Nhiều người bị mù loà, bị cataract, được chữa lành và đã sáng mắt.
Ấy thế mà vẫn có người có mắt cũng như không, vẫn u tối như thường. Họ là ai?
Ở Việt-Nam
1. Họ là những bà mẹ quê chất phác.
Trước đây
họ nghe lời ngon ngọt của CS, ấp ủ, che đỡ du kích trong nhà họ, những
tưởng khi VC chiếm miền Nam thì họ được ưu đãi lắm! Ai ngờ! họ chỉ được
cấp mấy giấy ban khen là mẹ chiến sĩ, mẹ liệt sĩ, mấy huy chương bằng
đồng để treo trong nhà cho nó oai, chứ đem ra chợ bán không ai mua. Hổm
rồi, họ bị xử ức: đất đai của tổ tiên họ bị cán bộ công an lấy đem bán
cho ngoại quốc làm sân golf, họ mang cờ đỏ sao vàng , biểu ngữ, huy
chương, bằng khen đi biểu tình khiếu kiện. Kết quả? Họ bị hốt và vất lên
xe cây như con heo, chung với cờ quạt, huy chương, biểu ngữ. Bây giờ họ
đã sáng mắt nhưng đã muộn. Có bà dân oan tức quá còn tụt quần ra trước
văn phòng xã ấp cho công an xem nữa.
2. Họ là giới trí thức sống tại miền Nam Việt-Nam.
Trước đây
họ nghe lời dụ dỗ của bọn CS, họ đọc toàn sách Karl Marx, Engels, Jean
Paul Sartre họ mơ tưởng thấy tương lai sán lạn, bầu trời nở hoa, một thế
giới đại đồng, không giầu không nghèo, ai cũng như ai, gọi nhau tất cả
bằng “đồng chí”. Thế là họ xuống đường biểu tình, phá rối trị an của
VNCH, làm mồi cho tụi VC xâm nhập thành thị phá hoại. Sau ngày 30-4-75,
họ ra ứng cử vào QH bù nhìn. Kết quả rớt đài. Họ thấy tất cả mọi sự đều
tệ hại hơn ngày xưa nhiều, họ la ó, phản đối. Kết quả họ bị quản chế, họ
bị công an thuê xã hội đen đánh đập, gây ra tai nạn. Thế là họ mở mắt
trong nhà thương. Rồi họ sáng mắt không kịp nữa khi đã vào nhà xác.
3. Họ là những đại diện được dân cử miền Nam.
Trước đây
họ bị dụ khị vơi củ cà rốt đỏ tươi là sẽ ở lại làm việc cho thành phần
thứ ba, với hoang tưởng là CS Miền Bắc giải thể VNCH và trao cho nhóm
thành phần thứ ba thành lập chính phủ miền Nam, chia ghế chung với Mặt
Trận Giải Phóng Miền Nam. Họ ra sức sử dụng cái tự do dân chủ miền Nam
đánh phá VNCH đủ mọi mặt. Đến khi VNCH bị bạn đồng minh bỏ rơi thì ai
ngờ họ bị cho ra rià, chỉ còn ngồi chia với nhau cái “ghế đá công viên”.
4. Họ là thành phần du kích miền Nam, tập kết ra Bắc.
Họ đã sống
dở chết dở trên dẫy Trường Sơn, trên đường mòn HCM. Họ tin là mai này
miền Bắc đánh thắng miền Nam thì họ trơ về vinh quang, CS Miền Bắc sẽ để
cho họ thống lãnh miền Nam, ít nhất cũng làm quan to. Hỡi ôi! Họ được
gì? Tất cả những chức vụ ngon lành đều do cán ngố miến Bắc nắm hết. Họ
từ từ bị bỏ rơi, uất ức quá họ xin phục viên. Bây giờ họ chỉ còn biết mở
mắt và chửi thề từ sáng đến tối mà thôi.
5. Họ là thành phần giầu sang phú quý miền Nam.
Nghe lời
hứa ngọt như mía lùi của quen , vào bưng thành lập cái gọi là Mặt Trận
Giải Phóng Miền Nam. Họ được rủ sang Paris ngồi vào bàn tròn bàn vuông,
dự hội nghị thanh toán miền Nam do Kissinger và Lê Đức Thọ bầy mưu đạo
diễn năm 1973. Sau 30-4-75 họ được gì? Ôi chao, Cái MTGPMN sống chưa
được bao lâu đã bị CS Miền Bắc bóp cổ chết ngắc ngày 2-7-1976. Bấy giờ
họ mới sáng mắt ra thì đã trễ, chỉ còn biết than thân trách phận là mình
quá ngu.
Tại Hải Ngoại:
Họ là những Việt Kiều đã liều chết vượt biên.
Từ ngày Mỹ
nối lại bang giao với Việt-Nam và bỏ cấm vận Việt-Nam, họ đã nghe lời dụ
dỗ đường mật của CSVG, về lại Việt-Nam làm ăn:
1. Một ông vua chả giò,
đem về hàng triệu đôla đầu tư, rồi bị kết án về tội hối lộ (Khổ quá VK
nào muốn làm ăn tại VN cho an toàn mà không phải hối lộ cơ chứ, kể cả
người dân trong nước cũng vậy), chỉ vì cán bộ gộc tranh nhau ăn. Kết quả
ông vua chả giò bị 11 tháng tù, may mắn quen lớn, quen đến tận ông
“Tưởng Thú Khải” nên mới “tái vượt biên bằng đường hàng không” ra khỏi
nước. Ông mướn luật sư đoàn ngoại quốc kiện VNCS lấy lại tiền. Ông hú
vía và sáng mắt và sẽ chẳng bao giờ về Việt-Nam nữa.
2. Một ông bác sĩ tim,
bỏ ra cả bạc triệu mua máy móc rất “hiện đại” về Sàigon mở phòng mạch
mổ tim mong làm ăn, nhưng rồi bị VC đội cho cái mũ “gián điệp CIA” không
đưa ra toà nhưng chỉ xin ông để lại phòng mạch và tất cả dụng cụ, ra
khỏi VN trong vòng 6 tiếng đồng hồ. Thế là mất cả chì lẫn chài. Về lại
Hoa Kỳ ông tức lắm lập đảng chống, ông định làm cả cái kiềng 3 chân mời
ông VC ngồi một chân để hoà hợp hòa giải.
3. Một ông giáo sĩ chuyên về truyền thông,
đi về VN hơn 10 lần rồi như đi chợ và có cả mấy căn hộ cho thuê. Rồi
một ngày đẹp trời xin Visa về VN nữa để thâu tiền, nhưng đến phi trường
Tân Sơn Nhất thì hải quan TSN hổng cho ổng vào vì lý do gì đó, đúng ra
chỉ vì chúng muốn xiết mấy căn hộ của ông thôi. VK hồi đó chưa được phép
mua nhà ở VN, mà tại sao ông lại có mấy căn hộ cho thuê “thế nà nàm
sao?”, chắc chúng “điều cha” là ông nhờ người khác đứng tên. Ông tẽn tò
trở về Mỹ, nuốt hận, nhưng vẫn cái trò nửa nạc nửa mỡ, vẫn nâng đỡ cho
đám quốc doanh trong nước, đăng cả bài chống cờ vàng 3 sọc đỏ của HY đỏ
Phạm Minh Mẫn mới đây.
4. Trần Trường thu băng lậu,
khoái “bác hồ” hết cỡ thợ mộc, nên treo cờ máu và ảnh tên hồ già trong
tiệm, bị người Việt hải ngoại giàn chào cả 2 tháng. Ở VN hồi đó ông được
CSVG nâng cấp lên thành “anh hùng”. Rồi ông tưởng bở bán nhà bán cửa,
thu xếp tiền bạc gia đình vợ con về VN làm ăn. Ông bỏ ra mấy chục ngàn
đô (gần 1 tỷ bạc hồ) mua ao thả cá, nuôi tôm kiếm sống. Thu hoạch đang
ngon lành, ai ngờ ông bà “anh hùng” bị gọi lên làm việc về tội “quên
đóng thuế” cho nhà nước. Bà vợ ông ức quá “anh hùng” mà chả được cư xử
như anh hùng tí nào cả, lại còn bắt đóng thuế, nên tự tử may mà không
chết. Mất cả chì lẫn chài, gia đình lại cuốn gói về lại đế quốc Mỹ chả
biết ẩn dật tại Tiểu Bang nào. Bà con ai biết mách giùm nhé.
5. Một ông giáo sư dậy điện toán,
mua lại một số máy computer rẻ tiền đem về Sàigòn mở trường. Ông đoán
đúng mạch dân VN. Thời kỳ tin học, ai mà chẳng muốn học “vi tính – piu
tơ”, thế là cơ sở ông phất lên như diều gặp gió. Ông làm thêm chi nhánh ở
Cần Thơ, ngon trớn ông tiến nhanh tiến mạnh ra Đà Nẵng. Nhưng ông quên
một điều là VN cũng có “rừng nào cọp nấy”. Cọp miền Nam khác cọp miền
Trung, miền Bắc. Ông quên không xin phép đúng nơi đúng chốn hay vì thủ
tục “đầu tiên” của ông hơi yếu cho nên ông cũng bị mời lên Công An làm
việc vì có thơ tố cáo ông làm gián điệp cho đảng phái hải ngoại chống
phá nhà nước. Họ mời ông và gia đình ra khỏi nước trong vòng 24 tiếng,
để lại 2, 3 trường học cho nhà nước quản lý. Ông biết bị ăn cướp nhưng
chỉ nhỏ lệ mà ra đi và về hải ngoại ông vẫn im thin thít sợ nói ra bị
đồng bào chửi.
6. Chàng là một Việt Kiều bình thường,
nhưng có tật “nổ” khi về VN. Chàng đã về nước cả chục lần đâu có làm
sao, về lại Hoa Kỳ lần nào cũng khen lấy khen để là “Sàigòn bây giờ đổi
mới lắm, làng nướng, quán ăn, bia ôm, càfê cũng ôm luôn, hớt tóc muốn ôm
cũng được” . Vì vậy người Việt hải ngại đặt tên mới cho hòn ngọc viễn
đông ngày trước, bây giờ là “thành phố ôm”.
Chàng chỉ
là một chuyên viên làm Nail, mùa đông ế khách nên về VN du hí. Nhưng VK
về nước mà lại khoe là làm nail thì hơi bị quê, nên bèn nổ lớn và tự
giới thiệu là kỹ sư “hoá học”. Nói cho đúng thì ngày ngày chàng đụng tới
hóa chất (acetone .v.v) hơi nhiều, phải đeo khẩu trang như các nhà bác
học trong phòng thí nghiệm thật. Lần này về VN thì sáng ngày hôm sau, có
một Công an đến vấn an và gãi đầu gãi tai xin ông Kỹ sư giúp đỡ chút
xíu vì nhà đang gặp khó khăn. Chàng kỹ sư mở bóp lấy ra tờ 20 đôla trao
cho viên công an. Viên công an tỏ ý hơi thất vọng rồi ra về.
Sau chuyến
đi chơi Đalạt 3 ngày về thì chàng kỹ sư nhận được một công văn của Công
An số 4 Phan đăng Lưu yêu cầu lên làm việc để làm sáng tỏ một vài vấn
đề. Ông “kỹ sư” hoang mang nhưng cũng đến trình diện. Viên Đại Uý Công
An mời ngồi và nói là ông ta mới nhận được một lá thư từ trong phương
xóm nơi chàng tạm cư ngụ, tố cáo ông VK là một nhân viên của một đảng
phản động tại hải ngoại lần này có nhiệm vụ về điều nghiên để phá hoại.
Anh kỹ sư VK tái mét mặt, hết hồn bèn khai thật là ở bên Mỹ chỉ làm nail
bên Mỹ thôi chứ đâu có phải kỹ sư gì đâu, về nước để du lịch chứ không
có tham gia một đảng phái chính trị nào cả.
Viên Đại Uý
cười khẩy và nói là ty công an thành phố phải điều tra ra sự thật vì
vậy theo luật thì phải giữ anh kỹ sư ở lại bóp vài ba ngày để tiến hành
cuộc thẩm vấn. Sau cùng ông Đại úy nhắc khéo là đã liên lạc với hải quan
TSN rồi và được biết là anh kỹ sư có khai đem về 5 ngàn đôla kỳ này.
Chàng “kỹ sư” được dẫn vào nhà giam ngủ 1 đêm.
Sáng hôm
sau tại địa chỉ mà chàng tạm trú, một người ăn mặc complet bảnh bao, tay
sách cạc táp đen, đến gõ cửa và tự nhận là luật sư. Ông luật sư vào đề
ngay là ông ta “nghe nói” có một VK bị bắt vào ty Công An PĐL. Nếu muốn
nhờ ông ta biện hộ hay giải quyết thì đây là giá cả:
- Muốn khỏi phải ra toà và được thả ngay thì giá là 3 ngàn đô, vì ông ta phải chi tiền chạy chọt.
- Còn muốn
ra toà thì ông ta nhận biện hộ với giá $1,500 USD, nhưng ông luật sư
thòng một câu là không biết ngày nào ra toà, có thể từ 3, 4 tháng đến 1
năm tuỳ theo. Bị cáo không được rời khỏi VN. Ông ta nói xong để lại danh
thiếp với số điện thoại.
Ngày hôm
sau ông bạn chạy đến ty CA thành phố xin thăm gặp ông “kỹ sư” nạn nhân,
và trình bầy 2 giải pháp của ông Luật sư. Anh “kỹ sư” hốt hoảng nói anh
bạn gọi điện thoại và điều đình với ông luật sư chấp thuận giải pháp 1
là trả 3 ngàn đô “cúng cô hồn” để được trả tự do ngay, chứ theo giải
pháp thứ 2 rẻ hơn nhưng làm sao mà ở VN lâu như vậy được, còn phải về Mỹ
dũa móng chứ .
Chiều hôm
sau, chàng “kỹ sư” được trả về nhà, túi bị nhẹ đi mất 24 triệu bạc hồ,
một số tiền khá lớn. Hai ngày sau chàng “kỹ sư”, ra hãng máy bay xin đổi
vé về lại Mỹ càng sớm càng tốt và hứa là sẽ không bao giờ về thăm chùm
khế ngọt nữa.
Thanh Vân
No comments:
Post a Comment