽ rỉ tai bạn bè.
Chúng ta không đánh chế độ bằng súng đạn, máu Việt Nam đã đổ ra trong
hằng bao năm qua. Chúng ta hãy đánh bọn động vật hoang dã bằng khối óc
của tuổi trẻ. Tại sao chúng ta phải cứ nai lưng nộp tiền nuôi những
người cướp nhà, cướp đất của chúng ta?
Tuổi trẻ Việt Nam cùng các thế hệ cha anh cả nước ĐỨNG LÊN, chúng ta đã quỳ gối bao năm rồi.
Chúng ta cần ĐÓNG CỬA các
ngân hàng trong nước, nên nhớ bọn tham quan của chế độ cùng vây cánh
đang dùng tiền chúng ta gửi ngân hàng để quay về giết chúng ta, câu
chuyện người anh hùng Đoàn Văn Vươn là một điển hình. Nhân danh nhà nước
(có ai biết nhà nước là ai đâu?) chúng thu hồi đất đai để bán cho tư
bản đỏ, và tư bản đỏ vay tiền ngân hàng nơi chúng ta ký gởi.
Đừng suy
nghĩ sai trái là tôi gửi ngân hàng có vài trăm ngàn, rút ra sẽ chẳng
nghĩa lý gì. Bạn đang lầm to ngân hàng trong nước hiện nay đang sống
bằng những đồng tiền nhỏ bé của bạn đấy,
lấy thí dụ: Bạn gửi khoảng
200,000 trong ngân hàng và có 100 người như bạn ngân hàng sẽ thu vào
20,000,000, cứ thế mà nhân ra và tiền của bạn sẽ được chuyển thẳng vào
tay tư bản đỏ dưới hình thức cho vay. Các đại gia “tư bản đỏ” sẽ dùng số
tiền của bạn gửi ngân hàng để quay lại mua ruộng vườn, nhà cửa đất đai
của bạn với giá rẻ hơn bèo sau khi đã hối lộ bọn quan tham địa phương.
Chúng nó mượn đầu heo nấu cháo, chúng nó uống rượu, chơi gái bằng đồng
tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta, hãy tỉnh thức.
Kế tiếp,
tình hình lạm phát ở Việt Nam hiện nay cao nhất Châu Á và đứng hàng thứ
hai trên thế giới, đây là lời tuyên bố của ông Phạm Quang Nghị, Bí thư
Thành uỷ Hà Nội, Uỷ viên Bộ chính trị, có nghĩa là đồng tiền Việt Nam sẽ
càng ngày càng mất giá. Để kiểm nghiệm điều này, bạn hãy so sánh giá
một bó rau muống, một cân thịt hoặc một tô phở của năm trước với năm nay
bạn sẽ thấy ngay. Vật chất là tô phở, bó rau muống, ký thịt thì vẫn
không thay đổi, chỉ có giá tiền là tăng lên thôi, đó là chứng minh hùng
hồn của đồng tiền Việt Nam ngày càng mất giá. Tiền bạn gửi ngân hàng hôm
nay có thể mua được 10 tô phở và năm sau lấy ra cộng cả tiền lời do
ngân hàng trả lúc đó đừng nghĩ đến 10 tô phở nữa kẻo sẽ thất vọng to.
Chính vì thế, ngân hàng và tư bản đỏ cấu kết với nhau dùng tiền của
chúng ta ngay từ bây giờ để làm giầu, hãy tỉnh thức. RÚT TIỀN RA KHỎI NGÂN HÀNG.
Chúng ta đã
câm lặng trong 70 năm qua. Chúng ta đã bị bóp cổ bóp miệng trong 70 năm
qua. Chúng ta đã bị lợi dụng trong 70 năm qua. Xương máu hai miền đã đổ
ra chỉ để nuôi bầy thú dữ!
RÚT TIỀN RA KHỎI NGÂN HÀNG chúng ta sẽ khai tử chế độ cộng sản Việt Nam trong vòng một tuần lễ. NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.
Tuổi 20
No comments:
Post a Comment